Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1075: CHƯƠNG 1074: PHONG ẤN CHI GIỚI

Thanh Thanh thở dài nói:

- Tiểu Bạch của nhà ngươi bây giờ hoàn toàn nổi danh, đoán chừng không bao lâu toàn bộ Cực Lạc Tịnh Thổ đều biết được đại danh của nó.

- Phải không! ?

Khóe miệng của Vương Hạo dâng lên một chút nụ cười. Hắn hiện tại cũng mặc kệ Tiểu Bạch nổi danh bao nhiêu, hắn chỉ quan tâm con thỏ này lường gạt bao nhiêu bảo bối.

Thanh Thanh liếc nhìn Vương Hạo một cái, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho cô biết, đồ tồi này lại suy nghĩ bậy bạ gì đó.

Vương Hạo đột nhiên hỏi:

- Đúng rồi, cô vừa nói Tiểu Bạch chỉ lường gạt bát đại chủ thần, chẳng lẽ Già Lam chủ thần vẫn chưa trở về sao?

Thanh Thanh gật đầu đáp:

- Ngươi đoán không sai, đại bá đích xác vẫn chưa trở về.

Vương Hạo cảm khái nói:

- Nguyệt Bạch đó đúng là lợi hại, không chỉ chạy trốn từ trong tay Già Lam chủ thần, còn tránh thoát một tháng đuổi giết, vậy coi như không phục cũng không được a!

Thanh Thanh thở dài nói:

- Nhị thúc và đại bá là anh em ruột từ nhỏ cùng nhau lớn lên, ông ấy dĩ nhiên hiểu được thủ đoạn của đại bá. Hơn nữa nhị thúc xử lý Già Lam vực đã nhiều năm như vậy, tâm phúc khẳng định cũng không thiếu, cho nên đại bá muốn chộp được nhị thúc thật đúng là không dễ dàng.

Vương Hạo lại cười nói:

- Không dễ dàng mới tốt, lần này đối với việc ta nắm trong tay Già Lam vực càng có lợi hơn.

Thanh Thanh tò mò nhìn về phía Vương Hạo, vô cùng không hiểu nổi sự tự tin của hắn đến từ chỗ nào.

Nếu như tu vi của Vương Hạo đột phá cho đến chủ thần, vậy thì cô căn bản không có bất kỳ nghi ngờ, cho dù Vương Hạo nói có thể thống trị Cực Lạc Tịnh Thổ, đó cũng sẽ tin.

Nhưng bây giờ Vương Hạo chỉ có tu vi của Hạ Vị thần, hắn dựa vào cái gì nhận định mình có thể nắm trong tay Già Lam vực chứ! ?

- Vù vù…

Đúng lúc này, một đạo âm thanh xé gió dồn dập vang lên.

Vương Hạo cau mày lại, thân thể bản năng ôm lấy eo thon nhỏ của Thanh Thanh, thân như gió mát tránh ra. Dư quang của khóe mắt cũng nhanh chóng vô cùng quét qua giữa không trung, chỉ thấy Nguyệt Thiên cầm kiếm với gương mặt phẫn nộ đâm tới hắn.

Thanh Thanh nhướng mày lên nói:

- Lại là Nguyệt Thiên!

- Lại! ?

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Chẳng lẽ người này đến rất nhiều lần rồi sao?

Thanh Thanh gật đầu một cái nói:

- Trong một tháng ngươi tu luyện, hắn trước sau đến ám sát ngươi năm lần, chỉ có điều tất cả đều bị ta ngăn lại.

Vương Hạo nghi ngờ hỏi:

- Tại sao muốn ám sát ta? Ta với hắn có thù sao?

Thanh Thanh xạm mặt lại, có loại kích động giáng cho tên khốn nạn này một cái bộp tay.

Chẳng lẽ hắn dễ quên thế ư, không nhớ rõ bản thân mình một tháng trước đi tìm Già Lam chủ thần mật báo, làm hại bí mật của Nguyệt Bạch lộ ra ánh sáng, Diệp Nhược Tuyết chỉ có thể tự sát chết.

