Thanh Thanh kéo Vương Hạo sang một bên, thấp giọng hỏi:
- Ngươi nói một hồ một thỏ này bắt đi Tiểu Bạch, không phải là vì thần cách của Tiểu Bạch chứ?
Vương Hạo lắc đầu đáp:
- Nếu như bọn chúng thật sự biết trên người Tiểu Bạch có thần cách, thế thì biết trên người ta có thần cách cũng không phải việc khó gì, cho nên không có lý do bỏ qua ta đúng không?
Thanh Thanh hơi sững sờ, cảm giác Vương Hạo phân tích có đạo lý.
Với thực lực của một hồ một thỏ này, muốn cùng bắt đi Vương Hạo thật đúng là chuyện không uổng phí gì cả.
Vương Hạo gãi gãi cằm nói:
- Ta có loại dự cảm mãnh liệt, thỏ nhà ta sẽ không có nguy hiểm, nhưng sẽ bị một hồ một thỏ ấy làm hư.
- Làm hư! ?
Thanh Thanh cho Vương Hạo một ánh mắt chê cười, đây rốt cuộc ai làm hư Tiểu Bạch, trong lòng tên bại hoại này không có một chút xấu hổ sao! ?
- Được rồi, hiện giờ không có thời gian đi quản bọn chúng, ta còn đi về trước đột phá Hạ Vị thần quan trọng hơn.
Vương Hạo duỗi người, hoạt động một chút thân thể, sau đó xoay người đi về phía nhà của Nguyệt lão nhị, hiển nhiên dự tính làm tu hú chiếm ổ bồ các.
Thanh Thanh trong nháy mắt hết chỗ nói rồi, phát hiện lòng của Vương Hạo thật là lớn. Con thỏ cực khổ nuôi lớn cũng bị bắt đi, nhưng hắn không ngờ lại còn có tâm tình đi tu luyện, chẳng lẽ hắn không sợ Tiểu Bạch bị khi phụ sỉ nhục sao! ?
Dĩ nhiên, chỉ dựa vào ấn ký của Sáng Thế thần mà Tiểu Bạch có, cái này cũng không ai dám khi dễ nó.
.. . . .
Bên trong một khu rừng rậm.
- Cứu mạng a! Ai mau tới cứu con thỏ đáng yêu này đi!
Tiểu Bạch bị trói trên một gốc cây lớn tiếng gọi, trước mặt chính là bạch hồ ly và thỏ trắng.
Bạch hồ ly cười nói:
- Tên tiểu tử này từ khi bị bắt kêu la tới bây giờ, thật đúng là sức sống mười phần, không biết có phải là tiểu đệ đệ không! ?
- Ta nhìn không giống tiểu đệ đệ, phải là một tiểu muội muội.
Thỏ trắng sôi nổi tới trước mặt Tiểu Bạch, đưa ra cái mũi nhỏ ngửi một cái trên người Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch liếc thỏ trắng một cái, sau đó hít sâu một hơi, một tiếng "tủng" thả ra một quả bom khí.
- Ối mẹ ơi, ngươi ăn cái gì chứ, xì hơi sao mà thúi quá vậy?
Thỏ trắng che mũi nhanh chóng nhảy ra, bị quả bom khí của Tiểu Bạch đánh bất ngờ không kịp đề phòng.
Bạch hồ ly cũng là gương mặt hồi hộp tim đập mạnh và loạn nhịp lui về phía sau, phát hiện con thỏ này còn ngang tàng hơn so với bọn chúng, không ngờ lại một lời không hợp lập tức xì hơi trước mặt mọi người.
Tiểu Bạch gương mặt chê nói:
- Vừa nhìn thì không phải là con thỏ con nhà lành gì, xì hơi cũng nghe rồi, lại còn muốn phối phương của thỏ cục cưng ta.
- Phối phương! ?
Khóe mắt của bạch hồ ly cụp xuống, xì hơi của con thỏ này còn cần hỏi phối phương hả! ? Không phải là cà rốt sao! ?
Sắc mặt của con thỏ trắng biến thành đen nói:
- Tên này thực tế rất đánh mất thể diện thỏ!
Tiểu Bạch không nhịn được hỏi:
- Uy, các ngươi rốt cuộc là ai! ? Tại sao muốn bắt cóc thỏ cục cưng ta?
Bạch hồ ly và thỏ trắng nhìn nhau một cái, sau đó nơi ấn đường lóe lên một đạo hào quang màu vàng, chữ 'Thiên' màu vàng cũng theo đó nổi lên.
Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:
- Các ngươi vì sao cũng có?
Thỏ trắng bĩu môi nói:
- Ngươi có thể có, chúng ta tại sao không thể có chứ! ?
Tiểu Bạch hơi sững sờ, nghĩ tới tổ hợp thỏ và hồ ly trong truyền thuyết.
Hơn nữa cũng chính bởi vì sự nỗ lực của hai vị này, cho nên khi nó lộ ra ấn ký của Sáng Thế thần, Nguyệt Bạch, Nguyệt Thiên mới có thể kinh sợ.
Bạch hồ ly lại cười nói:
- Hiện tại chín đại chủ thần thấy hai chúng ta liền núp xa xa, khiến cho công trạng của chúng ta một mực không thể đi lên, cho nên chúng ta muốn tìm khuôn mặt mới gia nhập vào.
- Khuôn mặt mới! ?
Tiểu Bạch tò mò hỏi:
- Các ngươi nói là thỏ cục cưng ta sao?
Thỏ trắng gật đầu đáp:
- Tin tức ngươi có ấn ký của Sáng Thế thần còn chưa truyền ra, cho nên chín đại chủ thần rất dễ dàng mắc câu.
