Già Lam chủ thành.
Trên một hòn đảo trôi lơ lửng.
Vương Hạo đứng sát làn ranh hòn đảo, y quyết bị gió thổi bay phất phới.
Cả người dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ xé gió mà đi, tiêu tán trong biển mây mờ mịt đó.
Thanh Thanh len lén liếc nhìn Vương Hạo một cái, phát hiện tên đại bại hoại này lúc không nghịch ngợm, thật sự có cổ mùi vị đàn ông khiến cho người ta phải lòng.
Tiểu Bạch ngồi trên vai Vương Hạo, tò mò hỏi:
- Vương Hạo, cậu đang nhìn gì thế?
Vương Hạo mỉm cười đáp:
- Ta đang chờ xem trò vui.
- Xem trò vui! ?
Thanh Thanh nhìn quanh một vòng, phát hiện bốn phía biển mây mờ mịt không có bất kỳ ai, nơi đó có trò vui gì dễ nhìn a! ?
- Thật vậy hả! ?
Hai tròng mắt của Tiểu Bạch đột nhiên sáng ngời, nhanh chóng lấy ra một cây cà rốt, ngồi chờ trò vui diễn ra.
Màn kịch này có thể bị Vương Hạo gọi trò vui, đó nhất định là một vở kịch đặc sắc tuyệt luân.
- Vù vù…
Đúng lúc này, hai đạo âm thanh xé gió lên dồn dập.
Thanh Thanh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long xuất hiện phía sau lưng Vương Hạo.
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long liền vội vàng hành lễ nói:
- Tiểu sư phụ (đại nhân) chúng tôi tới rồi!
Vương Hạo gật đầu một cái nói:
- An Doanh Doanh làm xong Lý Hạo rồi hả?
Cực Thiên Thánh giả hồi đáp:
- Sau khi An Doanh Doanh một khóc hai quật ba treo cổ lên xà nha, Lý Hạo lựa chọn tha thứ cho cô ta.
Vương Hạo thở dài nói:
- Lý Hạo, đường này là chính ngươi chọn, cũng không nên trách ta à!
Thanh Thanh lập tức cho Vương Hạo một ánh mắt chê cười, đây rốt cuộc là ai khiến cho Lý Hạo chọn đường, trong lòng tên khốn nạn này không có một chút bức số hay sao! ?
Vương Hạo không nhìn ánh mắt chê cười của Thanh Thanh, đưa lệnh bài màu vàng và Ác Ma Quyển Trục cho Cực Thiên Thánh giả.
- Tiểu sư phụ, đây là cái gì?
Cực Thiên Thánh giả nhận lấy lệnh bài và quyển trục, tò mò hỏi.
Vương Hạo nhàn nhạt nói ra:
- Lệnh bài màu vàng là bằng chứng điều động Già Lam quân, còn quyển trục màu đen là tám vinh tám sỉ.
- Lệnh bài điều động Già Lam quân!
Thiên Kiếp long ngẩn người, bị thủ đoạn của Vương Hạo làm cho khiếp sợ.
Nếu Vương Hạo có thể dễ dàng nắm trong tay Già Lam quân như thế, năm đó bên trong thu phục Già Lam vực, sau đó phát binh tấn công mấy vực khác dường như cũng không phải chuyện không có khả năng.
- Đây là Bát vinh Bát sỉ!
Cực Thiên Thánh giả không để ý tới lệnh bài gì cả, mà là sắc mặt trong nháy mắt ngưng trọng nhìn quyển trục màu đen trong tay.
Nếu hắn nhớ không lầm, trong hồ sơ cá nhân của Vương Hạo có đề cập tới Bát vinh Bát sỉ này.
Theo ghi lại Bát vinh Bát sỉ chỉ xuất hiện qua một lần, nhưng cũng bởi vì sự xuất hiện của nó, trợ giúp Vương Hạo thoải mái thu phục Thiểu Soái quân.
Đồng thời khiến cho Thiểu Soái quân tuyệt đối trung thành với hắn, vì hắn khai sáng một trận huy hoàng trước đây chưa từng gặp.
Giờ này Vương Hạo lần nữa lấy ra cái Bát vinh Bát sỉ này, vậy có phải có nghĩa là Già Lam quân sắp trở thành tư quân của Vương Hạo hay không! ?
Vương Hạo nhàn nhạt nói ra:
- Cực Thiên, ngươi phải nhớ kỹ, ta cần tất cả Già Lam quân đều nhỏ máu nhìn một chút Bát vinh Bát sỉ.
Cực Thiên Thánh giả muốn nói lại thôi:
- Tiểu sư phụ, Già Lam quân có số lượng to lớn lớn, tôi sợ tiến hành không bao lâu, sẽ bị người phát hiện.
Vương Hạo lại cười nói:
- Yên tâm, cao tầng của Già Lam vực gần đây sẽ rất bận rộn, không có thời gian đi quản sự việc của ngươi.
Thanh Thanh xoa nhẹ đầu chân mày, cảm giác Già Lam vực một mực gió êm sóng lặng không đại sự, một đi không trở lại.
Vương Hạo đột nhiên nhíu mày, đầu ngón tay cũng bắt đầu lay động.
Thanh Thanh tò mò hỏi:
- Ngươi lại tính toán gì! ?
Vương Hạo mỉm cười hồi đáp:
- Ta tính ra Già Lam chủ thần nhanh chóng đến nhà rồi.
Thiên Kiếp long cả kinh kêu lên:
- Cái gì? Già Lam chủ thần trở lại nhanh như vậy sao? !
