Già Lam chủ thành.
Tinh tú đầy trời biến mất không thấy đâu, trên không trung cũng khôi phục nguyên dạng.
Hai vợ chồng Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã tới bên cạnh Diệp Nhược Tuyết, chuẩn bị theo mệnh lệnh Già Lam chủ thần, mang bà ta đi nhốt lại.
- Tam đệ, chị dâu cầu xin chú một chuyện.
Diệp Nhược Tuyết không do dự chút nào, trực tiếp quỳ gối trước người Thanh Hà Thần Đế.
- Chị dâu, chị làm gì vậy?
Thanh Hà Thần Đế bị dọa khiến hoảng sợ nhảy dựng một cái, liền vội vàng đỡ Diệp Nhược Tuyết đứng lên.
Diệp Nhược Tuyết ngăn lại nói:
- Nếu như tam đệ không đáp ứng, tôi sẽ quỳ hoài không đứng lên!
Thanh Nhã hơi nhíu mày hỏi:
- Việc chị dâu cầu xin, hẳn là về Thiên nhi đúng không?
Diệp Nhược Tuyết rưng rưng gật đầu đáp:
- Lần này ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta, ta cũng nguyện ý gánh chịu hết thảy hậu quả, nhưng Thiên nhi là vô tội. Ta cầu xin các người nhìn trên phần kết bái cùng Nguyệt Bạch, bảo vệ một mạng của nó!
- Bảo vệ Nguyệt Thiên! ?
Thanh Hà Thần Đế nhíu mày lại, cảm giác chuyện này làm không dễ dàng a!
Thanh Nhã hơi nhíu mày nói:
- Chị dâu hẳn biết đại ca là Chủ thần tu vi, nếu như huynh ấy cố ý muốn giết Thiên nhi, trên đời này bất kỳ kẻ nào cũng ngăn không được.
Diệp Nhược Tuyết cuống quít dập đầu nói:
- Ta van cầu các người, nếu như ngay cả các người cũng không giúp Thiên nhi, vậy nó thật sự nhất định phải chết.
Thanh Hà Thần Đế không đành lòng nói:
- Chị dâu yên tâm, ta và Thanh Nhã nhất định sẽ toàn lực bảo vệ Nguyệt Thiên.
- Ai…
Thanh Nhã bất đắc dĩ gật đầu một cái, bà ta biết Thanh Hà Thần Đế mềm lòng sẽ ôm phiền toái lên người, nhưng ai kêu bà lại chỉ thích Thanh Hà Thần Đế như vậy chứ! ?
- Cám ơn hai người nhiều!
Diệp Nhược Tuyết nói tiếng cám ơn, cả người trong nháy mắt buông lỏng không ít.
Thanh Thanh rưng rưng mắt hạnh nói:
- Đây là tình thương vĩ đại của mẹ sao! ?
- Nếu như ngươi muốn thể nghiệm một chút tình thương của người làm mẹ, ta đồng ý giúp đỡ!
Vương Hạo nhìn Thanh Thanh chân thành, hai tay cũng rất tự nhiên ôm eo thon nhỏ của cô.
- Đi ra ngoài!
Thanh Thanh tức mình đến mức đẩy ra Vương Hạo, phát hiện tên khốn nạn này càng lúc càng không biết xấu hổ, đầy đầu đều là một số thứ không lành mạnh.
- Ai…
Vương Hạo bất đắc dĩ thở dài, phát hiện chén cơm này ăn thật phí sức.
- Vù!…
Đúng lúc này, một đạo âm thanh xé gió lên dồn dập.
Đám người Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nguyệt Thiên gấp rút vội vã chạy tới.
Nguyệt Thiên người chưa tới, thanh âm vội vàng truyền đến:
- Mẹ, ở đây rốt cuộc chuyện gì xảy ra! ? Tại sao con thấy cha vận dụng Tinh Thần Thần Thể! ? Còn nhị thúc đâu rồi?
- Thiên nhi, con phải chiếu cố thật tốt bản thân mình, mẹ và nhị thúc của con cũng không thể bảo vệ con rồi!
Diệp Nhược Tuyết rưng rưng nhìn Nguyệt Thiên cấp tốc chạy tới, trong ánh mắt tràn đầy vẻ áy náy, đồng thời còn móc ra một cây chủy thủ, không chút do dự đâm vào lồng ngực của mình, khiến cho máu tươi phún ra ngoài như nước suối.
Cảnh tượng xuất hiện một cách bất ngờ, khiến cho toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ hoàn toàn cả kinh đến ngây người.
- Mẹ…
Nguyệt Thiên hét lớn một tiếng mất khống chế, tốc độ trong nháy mắt tăng lên không chỉ mấy trăm lần.
- Chị dâu, chị làm gì vậy?
Thanh Hà Thần Đế kinh hô một tiếng, vội vàng vận chuyển thần lực chuẩn bị giúp Diệp Nhược Tuyết điều trị.
- Không được…
Diệp Nhược Tuyết lắc đầu ra vẻ cầu khẩn, tỏ ý Thanh Hà Thần Đế không cần cứu bà ta.
Thanh Nhã thở dài nói:
- Thanh Hà dừng tay đi! Đại ca tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho chị ấy, so với khiến cho chị ấy sống không bằng chết, còn không bằng để cho chị ấy đi thống khoái chút ít, còn thêm việc từ bỏ của Nguyệt lão nhị, đã khiến cho lòng của chị ấy chết rồi.
Thân thể của Thanh Hà Thần Đế khẽ run lên, thời gian dần qua thu hồi thần lực của mình.