Tiểu Bạch thở phì phò nói:
- Nếu các ngươi mời mọc thỏ cục cưng ta nhập bọn, như vậy đây là phương thức các ngươi mời mọc sao?
- Ngươi không phối hợp chút nào, chúng ta chỉ có thể như vậy.
Thỏ trắng giang tay vô tội, sau đó bấm ra một đạo chỉ quyết đối với dây thừng trói Tiểu Bạch lại.
Một giây kế tiếp, dây thừng dường như sống lại, không chỉ buông lỏng ra Tiểu Bạch, còn vững vàng rơi vào trong tay thỏ trắng.
Tiểu Bạch nhìn chằm chằm sợi dây kia, nó cảm giác đây tuyệt đối là một món bảo bối khó lường.
Thỏ trắng mỉm cười nói:
- Tên nhóc kia không nên tức giận, tỷ tỷ đưa cho ngươi một món lễ vật xem như nói xin lỗi thế nào hả!?
- Lễ vật! ?
Tiểu Bạch liên tục gật đầu, bày tỏ cái này tuyệt đối có thể có.
Con thỏ trắng đưa tay ngoắc một cái, một vật có hình trăng lưỡi liềm màu vàng chế tạo tinh tế xuất hiện giữa không trung.
- Đây là cái gì? Tiểu Bạch tò mò hỏi.
Thỏ trắng giới thiệu:
- Đây là Kim Nguyệt luân, thần khí cấp 7, công có thể như lưỡi đao, một đao thấy máu, ngồi trên nó có thể trong vòng năm ngày vượt qua một vực, dĩ nhiên ngươi phải có thực lực khống chế nó mới được.
- Trong năm ngày vượt qua một vực!
Tiểu Bạch hít hà một hơi khí lạnh, bị tốc độ của món bảo bối này dọa sợ.
- Con thỏ keo kiệt này cũng đã tặng lễ vật rồi, vậy ta cũng không thể rơi ở phía sau.
Bạch hồ ly đưa tay chộp một cái, một cái trường ti màu trắng mỏng như cánh ve liền xuất hiện trong tay, đồng thời chỉ dùng ánh mắt nhìn có thể cảm nhận được một cổ cảm giác mượt mà kinh người.
- Đây là cái gì? Tiểu Bạch tò mò hỏi.
Bạch hồ ly hồi đáp:
- Đây là thần khí cấp 7, dây lưng tơ tằm tiên vũ, chỉ cần bị nó nhắm khóa mục tiêu, cho dù là chủ thần cũng đừng hòng tránh thoát, dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là ngươi phải có thực lực nhắm khóa mục tiêu chủ thần.
- Ta đồng ý nhập bọn!
Tiểu Bạch gật đầu đồng ý một cách quả quyết, chuẩn bị làm một vố lớn.
Bạch hồ ly, thỏ trắng nhìn nhau một cái, trong tròng mắt tất cả đều lóe lên một chút ánh sáng vàng mê tiền. Lần này đã có Tiểu Bạch gia nhập vào, công trạng của bọn chúng cuối cùng có thể nâng lên rồi.
.. . . .
Trong nhà của Nguyệt lão nhị.
Một nhà ba người của Thanh Hà Thần Đế bay lở lửng ở bầu trời hoa viên. Còn Vương Hạo đang ngồi xếp bằng trong hoa viên chuẩn bị đột phá Hạ Vị thần.
Thanh Hà Thần Đế cau mày nói:
- Tên tiểu tử này nói hắn muốn đột phá Hạ Vị thần sao! ? Nhưng hắn không phải mới vừa đột phá Thượng cấp Thánh giả chưa tới mấy ngày ư! ?
Thanh Nhã lại cười nói:
- Tên nhóc kia lòng dạ cao rất bình thường, ngươi không cho hắn thất bại mấy lần, hắn sao hiểu rõ đại đạo không dễ dàng lĩnh ngộ như thế chứ! ?
Thanh Hà Thần Đế gật đầu tán đồng, tuy rằng ông rất xem trọng thiên phú của Vương Hạo, nhưng ông cũng không cho rằng Vương Hạo có thể nhanh chóng đột phá Hạ Vị thần như vậy.
Thanh Thanh xuất thần nhìn Vương Hạo, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho cô biết, tên yêu nghiệt Vương Hạo này tuyệt đối không thể dựa theo lẽ thường mà nhìn đánh giá.
Hắn nếu nói muốn đột phá Hạ Vị thần, đấy nói không chừng thật đúng là có thể làm được.
Vương Hạo liếc nhìn một nhà ba người Thanh Hà Thần Đế, sau đó gọi hệ thống mua Đại Đạo Kim Đan.
- Leng keng, chúc mừng Túc Chủ hao tốn 500 vạn Thần Ma điểm, cộng thêm hai lần cơ hội cực hạn giảm giá, thành công mua Đại Đạo Kim Đan!
Tiếng của hệ thống vừa dứt, quanh thân Vương Hạo quang hoa đại thịnh, trong đầu cũng là một khu vực không minh, cả người cũng trong nháy mắt đi vào một loại trạng thái rất kỳ diệu, dường như vô câu vô thúc, hết sức ngao du giữa thiên địa.
- Nói giỡn sao! ?
Hai vợ chồng Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã chợt co rụt lại con ngươi, cảm giác đầu óc của mình trong nháy mắt như mộng mị rồi.
Vương Hạo đó có thể nhanh chóng nhập định thì cũng thôi đi, nhưng quanh người hắn không ngừng tản ra khí tức của - Đại Đạo- là ý tứ gì! ? Chẳng lẽ năm nay đại đạo thật sự dễ dàng lĩnh ngộ như vậy chăng…
Chương 1072 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]