Thanh Thanh liền vội vàng hành lễ nói:
- Đại bá khỏe không ạ!
- Với ta mà cháu còn khách khí như thế!
Già Lam chủ thần lộ ra một nụ cười từ ái, sau đó phất tay tản đi uy áp đầy trời.
- Hô hô…
Thanh Thanh thở ra nhẹ nhàng, sau đó liền đẩy ra Vương Hạo, bày tỏ bản vương không cần ngươi làm gậy đỡ.
Vương Hạo liếc nhìn Thanh Thanh một cái, phát hiện nha đầu kia thật đúng là biết đầu thai, không chỉ có cha mẹ rất lợi hại rầm rầm, còn có vị chủ thần đại bá.
Cho dù Nguyệt lão nhị tên kia không phải thứ gì, nhưng nhìn ra được ông ta đối với Thanh Thanh thật sự rất quan tâm.
Dĩ nhiên Thanh Thanh đầu thai đầu tốt, chuyện này với hắn cũng có chỗ tốt, như vậy hắn có thể có sẵn ăn rồi.
Già Lam chủ thần liếc nhìn Vương Hạo, tò mò hỏi:
- Thanh Thanh cháu gái, vị này chính là…
Vương Hạo liền vội vàng giới thiệu:
- Đại bá người khỏe không, cháu là bạn trai của Thanh Thanh, cũng là vị hôn phu của cô ấy, Mã Mại Phê, lần đầu gặp mặt xin nhiều chỉ giáo.
- Ngươi lại nói hươu nói vượn cái gì!
Thanh Thanh trợn mắt hung hăng nhìn Vương Hạo một cái, đưa ra tay véo một cái bên hông Vương Hạo.
Vương Hạo hét lớn khoa trương:
- Ta đi, em mưu sát chồng hả!
Già Lam chủ thần cười to nói:
- Không nghĩ tới mấy ngày không gặp, Thanh Thanh của nhà chúng ta liền lớn lên thành đại cô nương rồi!
Thanh Thanh gấp giọng kêu lên:
- Đại bá người không nên hiểu lầm, cháu không có quan hệ gì với anh ta!
- Đại bá đã hiểu, đại bá đã hiểu!
Già Lam chủ thần lộ ra một chút nụ cười hiểu ý, lần này cũng ở ngay trước mặt ông ta liếc mắt đưa tình rồi, giải thích nhiều hơn nữa có ích gì sao! ?
Thanh Thanh gương mặt buồn bực, thực tế không hề biết những người này rốt cuộc hiểu những thứ gì! ?
Vương Hạo hỏi một cách lễ phép:
- Đại bá, cháu có một vấn đề không biết nên lựa chọn như thế nào, có thể thỉnh giáo người một chút không?
Già Lam chủ thần cười trả lời:
- Tuổi quá trẻ lại thích suy nghĩ vấn đề, không tệ, không tệ, đó là một thói quen tốt, cậu nói đi! Bổn tọa giúp cậu tham khảo một chút.
- Cám ơn nhiều, đại bá!
Vương Hạo nói cám ơn xong, lên tiếng nói ra:
- Cháu có một người trưởng bối, vợ của ông ấy cùng em trai của ông ấy có tư tình với nhau, đồng thời đứa con sinh ra còn không phải là của ông ấy, mà là con của em trai ruột ông ấy. Vậy người nói cháu là nên nhắc nhở thẳng, hay là điên cuồng ám hiệu với ông ấy chứ?
Thanh Thanh chụp lấy cái ót, thực tế vô lực chửi rũa nôn mửa nhổ nước bọt Vương Hạo Đại Ma Vương rồi, tên khốn nạn này trách cứ như vậy là hỏng rồi! Không ngờ lại khiến cho người bị hại lựa chọn phương thức báo cho biết!
Già Lam chủ thần lạnh lùng đáp:
- Trên đời lại có loại em trai câu dẫn chị dâu, thật là một tên súc sinh tri nhân tri diện bất tri tâm a!
