Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1071: CHƯƠNG 1070: THÂN HÓA HÀNG VẠN HÀNG NGÀN

Hai vợ chồng Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã xạm mặt lại, cảm giác mình thực tế không có cách nào dùng lời nói mà hình dung được tên Vương Hạo này rồi, tiết tháo hoàn toàn không tồn tại a! ?

- Vương Hạo, cậu đang nói gì thế? Tại sao thỏ cục cưng tôi cái gì cũng nghe không hiểu! ?

Tiểu Bạch ngẹo cái đầu nhỏ bé nhìn Vương Hạo, chờ đợi hắn giải thích cho nó, sau đó ghi lại trên tiểu Bổn Bổn.

Thanh Thanh cũng là vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, không hiểu nổi Vương Hạo lại phát bệnh thần kinh gì, tại sao ngay cả vàng bạc huy chương đồng tất cả đều đưa ra chứ! ?

- Bé con không cần loạn nghe!

Vương Hạo xoa nhẹ cái đầu thỏ, sau đó đưa cho Tiểu Bạch một cây cà rốt.

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, một đạo tiếng nổ rền vang vọng đất trời.

Đám người Vương Hạo biến sắc, nhanh chóng liền xông ra phía ngoài.

Sau khi mấy người họ tới phía ngoài, chỉ thấy giữa không trung xuất hiện vô số Nguyệt lão nhị, bọn họ đang tách đi ra hướng về phía bốn phương tám hướng chạy trốn.

Vương Hạo nhăn mày lại hỏi:

- Những thứ này là phân thân của Nguyệt lão nhị sao! ? Nhưng vì sao khí tức bọn họ đều chân thật như vậy chứ! ?

Thanh Thanh giải thích:

- Nhị thúc ta đã nếm qua Ác Ma quả, Quang Minh quả 2 loại kỳ quả của vũ trụ, cho nên cụ bị năng lực thân hóa hàng vạn hàng ngàn.

- Thân hóa hàng vạn hàng ngàn! ?

Vương Hạo cau mày ngẫm nghĩ. Nếu hắn nhớ không lầm, hắn đã từng được qua một trái Ác Ma quả, sau khi ăn vào cụ bị năng lực thân hóa hàng vạn hàng ngàn, chẳng qua là lại có tác dụng phụ vô cùng kinh khủng.

Chỉ có ăn Qung Minh quả mới có thể giải trừ tác dụng phụ của Ác Ma quả, có được chân chính thân hóa hàng vạn hàng ngàn.

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, trên không trung đột nhiên truyền đến một đạo tiếng nổ vang rền kinh thiên.

Vương Hạo vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy tinh tú trên không trung lập lòe không ngừng, rất nhanh thì hội tụ thành một cái Tinh Hà, đồng thời từng đạo tinh quang không ngừng rơi xuống, kích phá toàn bộ hàng vạn hàng ngàn phân thân của Nguyệt lão nhị.

Thanh Nhã cả kinh kêu lên:

- Không tốt, đại ca đã động sát tâm, ông ta đây là muốn giết chị dâu và Nguyệt lão nhị a!

Thanh Hà Thần Đế thở dài nói:

- Cái này không thể trách đại ca, là Nguyệt lão nhị và chị dâu làm hơi quá đáng. Hiện tại đại ca là muốn tự tay tiêu diệt bọn họ, che giấu việc xấu không vẻ vang trong nhà.

- Vèo. . . oo!…

Vừa dứt lời, một đạo âm thanh xé gió lên dồn dập.

Đám người Vương Hạo vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Già Lam chủ thần một người thoáng hiện xuất hiện bên cạnh Nguyệt Bạch và Diệp Nhược Tuyết.

Sắc mặt của Già Lam chủ thần lạnh như băng nói:

- Nguyệt Bạch, ta tự nhận làm được một người anh xem ra hết trách nhiệm, nhưng ngươi tại sao phải làm chuyện như vậy?

- Làm được một người anh xem ra hết trách nhiệm hả!?

Nguyệt Bạch cười ha hả điên cuồng, dường như nghe được chuyện nực cười khôi hài nhất của thế gian.

Già Lam chủ thần lạnh lùng nói:

- Tên súc sinh nhà ngươi, cho tới bây giờ không ngờ lại còn không biết hối cải!

Sắc mặt của Nguyệt Bạch đột nhiên dữ tợn nói:

- Như ta vậy còn không phải bị ngươi ép sao? Ngươi từ nhỏ đến lớn chính là thiên tài, mà ta chỉ là một tên phế vật dùng để so sánh với ngươi. Sau khi lớn lên, ngươi còn chê ta bị người cười nhạo không đủ, lại lôi kéo ta cùng Thanh Hà, Thanh Nhã hai vị thiên tài kết bái, ngươi có suy nghĩ qua cảm thụ của ta hay không?

Già Lam chủ thần cau mày nói:

- Ngươi cần gì cảm thụ! ? Ngươi chỉ cần nỗ lực thì tốt rồi!

- Nỗ lực! ?

Nguyệt Bạch gầm rú kích động nói:

- Chính ta bao nhiêu cân lượng ta không biết sao! ? Ta căn bản không phải thiên tài gì, cũng không muốn đi vào thế giới thiên tài của các ngươi, nhưng ngươi tại sao phải kéo ta đi vào, khiến cho ta lần lượt bị người cười nhạo…

Già Lam chủ thần đã trầm mặc, lúc này mới phát hiện bản thân mình thật sự không hiểu về đứa em trai này.