Còn khiến cho Nguyệt Thiên từ một thái tử gia cao cao tại thượng, biến thành một kẻ đáng thương chỉ có thể dựa vào hơi thở của người ta mà sống sao! ?

- Họ Mã kia, ngày hôm nay ta muốn ngươi chết không tử tế được!

Sắc mặt của Nguyệt Thiên dữ tợn, một cơn lửa giận ở ngực điên cuồng tứ ngược. Hắn muốn giết chết người này, giết chết người đã hại hắn thành hai bàn tay trắng.

Vương Hạo nhìn đánh giá Nguyệt Thiên, phát hiện tu vi của người này mới chỉ Trung Vị thần.

Hơn nữa ngay cả Thanh Thanh với tu vi Hạ Vị thần ấy cũng có thể đánh lui tên kia năm lần, lần này thực sự khiến cho hắn không dâng lên được bất kỳ hứng thú gì.

- Đi chết đi!

Gương mặt của Nguyệt Thiên trở nên cực kỳ dữ tợn, gân xanh trên trán cũng nổi lên, trường kiếm trong tay giống như sao rơi bỏ mình đâm thẳng tới ngực Vương Hạo.

- Thật là không thú vị!

Vương Hạo bĩu môi, bàn chân giẫm mạnh một cái trên mặt đất, thân hình trong thời gian ngắn hóa thành một đạo hắc ảnh xông về Nguyệt Thiên, đồng thời tay phải đánh ra nhanh như tia chớp.

- Khốn kiếp, thậm chí ngay cả ngươi cũng xem thường ta!

Vẻ lạnh thấu xương trong mắt Nguyệt Thiên bắt đầu khởi động. Thanh Thanh lấy thực lực Hạ Vị thần trực tiếp đánh bại hắn, hiện tại Vương Hạo không ngờ lại cũng muốn đánh bại hắn, điều này làm cho hắn làm sao có thể nuốt xuống khẩu khí này.

- Keng!

Ngay vào khoảnh khắc thân hình của hai người tiếp xúc, một tiếng kim thiết tương giao chói tai bỗng vang lên.

Đồng thời, một vòng khí kình hung mãnh phát ra từ giữa hai người. Từng gợn sóng mắt trần có thể thấy không ngừng khuếch tán ra phía ngoài.

- Làm sao có thể!

Sắc mặt của Nguyệt Thiên đột nhiên kịch biến, trường kiếm trong tay trực tiếp rời khỏi tay, hai chân cũng đạp mặt đất nhanh chóng lui về sau mấy bước mới ngừng lại.

Thanh Thanh nhướng mày lên, trong lòng yên lặng tính toán, nếu như cô cùng Vương Hạo đối chiến, đoán chừng nhiều nhất chỉ có thể chống giữ năm phút.

Vương Hạo với gương mặt không thú vị nói:

- Đây là Trung Vị thần hả! ? Thật là không chịu nổi một kích!

- Khốn kiếp, ngươi ít xem thường người khác đi!

Nguyệt Thiên tức mình đến mức toàn thân run rẩy, một cổ khí tức giống như nước thủy triều trong nháy mắt tuôn ra mãnh liệt từ trong cơ thể, thanh thế đó thật lớn, khiếp người vô cùng.

Thậm chí từng đạo gợn sóng nhấc lên không có dấu hiệu nào ở khu vực này. Tầng mây trên không trung đều giảo động.

Vương Hạo cau mày lại, ánh mắt đã rơi vào chiếc nhẫn màu vàng óng trên đầu ngón tay Nguyệt Thiên, chỉ cảm thấy một cổ năng lượng khủng khiếp đang từ chiếc nhẫn truyền vào trong cơ thể Nguyệt Thiên.

