“Đây là Huyết Vu Thần Thuật!”
Thanh Thanh nhướng mày lên, lập tức đã biết Vương Hạo muốn làm gì rồi.
- Ngươi muốn làm gì! ?
Nguyệt Thiên bị hù toàn thân run lên, phát hiện loại hình ảnh này hắn quen thuộc, chỉ có điều vị trí bị điên đảo rồi.
Trước kia hắn là thái tử gia nắm trong tay hết thảy, bây giờ hắn chỉ là một con dê đợi làm thịt, tùy thời tùy chỗ đều mất mạng.
Vương Hạo thở dài nói:
- Ta là một người tốt, vốn định lấy ơn báo oán, không truy cứu việc ngươi ám sát ta năm lần, còn bỏ ra nhiều tiền mua Phong Ấn Giới Chỉ của ngươi, để ngươi cải thiện cuộc sống. Nhưng ai biết ngươi không ngờ lại tuyệt không hiểu được cảm ân, vậy chúng ta chỉ có thể chiếu theo việc công mà làm rồi.
Khóe mắt của Thanh Thanh cụp xuống, trong lòng thực tế vô lực nhổ nước bọt sự vô sỉ của Vương Hạo Đại Ma Vương.
Còn cho rằng ta là một người tốt!
Con mẹ nó, lời như vậy hắn làm sao có ý tứ nói ra khỏi miệng a! ?
Còn tốn số tiền lớn mua Phong Ấn Giới Chỉ, cho Nguyệt Thiên cải thiện cuộc sống, thì ra một túi kim tệ đó lại là số tiền lớn, ngày hôm nay thật là biết nhiều kiến thức rồi.
Vương Hạo giơ tay lên biến thành trảo chụp một cái, hút vào trong tay một giọt máu tươi trên người Nguyệt Thiên, sau đó bấm chỉ quyết một cái, máu tươi của Nguyệt Thiên được bắn vào trong con rối nhỏ.
- Không cần, ta bán, ta bán, Phong Ấn Giới Chỉ thuộc về ngươi rồi…
Nguyệt Thiên hoảng sợ kêu to lên, hiển nhiên hiểu được chỗ kinh khủng của Huyết Vu Thần Thuật.
Vương Hạo liếc nhìn Nguyệt Thiên một cái, nhưng lại không có chút ý tứ nào muốn dừng lại.
Đúng lúc này, một đạo giọng nói vang dội vang lên:
- Vị huynh đệ này, có thể nể tình ta bỏ qua cho Nguyệt Thiên không?
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một vị nam nhân trẻ tuổi ngươi tuấn nhanh chóng đến.
Lông mày như kiếm bay xéo ngươi tuấn, con ngươi đen dài nhỏ ẩn chứa sắc bén, môi mỏng nhấp nhẹ, hình dáng góc cạnh rõ ràng. Toàn thân tản ra một loại khí tức cường thế ngạo thị thiên địa.
Thanh Thanh thấp giọng nói:
- Hắn là Kim Minh, con trai của Kim Ô chủ thần một trong chín đại chủ thần, cũng là bạn tốt của Nguyệt Thiên.
- Con trai của Kim Ô chủ thần?
Vương Hạo khẽ nhíu mày, bắt đầu đánh giá Kim Minh, phát hiện người này tu vi đạt đến Thượng Vị thần, toàn thân thỉnh thoảng tản ra một cổ khí tức nóng rực, khiến cho người ta có loại cảm giác gặp phải Thuần Dương Thánh thể.
Thanh Thanh tiếp tục giới thiệu:
- Bản thể của Kim Minh là Tam Túc Kim Ô, đây là một loại thần thú vô cùng hiếm có. Bọn chúng xuất thân liền có Thuần Dương Thánh thể, hơn nữa mạnh hơn rất nhiều so với Thuần Dương Thánh thể bình thường.
- Tam Túc Kim Ô!
Hai tròng mắt củaVương Hạo đột nhiên sáng ngời, gặp loại thần thú trong truyền thuyết này, nên để hắn bắt kéo xe mới được, nếu không thực tế rất phí của trời rồi.
Thanh Thanh liếc nhìn Vương Hạo một cái, giác quan thứ sáu của phụ nữ lại nói cho cô biết, người này lại đang dâng lên chủ ý xấu gì đó.
Kim Minh vững vàng rơi xuống trên mặt đất, ôm quyền nói:
- Tại hạ Kim Minh, không biết vị huynh đệ này có thể nể mặt ta, bỏ qua cho Nguyệt Thiên huynh không?
- Kim Minh huynh!
Trong ánh mắt của Nguyệt Thiên tràn đầy vẻ cảm động, phát hiện mình cũng không phải hai bàn tay trắng, ít nhất hắn còn có người ngươi em tốt này ở đây.
- Nguyệt Thiên huynh yên tâm, chỉ cần ta có ở đây, không ai có thể động tới ngươi mảy may.
Kim Minh quay đầu lại nhìn Nguyệt Thiên một cái, còn đáp lại Nguyệt Thiên một nụ cười tràn đầy tự tin, bày tỏ hết thảy do hắn lo, bọn họ nhanh chóng có thể về nhà rồi.
- Cám ơn ngươi!
Nguyệt Thiên lau nước mắt nơi khóe mắt. Cuộc sống con người không trải qua một lần ngã xuống lớn lao, vĩnh viễn cũng sẽ không biết ai là cẩu nhục bằng hữu, ai mới thật sự là bạn bè.
Vương Hạo gãi gãi cằm hỏi:
- Tại sao phải cho ngươi mặt mũi chứ?
