Vương Hạo hơi sững sờ, không nghĩ tới con hồ ly này sở hữu năng lực diễn toán cường đại như vậy, thậm chí ngay cả hắn và Sáng Thế thần là đồng hương đều có thể cảm ứng được.
- Đến từ cùng một nơi! ? Chẳng lẽ là Địa Cầu! ?
Bạch Thố Tử ngẹo cái đầu nhỏ bé hồi tưởng lại, một đoạn ký ức sắp bị di vong từ từ nổi lên.
Chuyện rất nhiều rất nhiều năm trước, bọn chúng sinh sống trên một cái tinh cầu màu xanh lam đóng băng, đồng thời Sáng Thế thần nói cái tinh cầu đó gọi là Địa Cầu cũng là quê quán của ông ta, chỉ có điều không biết nguyên nhân gì đưa đến Địa Cầu tiến nhập vào thời kỳ băng hà.
Dĩ nhiên, nó một mực cũng không tin tưởng ở đó là quê hương của Sáng Thế thần, bởi vì trên cái tinh cầu kia bất kể nhìn thế nào đều thai nghén không ra chủng tộc mạnh mẽ.
Còn Sáng Thế thần mười câu lời nói có chín câu đều gạt người, còn có một câu phải nhìn tâm tình, cho nên lời của ông ta thành tâm không thể tin tưởng.
- Địa Cầu! ?
Thanh Thanh hơi nhíu mày, nhớ tới trên tư liệu hồ sơ cá nhân của Vương Hạo, địa phương quật khởi ban đầu của Vương Hạo Đại Ma Vương này gọi là Địa Cầu.
Nhưng căn cứ truyền thuyết thần thoại, Sáng Thế thần không phải sinh ra trong hỗn độn sao! ? Bây giờ tại sao lại sinh ra ở Địa Cầu chứ! ?
Bất quá, lời này được nói ra từ trong miệng của Bạch Hồ Ly và Bạch Thố Tử, vậy độ tin tưởng vẫn còn rất cao đấy, dù sao bọn chúng cùng Sáng Thế thần thân cận như vậy mà.
Vương Hạo tò mò hỏi:
- Các ngươi không ngờ lại biết Địa Cầu hả?
Bạch Hồ Ly gật đầu đáp:
- Dĩ nhiên biết, một cái tinh cầu đóng băng, ta nhớ là năm đó Sáng Thế thần sau khi vô địch vũ trụ, chúng ta đã đến địa cầu sinh sống nhiều năm.
- Tinh cầu bị đóng băng ư! ?
Vương Hạo hơi sững sờ, trong đầu trong nháy mắt hiện lên vô số câu hỏi tại sao.
Địa Cầu tại sao phải bị đóng băng chứ! ?
Trước khi hắn vượt qua, Địa Cầu rốt cuộc xảy ra chuyện gì! ?
Còn có hắn và Sáng Thế thần tại sao không chết, vẫn còn khoảng thời gian trùng sinh khác chứ! ?
..
Bạch Thố Tử cảm khái một tiếng nói:
- Nếu như năm đó Sáng Thế thần không mở rộng tiếng phổ thông, chúng ta có thể vẫn còn sinh sống ở Địa Cầu đúng không?
- Mở rộng tiếng phổ thông! ?
Vương Hạo sửng sốt ngay tại chỗ, lần này phát hiện mình một đường đi tới, bất kể là Địa Cầu, hay là Ngân Hà tinh hệ, Bàn Cổ Vũ Trụ, Đa Nguyên vũ trụ hoặc là Cực Lạc Tịnh Thổ, thật đúng là đều nói tiếng phổ thông.
Bạch Hồ Ly nhớ lại nói:
- Ta nhớ là năm đó chúng ta sinh sống trên địa cầu, nhưng đột nhiên có một ngày những vũ trụ khác tiến công vũ trụ của chúng ta, còn nói lách cha lách chách một đống nghe không hiểu. Điều đó lập tức chọc giận Sáng Thế thần, vì thế ông ta liền mang theo đại quân một đường giết, một đường diệt, cuối cùng hoàn toàn hủy diệt thế giới cũ, sau đó sáng lập thế giới ngươi bây giờ đã thấy, cũng mạnh mẽ mở rộng tiếng phổ thông.
Vương Hạo ngẩn người, trong lòng toát ra một tiếng chửi tục con mẹ nó.
Thực tế không cách nào tưởng tượng nguyên nhân một thế giới bị diệt, không ngờ lại bởi vì bọn họ không nói tiếng phổ thông.
- Ực ực. . .
Thanh Thanh bị hù nuốt ngụm nước bọt, phát hiện người địa cầu thật sự rất điên cuồng, vì mở rộng một loại ngữ ngôn, trực tiếp hủy diệt một cái thế giới.
Thế Vương Hạo Đại Ma Vương thì sao! ?
Hắn nhìn thế nào cũng không giống một lương dân, hắn có năng lực làm ra sự việc điên cuồng gì chứ! ?
- Thật là lợi hại!
Hai tròng mắt của Tiểu Bạch lóe ra ánh sáng vàng, trong lòng trong nháy mắt có một mục tiêu. Nó tương lai nhất định phải khiến cho toàn thế giới cho nó loại cà rốt có vị ngon nhất.
Nếu như trồng không ra, vậy nó sẽ hủy diệt một thế giới, khiến cho một thế giới nữa tiếp tục trồng.
Bạch Hồ Ly quay một vòng chung quanh Vương Hạo, cau mày nói:
- Ta vừa rồi tính ra một chút, hiện tại trên địa cầu có vô số sinh mạng, nhưng Sáng Thế thần tại sao chỉ cùng cậu xưng huynh gọi đệ chứ! ?