- Thỉnh đại bá chỉ giáo!
Vương Hạo vô cùng rất nghiêm túc thi lễ một cái, trong ánh mắt tràn đầy sự khát vọng đối với đáp án.
Già Lam chủ thần ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Bổn tọa cảm thấy cậu nên ám hiệu cho ông ta, dù sao chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài!
- Đa tạ giải đáp của đại bá!
Vương Hạo lại một mực cung kính thi lễ một cái, sau đó lấy ra chiếc mũ lưỡi trai đưa cho Già Lam chủ thần.
Khóe mắt của Thanh Thanh hơi hơi rút xuống, phương thức ám hiệu của Vương Hạo Đại Ma Vương này cũng không tránh khỏi quá trực tiếp chứ hả? !
Già Lam chủ thần nghi ngờ nói:
- Cậu đây là làm gì vậy?
Vương Hạo nghiêm túc đáp:
- Lần đầu tiên gặp trưởng bối, làm sao có thể tay không mà đến, chiếc mũ lưỡi trai này mặc dù không đáng giá mấy đồng tiền, nhưng cũng xem như một chút tâm ý của tiểu bối.
- Tên nhóc này có lòng rồi!
Già Lam chủ thần cười lớn một tiếng, đưa tay nhận lấy chiếc mũ lưỡi trai trong tay Vương Hạo.
Nhưng một giây kế tiếp, Già Lam chủ thần chợt kịp phản ứng. Đây là chiếc mũ sừng, mà ông ta cũng là trưởng bối, cũng có em trai, cũng có vợ, còn có con trai a!
Đồng thời, trong đầu Già Lam chủ thần cũng nhớ tới một ít chuyện, tuy rằng từ sự tín nhiệm đối với Nguyệt Bạch và Diệp Nhược Tuyết, ông ta không nghĩ tới phương diện ấy, thế nhưng bây giờ suy nghĩ một chút đã có thể có vấn đề.
Nghĩ tới chỗ nầy, Già Lam chủ thần làm gì còn có thể ngồi vững được nữa, trực tiếp hóa thành một đạo tinh quang biến mất trên đầu rồng của Thương Long.
- Grừ…ừ…ừ…
Thương Long phát ra một đạo tiếng rồng gầm, nhanh chóng đuổi theo.
- Chúng ta cũng nhanh chút đi!
Ánh mắt của Vương Hạo sáng lên, kéo tay Thanh Thanh liền biến mất ngay tại chỗ, sử dụng Không Gian Thần Thông lại bất kể hậu quả.
Gương mặt Thanh Thanh nhức đầu, thực tế không biết nên nói Vương Hạo thế là tốt hay không nữa.
Tiểu Bạch trong ngực Vương Hạo gặm cà rốt kích động, lại chờ vở kịch diễn ra.
Thời gian không lâu, Vương Hạo liền mang theo Thanh Thanh về tới Già Lam chủ thành.
Chỉ có điều không trung của Già Lam chủ thành đã ảm đạm xuống, vô số vì sao lại nhấp nháy không ngừng trên không trung.
Thanh Thanh cả kinh kêu lên:
- Đây là Tinh Thần Thần Thể của đại bá!
- Tinh Thần Thần Thể!
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn trời, nhớ tới máy bán hàng Cửu Khiếu Linh Lung Tâm của hắn, Âu Dương Nguyên Tu, Tinh Thần Thánh thể của hắn có thể giúp hắn lấy được Cửu Khiếu Linh Lung Tâm vô hạn, như vậy Tinh Thần Thần Thể có công hiệu gì chứ! ?
- Vèo. . . oo!…
Đúng lúc này, hai đạo âm thanh xé gió vang lên dồn dập.
Vương Hạo, Thanh Thanh hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã hai người đang nhanh chóng bay nhanh về phía Nguyệt Bạch gia.
