Vẻ mặt của Kim Minh như đưa đám nói:
- Ba vị tiểu tổ tông, ta mới vừa bồi thường táng gia bại sản, làm gì còn có tiền a! ?
Bạch Thố Tử quay đầu hỏi:
- Tên này bồi thường rồi hay chưa?
Bạch Hồ Ly giang tay ra đáp:
- Gần đây làm ăn chạy vù vù cũng không phải không biết, ta làm gì nhớ chuyện như vậy.
Khóe mắt của Vương Hạo giật một cái, cuối cùng hiểu rõ Thanh Thanh nói điên cuồng gây án là có ý gì.
Bọn chúng thậm chí ngay cả người lường gạt qua cũng không nhớ rõ, cái này xác thực không làm thất vọng hai chữ điên cuồng.
Bạch Thố Tử cau mày nói:
- Nếu như bồi thường qua rồi, vậy không chứng tỏ trên người hắn không có tiền đúng không?
- Trên người ta thực sự hết tiền rồi!
Kim Minh với vẻ mặt cầu xin, lộn miệng túi của mình ra, đích xác còn sạch sẽ hơn so với cái mặt.
Thanh Thanh cho Kim Minh một ánh mắt đồng tình. Lần này ai có thể nghĩ tới đường đường con trai Kim Ô chủ thần, trong túi không ngờ lại thật sự một mao tiền cũng không có.
- Không có tiền còn dám đi ra đụng phải thỏ, thật con mẹ nó không biết xấu hổ!
Tiểu Bạch thở phì phò bò dậy từ dưới đất, sau đó nâng lên đôi chân nhỏ ngắn đá mạnh một cái vào Kim Minh.
Sắc mặt của Kim Minh biến thành đen. Đây rốt cuộc là người nào đụng phải người nào, cái con thỏ này trong lòng không có một chút xấu hổ sao! ?
Bất quá, chỉ cần có thể không lỗ tiền, như vậy tất cả đều dễ nói chuyện.
Vương Hạo cười thú vị nói:
- Thật ra không có tiền có thể viết giấy nợ a!
- Giấy nợ! ?
Sắc mặt của Kim Minh trong nháy mắt đọng lại, hận không thể nhặt lên hai thanh đao dưa hấu chém chết tên khốn kiếp Vương Hạo này.
Hắn thật vất vả dựa vào giả bộ đáng thương khiến cho Tiểu Bạch bò đứng lên, nhưng Vương Hạo lại khơi khơi nhắc nhở bọn chúng viết giấy nợ, đây là muốn ép đến con đường chết a!
Bạch Hồ Ly, Bạch Thố Tử nhìn nhau một cái, cảm thấy phương pháp của Vương Hạo nói rất tốt.
Vương Hạo không nhìn ánh mắt muốn giết người của Kim Minh, tiếp tục nói ra:
- Hắn vừa rồi tự mình cũng thừa nhận đụng qua Tiểu Bạch, nhưng lần này lại đụng phải, rõ ràng cho thấy chết cũng không hối cải, tội thêm một bậc, ta xem phải bồi thường nhiều một chút mới được.
- Chết cũng không hối cải! ? Tội thêm một bậc! ?
Kim Minh tức mình đến mức phát điên, thật muốn một cái bộp tay đập chết Vương Hạo.
Đây rõ ràng là một hồ hai thỏ tìm lộn người, nhưng Vương Hạo không chỉ đâm lao phải theo lao, cuối cùng còn nói thành không phải là hắn, đây quả thực nếu muốn gán tội cho người khác, không sợ không tìm ra lý do a!
- Thật là lợi hại!
Hai tròng mắt của Bạch Hồ Ly, Bạch Thố Tử phát sáng nhìn về phía Vương Hạo, cảm giác trong đoàn đội của mình cần nhân tài như Vương Hạo vậy, một nhân tài tinh thông tính sổ lại không cần mặt mũi.
- Ực ực. . .