Cực Thiên Thánh giả hơi nhíu nói:
- Hiện tại thần cách ngay bên trong Già Lam chủ thành, Già Lam chủ thần này cho dù có việc lớn lao bực nào cũng sẽ sớm trở về trước.
Vương Hạo duỗi người nói:
- Nếu Già Lam chủ thần sắp trở về rồi, vậy chúng ta cũng phải đi nghênh đón một chút.
Thanh Thanh hơi nhíu mày hỏi:
- Anh lại muốn làm chuyện xấu xa gì hả?
Vương Hạo gương mặt vô tội trả lời:
- Cô làm sao có thể nghĩ tôi như vậy, tôi chỉ là hảo tâm đi nói cho Già Lam chủ thần, yêu là một vệt ánh sáng xanh lục cho đến hốt hoảng.
Khóe mắt Thanh Thanh hơi hơi rút lên một cái, phát hiện Vương Hạo Đại Ma Vương thật đúng là người - tốt- của - Tốt bụng- a!
Khóe miệng của Vương Hạo dâng lên một chút nụ cười, rất tự nhiên đưa tay ôm eo thon nhỏ của Thanh Thanh, sau đó hóa thành một đạo kim sắc lưu tinh biến mất ngay tại chỗ.
Thanh âm nổi giận của Thanh Thanh vang lên:
- Tên đại bại hoại nhà ngươi nhanh chóng buông ta ra…
Thanh âm nghiêm túc của Vương Hạo vang lên theo:
- Thanh Thanh muội tử, ta hiện tại phải đi làm đại sự, cô có thể đừng bảo ta trái một tiếng bại hoại, phải một tiếng lưu manh được không chứ?
Thanh Thanh tức giận vang lên:
- Ta cũng không có ý tứ nói anh, cái anh làm gọi là đại sự sao! ? Nhanh chóng buông ta ra…
Tiếng vô tội của Vương Hạo vang lên:
- Thanh Thanh muội tử cô đã hiểu lầm, thật ra tôi nói đại sự là chỉ, ngươi dính đến đại sự rồi, ta làm đại sự…
- Ai, tiểu sư phụ này mãi mãi cũng chính đáng chẳng qua là ba phút!
Cực Thiên Thánh giả thở dài, sau đó cùng Thiên Kiếp long hóa thành hai đạo lưu tinh xông lên trời, chuẩn bị dựa theo mệnh lệnh của Vương Hạo thu phục Già Lam quân.
.. . . .
Trên một mảnh thảo nguyên xanh mượt.
Vương Hạo ôm eo thon nhỏ của Thanh Thanh, trôi lơ lửng giữa không trung.
- Buông tay!
Thanh Thanh phồng má, giơ tay lên đã gạt ra bàn tay của Vương Hạo đặt bên eo cô.
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Thật là một chút tình tứ cũng không có!
Thanh Thanh tức mình đến mức phát điên, tên khốn nạn này đùa bỡn lưu manh lại còn nói cô không có tình tứ, cái này còn có thiên lý nữa hay không a! ?
- Grừ…ừ…ừ…
Đúng lúc này, một tiếng thú gào chấn động thiên địa vang vọng đất trời.
- Ầm ầm…
Một giây kế tiếp, vô số đạo lôi đình gầm thét ra, hóa thành Lôi Long du tẩu về phía chân trời, cũng chiếu sáng toàn bộ bầu trời.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên không trung xuất hiện một con Cự Long màu lam giống như kình thiên chi trụ vậy.
Đồng thời, một cổ uy áp bàng bạc cũng tán phát ra từ trên người của Cự Long màu lam, dường như mười vạn ngọn núi lớn từ trên chín tầng trời hàng lâm nhân gian.
Sắc mặt của Thanh Thanh trong nháy mắt tái nhợt, chỉ có thể dựa vào trên người Vương Hạo miễn cưỡng giữ vững không bị đè bẹp xuống.
- Con mẹ thỏ của ta ơi! Tại sao lại là tên to xác đó!
Tiểu Bạch bị hoảng sợ, nhanh chóng chui vào trong ngực Vương Hạo, sau đó lộ ra một cái đầu nhỏ.
Vương Hạo phất tay kêu lên:
- Già Lam chủ thần đại bá, chúng tôi ở đây!
Thanh Thanh tức mình đến mức trực tiếp nện cho Vương Hạo một chút, tên khốn nạn này thật đúng là không coi chính mình là người ngoài a!
- Grừ…ừ…ừ…
Cự Long màu lam phát ra một tiếng rồng gầm, sau đó một con Thần Long Bãi Vĩ xuất hiện trước mặt Vương Hạo, đồng thời mang đến một cổ cơn lốc kinh khủng.
- Dựa vào ta, thật là không có lễ phép!
Sắc mặt của Vương Hạo đại biến, vội vàng vận chuyển thần lực trong cơ thể ngăn cản cơn lốc nọ.
Đúng lúc này, một đạo thanh âm hiền hòa vang lên:
- Thì ra là Thanh Thanh nha đầu, ngươi vì sao khi không lại chạy đến nơi đây chứ! ?
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên đầu rồng to lớn màu lam có một vị đại thúc tuổi trung niên ngồi xếp bằng.
Ông ta liền nghiêm mặt, dưới hàng lông mày dựng lên là một đôi ánh mắt cố chấp, toàn thân trên dưới tản ra một loại khí chất của Võ Đạo tông sư, đây là Già Lam chủ thần, một trong chín đại chủ thần của Cực Lạc Tịnh Thổ…
Chương 1068 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]