Mà chiếc nhẫn màu vàng óng đó nếu hắn nhớ không lầm, đây hẳn là bảo bối mà Diệp Nhược Tuyết trước khi chết giao cho Nguyệt Thiên.

Thanh Thanh hơi nhíu mày nói:

- Chiếc nhẫn trên tay Nguyệt Thiên hẳn là thần khí cấp tám, Phong Ấn Giới Chỉ, bên trong phong ấn vô số cường giả cung cấp năng lượng cho hắn.

- Thần khí cấp tám!

Hai tròng mắt của Vương Hạo trong nháy mắt sáng lên, lần này gặp thái tử gia lạc phách cầm thần khí cấp tám trang bức nên làm gì bây giờ! ? Đương nhiên là đánh một trận trước, sau đó dùng một khối tiền đi mua a!

- Grừ…ừ…ừ…

Nguyệt Thiên ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, khí tức hùng hậu vô cùng vây quanh người.

Vương Hạo cau mày lại, chỉ thấy phía sau lưng Nguyệt Thiên xuất hiện một đạo hư ảnh vô cùng to lớn, đây là một con Huyền Vũ đứng lơ lửng ở trên trời, lực lượng ba động đáng sợ điên cuồng khuếch tán ra từ trên người nó.

- Họ Mã kia, bổn thiếu gia ngày hôm nay nói cho ngươi biết, cho dù bổn thiếu gia đã mất đi hết thảy, cũng muốn mạng chó của ngươi…

Nguyệt Thiên hừ lạnh một tiếng, sau đó khống chế bàn chân khổng lồ như kình thiên trụ đó của Huyền Vũ, đạp tới vị trí Vương Hạo.

- Ầm…

Huyền Vũ đạp bước chân kinh thiên động địa đến, toàn bộ mặt đất đi qua tan rã.

- Thần khí cấp tám là không tệ, đáng tiếc ngươi quá cùi bắp rồi!

Khóe miệng của Vương Hạo nhếch có vẻ khinh bạc, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay chợt nâng lên, giống như lưu tinh rơi thẳng xuống ngoài trời mưa, phá vỡ hết thảy ngăn cách của thế gian đâm tới Huyền Vũ.

Đệ Thất Kiếm, Thiên Diệt Thời Quang trảm!

- Đây là kiếm chiêu gì!?

Thanh Thanh che miệng kinh hô một tiếng, chỉ thấy kiếm quang trong tay Vương Hạo nhấp nháy ánh sáng kinh diễm tuyệt thế, khiến cho toàn bộ mảnh thiên địa đều có vẻ ảm đạm phai mờ.

- Ầm ầm…

Kiếm quang và Huyền Vũ đụng nhau, tiếng nổ cuồng bạo vang rền vang vọng đất trời.

- Tên yêu nghiệt này rốt cuộc còn có bao nhiêu lá bài tẩy a!

Thanh Thanh nhìn không trung khó có thể tin, chỉ thấy Vương Hạo dùng một chiêu kiếm đẹp đẽ đến đáng kinh ngạc trực tiếp đâm vào trong Huyền Vũ, làm tan rã toàn bộ uy áp và lực lượng tràn ngập trên hư ảnh của nó.

- Phốc…

Nguyệt Thiên phun ra một ngụm máu tươi, sau đó ngã nhào trên đất, khí tức ủ rủ không phấn chấn.

- Chiếc nhẫn này của ngươi không tệ, ta mua!

Vương Hạo vững vàng rơi vào bên cạnh Nguyệt Thiên, giơ tay lên đã lấy ra Phong Ấn Giới Chỉ trên tay người này, sau đó còn ném cho hắn một túi kim tệ.

- Phong Ấn Giới Chỉ ta không bán, nhanh chóng trả lại cho ta.

Nguyệt Thiên gấp giọng kêu lên.

- Không bán! ?

Hai tròng mắt của Vương Hạo híp lại, trong tay xuất hiện thêm một con rối nhỏ mà Tiểu Bạch thích nhất…

Chương 1074 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!