Diệp Nhược Tuyết cảm kích nói:
- Cám ơn nhiều!
- Vù!…
Đúng lúc này, một đạo âm thanh xé gió vang lên dồn dập.
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nguyệt Thiên đã đi tới bên cạnh Diệp Nhược Tuyết.
Nguyệt Thiên nhìn Diệp Nhược Tuyết đầy người máu tươi, không biết làm sao hỏi:
- Mẹ ơi, tại sao mẹ phải tự sát, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?
- Thiên nhi, thật xin lỗi, mẹ cuối cùng có thể cho con cũng chỉ có chiếc nhẫn này thôi.
Diệp Nhược Tuyết rưng rưng vuốt ve gò má của Nguyệt Thiên, đưa cho hắn một chiếc nhẫn màu vàng.
Ánh mắt của Tiểu Bạch quay mồng mồng chuyển động một cái, cảm giác bên trong chiếc nhẫn màu vàng óng đó nhất định có bảo bối, hơn nữa còn là đại bảo bối không thể không có rồi.
Nguyệt Thiên khóc thút thít mất khống chế hỏi:
- Tại sao phải như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Thật xin lỗi…
Diệp Nhược Tuyết cuối cùng áy náy nhìn Nguyệt Thiên một cái, sau đó tay rơi xuống, ngẹo đầu, khí tức hoàn toàn biến mất.
- Mẹ…
Nguyệt Thiên ôm Diệp Nhược Tuyết, lên tiếng kêu khóc lên.
- Vù!…
Đúng lúc này, từng đạo âm thanh xé gió dồn dập vang lên.
Đám người Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cao thủ bên trong Già Lam chủ thành đua nhau bay tới, hiển nhiên Già Lam chủ thần rời đi, khiến cho lá gan của bọn họ cũng lớn lên.
Thấy tình cảnh này, tiếng kinh hô của các vị cao thủ trong nháy mắt vang lên.
- Chuyện gì xảy ra! ? Tại sao phu nhân của Già Lam chủ thần chết rồi?
- Vừa rồi ta thấy trên không trung xuất hiện tinh tú, còn có Nguyệt nhị gia thân hóa hàng vạn hàng ngàn.
- Già Lam chủ thần là Tinh Thần Thần Thể, có thể dẫn động ngôi sao trên trời.
- Như vậy nói cách khác, Già Lam chủ thần và Nguyệt nhị gia động thủ đúng không?
- Hai người huynh đệ này khi không động thủ làm gì chứ?
- Ngươi ngốc a! Đây nhất định là Nguyệt lão nhị giết chị dâu, cho nên Già Lam chủ thần nổi giận.
- Nguyệt lão nhị ăn gan báo rồi sao! ? Lại dám giết chị dâu chứ! ?
- Ta thấy Nguyệt lão nhị không phải ăn gan báo, mà là can đảm ngập trời!
- Không thể nào! ? Nguyệt lão nhị thật sự có tiền đồ!
- Lần này đại ca không ở nhà, chị dâu lại quyến rũ động lòng người như thế, điều này có thể nghĩ một chút!
- Dựa theo ý của ngươi là nói, chị dâu phản kháng, nhị thúc nổi giận, cho nên thống hạ sát thủ đúng không?
- Cái này khó mà nói, tri nhân tri diện bất tri tâm a!
- … . . .
Vương Hạo trong nháy mắt hết chỗ nói rồi, phát hiện những người này viện câu chuyện có thể nói như tận mắt nhìn thấy so với hắn.
Thanh Hà Thần Đế lạnh lùng nói:
- Tất cả cút về hết cho ta, ngày hôm nay chuyện này ai cũng không được nói ra ngoài!
- Dạ!
Các vị cao thủ bị dọa khiến hoảng sợ nhảy dựng, vội vàng thi lễ một cái chuẩn bị rời đi.
- Vù vù…
Đúng lúc này, hai đạo âm thanh xé gió dồn dập vang lên.
Vương Hạo cau mày lại, thân thể theo bản năng đạp một cái hơi nhỏ về phía trước, dư quang của khóe mắt nhanh chóng quét qua giữa không trung vô cùng, chỉ thấy hai đạo bạch quang nhanh chóng vọt tới hắn.
Sau khi hai đạo bạch quang chợt lóe lên, Vương Hạo chỉ cảm thấy trên vai đột nhiên nhẹ nhàng.
Đồng thời, tiếng thét chói tai của Tiểu Bạch được truyền đến từ phương xa:
- Các ngươi là ai, mau thả thỏ cục cưng ta ra… Vương Hạo cứu mạng a!
- Tiểu Bạch!
Sắc mặt của Vương Hạo đại biến, lấy ra Chủ Tể Chi Kiếm liền chuẩn bị đi lên đuổi theo.
Thanh Hà Thần Đế ngăn lại Vương Hạo, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Không nên đuổi, mang con thỏ của cậu đi là một con thỏ trắng, cùng một con bạch hồ ly.
- Thỏ trắng! Bạch hồ ly!
Toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ chợt co rụt lại đồng tử, bị hù nhanh chân liền chạy, hiển nhiên là biết được thân phận của thỏ và hồ ly ấy rồi.
Vương Hạo hơi sững sờ, trong đầu không hiểu nghĩ tới thỏ và hồ ly của nhà Sáng Thế thần.
Nhưng bọn chúng khi không lại mang đi Tiểu Bạch làm gì, chẳng lẽ muốn tạo thành người giả bị đụng đê tiện thứ ba sao…
Chương 1071 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]