Vương Hạo cười cười không biết biết trả lời như thế nào. Hiện tại hắn đầy đầu đều là nghi vấn, chỉ có thể chờ đợi gặp được Sáng Thế thần xem vị lão huynh này có đáp án hay không.
- Đừng để ý tới cậu ta và Sáng Thế thần là quan hệ gì nữa, chúng ta còn có việc phải làm rồi!
Bạch Thố Tử nhắc nhở.
- Ngươi nói không sai, công việc quan trọng hơn!
Bạch Hồ Ly gật gật đầu, sau đó đưa ra móng vuốt nhỏ trước mặt Vương Hạo:
- Ta tên là Đậu Đậu, anh đã là người một nhà, vậy chúng ta sau này cùng nhau hợp tác thế nào hả?
- Hợp tác! ?
Vương Hạo hơi sững sờ, không hiểu nổi hắn phải cùng bọn chúng hợp tác như thế nào.
Bạch Thố Tử mỉm cười nói:
- Ta tên là Ngọc Linh Lung, thật ra chúng ta hợp tác rất đơn giản. Anh phụ trách tìm mục tiêu có tiền, chúng ta phụ trách công việc tiếp theo.
Vương Hạo gật đầu một cái ra vẻ chợt hiểu, thì ra một hồ một thỏ này biết mình danh tiếng xấu, không cách nào tiếp cận những người có tiền kia.
Cho nên chúng kêu hắn một khuôn mặt mới này đi bày cuộc, dẫn những người có tiền kia tới địa điểm chỉ định, sau đó bọn chúng phụ trách đi ra làm người giả bị đụng.
Đậu Đậu hỏi:
- Anh nói thế có được không?
- Hợp tác vui vẻ!
Vương Hạo cũng mỉm cười đưa tay ra, bắt tay cùng hồ ly Đậu Đậu, thỏ Ngọc Linh Lung.
Thanh Thanh yên lặng lui về phía sau hai bước, giữ một khoảng cách với một đám người không biết xấu hổ này.
Vốn dĩ một hồ hai thỏ cũng đã đủ khiến cho người ta nhức đầu, hiện tại lại thêm một tên Vương Hạo Đại Ma Vương, như vậy Cực Lạc Tịnh Thổ thế nào cũng phải bị bọn họ lật trời.
- Ầm ầm. . .
Đúng lúc này, một tiếng vang nặng nề được truyền đến từ không trung, tiếng vang ầm ầm khiến hư không rung chuyển chấn động kịch liệt.
Thanh Thanh vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy xa xa có hai đạo quang mang va chạm, dường như là hai người đang đánh nhau, hơn nữa càng đánh càng kịch liệt. Tiếng va chạm cường đại, khiến người ta đau cả màng nhĩ.
Vương Hạo cau mày lại hỏi:
- Chuyện gì xảy ra thế?
Thanh Thanh hơi nhíu mày nói:
- Hình như là hai vị chủ thần đã đánh nhau, chỉ có điều không biết có chuyện gì.
Đậu Đậu khoát tay áo nói:
- Còn có thể vì chuyện gì, nhất định là vì sự việc của tiểu tử Nguyệt Thiên đó.
- Nguyệt Thiên! ?
Vương Hạo cau mày hỏi:
- Chẳng lẽ trên người Nguyệt Thiên còn có bí mật gì hay sao?
Đậu Đậu giang tay ra nói:
- Cái này ta thì không thể nói, nói nhiều sẽ bị trừng phạt, sẽ bị nhốt trong nhà rất nhiều năm không cách nào ra khỏi cửa.
Vương Hạo cau mày liếc nhìn Đậu Đậu một cái, phát hiện con hồ ly này tuy rằng diễn toán thuật vô địch, hết thảy bí mật của thế gian nó đều có thể biết được, nhưng cũng nhận lấy hạn chế nào đó.
Có lẽ là Sáng Thế thần vì duy trì trật tự của thế gian, cố ý đưa ra hạn chế cho nó.
Nếu không trên đời này một chút bí mật cũng không có, thế thì không phải loạn lên hết sao.
Thanh Thanh lên tiếng nói ra:
- Trong một tháng anh bế quan tu luyện, cha ta đi thăm dò kho báu của Già Lam vực, phát hiện bên trong đã bị nhị thúc dời trống, trong đó mảnh vỡ của thần cách cũng không thấy nữa.
Vương Hạo cau mày lại hỏi:
- Tại sao có mảnh vỡ của thần cách chứ?
Ngọc Linh Lung đáp lại:
- Trước kia có bốn vị thần chi chủ tể, nhưng một vị thần chi chủ tể trong đó bởi vì chọc giận Sinh Mạng chủ tể, cuối cùng bị Sinh Mạng chủ tể diệt đi, thần cách cũng bị đánh thành mấy mảnh tán lạc ở Cực Lạc Tịnh Thổ.
- Không thể nào!
Vương Hạo ngây ngẩn cả người, đây cũng là thần chi chủ tể, nhưng sự chênh lệch này cũng lớn chứ hả! ?
Ngọc Linh Lung mỉm cười nói:
- Bởi vì vị Sinh Mệnh chủ tể đó là đồ đệ mà Sáng Thế thần trước kia thu, một người phụ nữ rất đẹp, rất có tiền, nhất là bảo bối của cô ta đều là Sáng Thế thần luyện chế, có thể không lợi hại sao?
- Phụ nữ rất đẹp, rất có tiền ư! ?
Hai tròng mắt của Vương Hạo trong nháy mắt sáng lên, cảm giác sự nghiệp của mình đã có mục tiêu mới. . .
Chương 1077 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]