Thanh Thanh nuốt ngụm nước bọt, thân thể theo bản năng lui về phía sau lui, hiển nhiên là không muốn bị Vương Hạo lường gạt.
- Ây. . . Thỏ cục cưng ta bị anh đụng bị thương rồi đây. . .
Tiểu Bạch bóp cổ một cái, mắt trợn trắng lên, lại té ngã bên chân Kim Minh.
Kim Minh lệ rơi đầy mặt. Nếu sớm biết sẽ bị một hồ hai thỏ này lần thứ hai làm thương tổn, hắn không nên khi không chạy ra ngoài hết lòng cứu Nguyệt Thiên.
Thời gian không lâu, Bạch Thố Tử sôi nổi đi tới bên cạnh Kim Minh, đưa cho hắn một tờ giấy nợ thật dài, kêu hắn nhanh chóng ký tên đồng ý.
- Này, cái này. . .
Kim Minh ngây ngốc tay nâng niu giấy nợ. Giấy nợ dài như vậy kêu hắn làm sao ký a! ?
- Nhanh chóng ký tên đồng ý đi, không được làm trễ nải thời gian, nếu không đừng trách chúng ta gọi người đến chủ trì công đạo.
Bạch Thố Tử không nhịn được thúc giục một tiếng, sau đó nơi ấn đường một chữ 'Thiên' màu vàng dần hiện lên theo thời gian, khiến cho một luồng sáng vàng bốn phía hoàn toàn đốt sáng lên.
Thanh Thanh đảo cặp mắt trắng dã, ở nơi này tìm người chủ trì công đạo, đây rõ ràng chính là tìm người đến đỡ lưng đúng không.
Kim Minh vẻ mặt cầu xin, lần này muốn không ký cũng không được nữa rồi!
Vương Hạo khẽ nhíu mày, phát hiện chữ 'Thiên' màu vàng nơi ấn đường của Bạch Thố Tử này hẳn sáng hơn nhiều so với Tiểu Bạch, hơn nữa so sánh với khí tức Tiểu Bạch phát ra phải mạnh hơn rất nhiều nhiều lần….
Bất quá, cái này cũng dễ hiểu, dù sao in lên ấn ký cho Tiểu Bạch chính là phân thân của Sáng Thế thần, còn đánh lên ấn ký cho một hồ một thỏ này chính là bản thể của Sáng Thế thần.
Đúng lúc này, một đạo thanh âm to lớn dường như đến từ vô thượng vang lên:
- Giấy nợ bổn tọa đã xem xong, viên Thiên Dung bảo thạch này xem như bồi thường như thế nào?
- Thiên Dung bảo thạch!
Hai tròng mắt của Bạch Hồ Ly, Bạch Thố Tử đột nhiên sáng ngời, lóe lên một đạo ánh sáng vàng của siêu cấp mê tiền.
Vương Hạo cau mày ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện bốn phía cũng không có bất kỳ người nào, mà một viên lưu tinh màu đỏ kia đang phá vỡ hư không bay đến, cuối cùng một viên đá quý màu đỏ xuất hiện trước người của Kim Minh.
Thanh Thanh thấp giọng nói ra:
- Đây là thanh âm của Kim Ô chủ thần, ông ta hẳn là nhận được tin tức cầu cứu của Kim Minh, sau đó thiên lý truyền âm tới đây.
Vương Hạo gật đầu, tò mò hỏi:
- Thiên Dung bảo thạch kia là cái gì? Tại sao từng người một phản ứng đều lớn như vậy?
Thanh Thanh giới thiệu:
- Tục truyền Thiên Dung bảo thạch này là Thần thạch do thiên địa ngưng tụ hơn vạn ức năm mà hình thành, chỉ cần khảm nó lên thần khí, như vậy có thể khiến cho thần khí trở thành một món thần khí có thể trưởng thành.
- Loại thần khí có thể trưởng thành! ?