Thanh Thanh hơi sững sờ nói:
- Thậm chí ngay cả cha mẹ cũng kinh động rồi!
- Ấy chúng ta còn chờ gì nữa, xem trò vui quan trọng hơn a!
Vương Hạo không ngừng kích động, kéo Thanh Thanh chạy như bay về phía nhà Nguyệt lão nhị.
Thanh Thanh đảo cặp mắt trắng dã, phát hiện Vương Hạo Đại Ma Vương này đúng thật là xem náo nhiệt không chê chuyện lớn a!
Khi Vương Hạo, Thanh Thanh hai người tới nhà Nguyệt Bạch, phát hiện tất cả tất cả hộ vệ đều biến mất, còn Già Lam chủ thần đang đứng trong phòng khách phẫn nộ.
Bên trên Thanh Hà Thần Đế đang ngăn lại Già Lam chủ thần, Thanh Nhã cũng có mặt vội vàng khuyên nói gì đó.
Còn phía trước ba người bọn họ là Nguyệt Bạch, Diệp Nhược Tuyết quần áo xốc xếch, sưng mặt sưng mũi, hiển nhiên hai người này bị Già Lam chủ thần bắt được gì đó tại giường, còn bị đánh cho một trận.
Hai tròng mắt Vương Hạo đột nhiên sáng ngời, nhanh chóng xông về phía trước xem trò vui.
Già Lam chủ thần tức giận nói:
- Tam đệ, tứ muội, các ngươi buông ta ra, ta hôm nay nhất định phải đánh chết tên súc sinh này, còn có tiện nhân kia nưa.
Nguyệt Bạch nhìn Già Lam chủ thần hung thần ác sát, làm gì còn dám có gì do dự, kéo thẳng Diệp Nhược Tuyết hóa thành một luồng sáng vàng liền xông ra ngoài.
- Ta xem đôi cẩu nam nữ các ngươi chạy trốn nơi nào!
Sắc mặt của Già Lam chủ thần dữ tợn, nhấc chân liền chuẩn bị đuổi theo đi ra.
Thanh Hà Thần Đế vội vàng ngăn lại Già Lam chủ thần, cũng khuyên nhủ:
- Đại ca bớt nóng, anh nếu đánh chết bọn họ thật, vậy Thiên nhi làm sao bây giờ hả?
Thanh Nhã liên tục gật đầu nói:
- Đại ca, Nguyệt lão nhị này có thể giết, nhưng nếu anh giết chị dâu, vậy Thiên nhi phải làm sao đối đãi anh đây?
- Không được nói với ta Nguyệt Thiên. Nó là nghiệt chủng của đôi cẩu nam nữ nầy, không phải con của ta!
Già Lam chủ thần càng thêm nổi giận lôi đình, một cổ khí tức kinh khủng trong nháy mắt bộc phát ra từ trong cơ thể, đánh bay Thanh Hà Thần Đế, còn có Thanh Nhã, sau đó hóa thành một đạo tinh quang đuổi theo.
Hai vợ chồng Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã ngẩn người, cảm giác lượng tin tức ở phương diện này thật sự rất nhiều, nhiều đến khiến cho người ta đột nhiên không kịp đề phòng a!
Đúng lúc này, Vương Hạo đi ra, cũng nghiêm túc nói:
- Nếu đám tuyển thủ đã rời sân, phía dưới kia liền do ta đến tuyên bố một chút kết quả. Nguyệt lão nhị với ưu thế tuyệt đối hái được tinh bài, chị dâu Diệp Nhược Tuyết vì yếu ớt chênh lệch có được dâm bài, còn Già Lam chủ thần bởi vì xuất hiện sơ suất trọng đại, chỉ có thể miễn cưỡng thu được bài học đau đớn, đồng thời tiết mục này đến đây, chúng ta đóng màn hẹn gặp lại…
Chương 1069 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]