Sắc mặt của Kim Minh khẽ biến thành lạnh nhạt, nói:
- Vị bằng hữu này, nếu như không có thực lực không có chỗ dựa vững chắc, vậy làm việc tốt nhất đừng quá tuyệt đường, nếu không chỉ đưa tới họa sát thân cho bản thân mình.
Vương Hạo cười thú vị hỏi:
- Họa sát thân! ? Ngươi xác định ngươi có bản lãnh này sao?
Kim Minh híp hai mắt lại, lóe lên một chút hàn quang nói:
- Vị huynh đệ này là có ý gì! ? Chẳng lẽ ta đường đường con trai của Kim Ô chủ thần, còn chưa có bản lãnh này sao! ?
Vương Hạo gương mặt vô tội nói:
- Ngươi có bản lĩnh hay không ta không biết, nhưng ta biết con thỏ nhà ta đến, ngươi có thể sắp xui xẻo lớn rồi.
- Thỏ! ?
Đồng tử của Kim Minh chợt co rụt lại, trong lòng đối với hai chữ này có nỗi sợ hãi âm thầm.
- Ở đâu?
Thanh Thanh vội vàng nhìn chung quanh, tìm thân ảnh của ác ma thỏ Tiểu Bạch kia, nói không chừng một hồ một thỏ ấy cũng sẽ đi theo đến đây.
- Vù!…
Đúng lúc này, một đạo âm thanh xé gió vang lên dồn dập.
Thanh Thanh hơi sững sờ, chỉ thấy một luồng sáng vàng chợt lóe lên, sau đó đã thấy Tiểu Bạch xuất hiện bên cạnh Vương Hạo.
Nó ngồi trên một cái lưỡi liềm màu vàng, quanh thân còn quấn một dây lưng tơ tằm màu trắng vô cùng có linh tính.
Tuy rằng chỉnh thể tạo hình nhìn qua rất là đáng yêu, khiến cho người ta không nhịn được muốn đi lên ôm lấy nó.
Nhưng có thể nói là mọi người của Già Lam chủ thành đều biết được, đây căn bản không phải con thỏ đáng yêu gì, mà là một con ác ma thỏ có răng nanh quỷ hút máu.
Chỉ cần bị nó để mắt tới, không hút sạch hết tiền mồ hôi nước mắt của ngươi cực khổ, nó tuyệt đối sẽ không nhả ra.
- Con thỏ ma quỷ!
Sắc mặt của Kim Minh biến đổi lớn, bị hù liên tục lui về phía sau giữ vững một khoảng cách cùng Tiểu Bạch.
Hắn không quên, trong vòng một tháng gần đây, bát đại chủ thần, vô số Thần Đế tất cả đều thua bởi trong tay con thỏ này, mà hắn cũng chưa thể may mắn thoát khỏi.
- Con thỏ ma quỷ sao?
Vương Hạo hơi sững sờ, vô cùng muốn biết Tiểu Bạch làm bao nhiêu việc trời giận người oán, mới có thể cho nó có danh hiệu kinh khủng như thế.
- Nhớ chết thỏ cục cưng ta rồi!
Tiểu Bạch nhảy lên vai Vương Hạo, mừng rỡ dùng cái đầu nhỏ bé cà cà gò má của hắn, đây là một lần rời khỏi Vương Hạo dài nhất từ khi nó hiểu chuyện tới nay.
Vương Hạo xoa nhẹ cái đầu thỏ, mỉm cười nói:
- Ta nghe nói ngươi gần đây phát tài đúng không! Có phải là người gặp có phần hay không hả! ?
- Không có, thỏ cục cưng ta nghèo tới mức nhanh chóng sắp đi xin cơm rồi, bây giờ còn phải vội vàng đi sở làm kiếm tiền đây.
Tiểu Bạch lắc đầu liên tục, vội vàng thu vào cái lưỡi liềm màu vàng, cũng như dây lưng tơ tằm màu trắng, sau đó một chiêu Không Gian Di Động biến mất ngay tại chỗ.
- Đi làm! ?
Vẻ mặt của Vương Hạo vô cùng nghi hoặc, không hiểu nổi một con thỏ còn cần đi làm gì chứ.
Một giây kế tiếp, tiếng kêu thê thảm của Tiểu Bạch vang lên:
- A, đụng chết thỏ rồi…
Thanh Thanh hơi sững sờ, chỉ thấy Tiểu Bạch nằm bên chân Kim Minh kêu khóc, đồng thời một bộ hình dạng rất thống khổ.
- Vù vù…
Đúng lúc này, lại là hai đạo âm thanh xé gió vang lên dồn dập.
Hai người Vương Hạo, Thanh Thanh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con bạch hồ ly, một con thỏ trắng xuất hiện.
Trong tay bạch hồ ly cầm 1 chiếc máy chụp hình, sau đó liền chục mấy chục tấm tách tách tách.
Thỏ trắng với gương mặt tức giận nói:
- Ta đã sớm nói với mấy người các ngươi, đây là con thỏ được Sáng Thế thần sủng ái nhất, nhưng ngươi lại dám đụng phải nó, ta bây giờ liên lạc với cha anh, còn có Sáng Thế thần đến đây phân xử thử. Ngày hôm nay chuyện này không có mấy trăm kiện thần khí cấp tám thì không xong.
Vương Hạo ngẩn người, việc phân công này cũng quá minh xác chứ hả! ? Một tên biểu diễn giả vờ bị đụng, một tên chụp ảnh lấy chứng cứ, còn có một tên uy hiếp vơ vét tài sản.
Nhưng lại đơn giản thô bạo như vậy, không có bất kỳ động tác xinh đẹp nào…
Chương 1075 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]