Vẻ mặt của Vương Hạo vô cùng nghi hoặc, lộ vẻ không biết cái gì là loại thần khí có thể trưởng thành.
Thanh Thanh giải thích:
- Loại thần khí có thể trưởng thành này chính là chỉ thần khí không cần trở về lò luyện chế lại, chỉ cần tìm những thần khí khác cho nó ăn, như vậy nó có thể nhanh chóng đột phá đẳng cấp thần khí của bản thân.
- Ăn những thần khí khác lớn lên!
Hai tròng mắt của Vương Hạo đột nhiên sáng ngời. Nếu như hắn có thể có viên Thiên Dung bảo thạch này, vậy thì không phải có nghĩa là Chủ Tể Chi Kiếm có thể nhanh chóng trưởng thành sao! ?
Thanh Thanh thở dài nói:
- Một viên Thiên Dung bảo thạch này cực hạn là thăng cấp đến thần khí cấp tám. Còn muốn thăng cấp đến thần khí cấp chín, cần ba viên Thiên Dung bảo thạch mới được, chỉ có điều trước mắt vẫn chưa ai có thể thu thập được ba viên.
- Ba viên! ?
Vương Hạo nhăn mày lại, lần này nếu như thực tế không tìm được, vậy chỉ có thể nhờ hệ thống giúp đỡ.
- Trả cho các ngươi đó. . .
Kim Minh gương mặt nhức nhối đưa Thiên Dung bảo thạch cho Bạch Thố Tử, sau đó mang theo Nguyệt Thiên nhanh chóng rời đi.
Vương Hạo nhìn Kim Minh, Nguyệt Thiên rời đi, trong lòng không nhịn được suy nghĩ miên man. Kim Minh đó tới cứu Nguyệt Thiên đúng thật là vì có tình sao! ? Hắn vì sao cảm giác không giống chứ! ?
Đúng lúc này, thỏ, hồ ly của Sáng Thế thần vây quanh Vương Hạo đánh giá.
Bạch Thố Tử cả kinh kêu lên:
- Đây là chủ nhân của Tiểu Bạch hả? Căn cơ này cũng không tránh khỏi quá kinh khủng chứ! ? Còn có các hạng chỉ tiêu của thân thể đều đạt đến nhân thể cực hạn, đây quả thực là nghe cũng chưa từng nghe a!
Bạch Hồ Ly cau mày nói:
- Thể chất của hắn có Cửu đại Thánh thể, còn có khí tức của Vũ trụ Thánh thể, đây là thể chất gì tại sao chưa từng thấy chứ?
Bạch Thố Tử hỏi:
- Tiểu Bạch nói hắn cùng Sáng Thế thần của nhà chúng ta xưng huynh gọi đệ, chuyện này ngươi thấy thế nào?
Bạch Hồ Ly động động đầu ngón tay vài cái, ngẩn người đáp:
- Ta không ngờ lại tính toán không ra bất kỳ tin tức gì của hắn!
- Không thể nào!
Bạch Thố Tử cả kinh kêu lên:
- Diễn toán thuật của ngươi có thể nói là trời sinh, trên đời này ngoại trừ Sáng Thế thần, ngươi còn có thứ gì không coi không ra ư!
- Ta có loại dự cảm, hắn và Sáng Thế thần đến từ cùng một nơi!
Bạch Hồ Ly ngẩng đầu nhìn về phía Vương Hạo, khiếp sợ trong lòng không có cách nào dùng lời nói mà hình dung được. Nó thực tế không cách nào tưởng tượng rốt cuộc là ở nơi nào, mới có thể dựng dục ra những yêu nghiệt khiến cho người ta nhìn không thấu.
- Cùng Sáng Thế thần đến từ cùng một nơi! ?
Con ngươi của Thanh Thanh chợt co rụt lại, trong đầu không hiểu nghĩ tới lời nói của Vương Hạo, ta và Sáng Thế thần là đồng hương. . .
Chương 1076 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]