Ông ta vốn tưởng rằng chỉ cần cho hắn có hết thảy, như vậy thì có thể khiến cho hắn vui vẻ, nhưng ai ngờ hắn chỉ muốn làm người bình thường.

Hai vợ chồng Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã trực tiếp ngây ngẩn cả người. Nguyệt lão nhị muốn làm một người bình thường, lời nói này sao cảm giác khiến cho người ta khó mà tin thế chứ! ?

Đúng lúc này, Tiểu Bạch khiêng 1 chiếc camera loại nhỏ nhảy xuống từ trên vai Vương Hạo, chỉnh ống kính ngay Vương Hạo.

Vương Hạo lấy ra một cái ống nói, nghiêm túc nói:

- Các vị người xem chúng ta lại gặp mặt, một vòng so đấu mới lại bắt đầu. Mọi người có thể thấy, thống bài đoạt huy chương vừa vào sân lại lấy ưu thế tuyệt đối chấn nhiếp hai vị đối thủ. Nhưng tinh bài đoạt huy chương cũng không cam chịu yếu thế, lấy ra tuyệt chiêu, đại ca ngươi cho tới bây giờ cũng đều không hiểu ta, khiến cho song phương lâm vào trong thế bí, hiện tại ai có thể quân cờ thua một chiêu đánh vỡ loại cục diện bế tắc này, khiến cho chúng ta mỏi mắt mong chờ đây!

- Phốc…

Hai vợ chồng Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã trong nháy mắt phun ra, phát hiện tên Vương Hạo này tuyệt đối không phải là người nào tạo da, mà là trời sanh da a!

Hơn nữa thuộc tính da đó vẫn là ngẫu cá tính như vậy, khiến cho người ta ngay cả bắt chước cũng bắt chước không ra.

- Vèo. . . oo!…

Đúng lúc này, một đạo âm thanh xé gió dồn dập vang lên.

Đám người Vương Hạo tất cả đều ngây ngẩn cả người, chỉ thấy Già Lam chủ thần bất ngờ ra tay, một quyền liền đánh thủng ngực của Nguyệt Bạch.

Nguyệt Bạch đột nhiên cười nói:

- Ngươi phát hiện đã quá muộn!

- Nguyệt Bạch!

Diệp Nhược Tuyết kinh hô một tiếng, liền vội vàng tiến lên đỡ Nguyệt Bạch.

Nhưng một giây kế tiếp, thân ảnh của Nguyệt Bạch hóa thành một đạo bạch quang biến mất giữa thiên địa.

- Là phân thân!

Thanh Hà Thần Đế nhăn mày lại, lúc này mới phát hiện tâm cơ của Nguyệt Bạch không ngờ sâu như thế.

Hắn ngay từ đầu đã biết mình trốn không thoát lòng bàn tay của Già Lam chủ thần, cho nên khiến cho một tên phân thân mang dẫn theo Diệp Nhược Tuyết hấp dẫn ánh mắt của Già Lam chủ thần, sau đó trì hoãn một ít thời gian, tạo cơ hội chạy trốn cho bản thể.

- Đúng là một tên tiểu nhân hèn hạ!

Thanh Nhã gương mặt tức giận, hận không thể một đao chém chết Nguyệt Bạch.

- Làm sao có thể! ?

Diệp Nhược Tuyết nhìn bạch quang trong lòng bàn tay từng chút một tiêu tán, thực tế không thể tin được Nguyệt Bạch cứ như vậy từ bỏ bà ta.

- Nhược Tuyết, bà có hối hận không! ?

Già Lam chủ thần sắc mặt bình tĩnh hỏi.

Diệp Nhược Tuyết hít sâu một hơi, vô cùng chân thành đáp:

- Tôi cũng không hối hận, cùng với ông trải qua loại ngày tháng bình thản không thú vị đó, tôi tình nguyện lựa chọn cùng Nguyệt Bạch oanh oanh liệt liệt một lần.

- Giỏi cho một lần oanh oanh liệt liệt!

Già Lam chủ thần cất tiếng cười to, nước mắt cũng chậm rãi rơi xuống từ khóe mắt.

Ông ta thành tâm không nghĩ tới, một mảnh bầu trời mà bản thân mình cực khổ vì Diệp Nhược Tuyết chống lên, kết quả không ngờ lại đổi được một câu ngày tháng bình thản không thú vị.

- Phụ nữ chính là không biết đủ, may mà ta là một người đàn ông hoàn mỹ, cần đẹp trai có đẹp trai, cần thiên phú có thiên phú, cần tình có tình…

Vương Hạo tự mình ca ngợi một chút, sau đó cho Thanh Thanh một ánh mắt cô kiếm được lời rồi.

Thanh Thanh đảo cặp mắt trắng dã, trả lại cho Vương Hạo một ánh mắt anh thật không biết xấu hổ.

- Đại ca!

Hai vợ chồng Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã vội vàng bay đến trước mặt Già Lam chủ thần, đây là bọn họ lần đầu tiên thấy được Già Lam chủ thần chảy nước mắt, cũng là biểu hiện thương tâm đến cực điểm.

- Ta không sao, các ngươi đi nhốt Diệp Nhược Tuyết lại, ta đi đuổi theo Nguyệt Bạch!

Già Lam chủ thần lau nước mắt nơi khóe mắt, sau đó hóa thành một đạo tinh quang biến mất ở chân trời.

Khóe miệng của Vương Hạo dâng lên một chút nụ cười. Nếu Già Lam chủ thần, Nguyệt lão nhị đều đi rồi, vậy hắn thu phục Già Lam quân cũng không có bất kỳ trở lực rồi…

Chương 1070 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!