Bên ngoài Già Lam chủ thành.
Vương Hạo, Thanh Thanh hai người đứng trên một cây đại thụ.
Tiểu Bạch, Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung ba tên tiểu tử biến thành phiên bản nhỏ, chia nhau đứng hai bên vai của Vương Hạo.
- Ầm ầm. . .
Đúng lúc này, một tiếng vang nặng nề được truyền đến từ không trung. Tiếng vang ầm ầm rung chuyển mặt đất chấn động kịch liệt.
Vương Hạo nhíu mày, chỉ cảm thấy một đạo khí lãng nóng rực gào thét qua từ bên tai.
Nhất là hai đạo quang mang trong hư không, dường như càng đánh càng kịch liệt. Tiếng động va chạm cường đại, khiến người ta đau cả màng nhĩ.
- Đây là sự chiến đấu giữa chủ thần sao! ? Rất đặc sắc!
Khuôn mặt của Tiểu Bạch mang vẻ hưng phấn, móc ra một củ cà rốt vừa xem trò vui, vừa ăn một cách ngon lành.
- Ầm ầm. . .
Trong lúc bất chợt, một đạo dư ba cách đó không xa rơi vào bọn họ, điều này khiến cho vô số bùn đất và đá vụn nơi nơi tàn phá bừa bãi. Cả vùng đất bốn phía tức thì bị sống sờ sờ đánh ra một cái hố to sâu vạn mét.
- Khiên!
Ngọc Linh Lung vung lên tay nhỏ bé, một đạo tấm chắn năng lượng nhanh chóng bảo vệ bốn phía bọn họ.
- Lực phá hoại của chủ thần thật mạnh!
Sắc mặt của Vương Hạo trong nháy mắt ngưng trọng, phát hiện con đường mình phải đi còn một khoảng cách rất lớn.
Ngọc Linh Lung móc ra một củ cà rốt, cắn miệng nói:
- Ta tưởng là ai khai chiến, thì ra là Kim Ô chủ thần, Yêu Lệ chủ thần khai chiến.
- Yêu Lệ chủ thần! ?
Vương Hạo khẽ nhíu mày, Kim Ô chủ thần thì hắn biết, là cha của Kim Minh, bản thể nhất định là Tam Túc Kim Ô, nhưng còn Yêu Lệ chủ thần, hắn thành tâm chưa từng nghe qua.
Đậu Đậu chơi máy chơi game, cũng không ngẩng đầu lên nói:
- Cậu không phải có Thần Cấp Lục Nhâm Thần sao! ? Coi một cái không phải biết tất cả mọi chuyện rồi ư!
Vương Hạo nhún vai nói:
- Ta không thích xem những việc này, không có bất kỳ cảm giác mới lạ.
Thanh Thanh xạm mặt lại, phát hiện nội tâm kiêu ngạo của mình lại bị Vương Hạo Đại Ma Vương vô tình đả kích rồi.
Không thích Lục Nhâm Thần Thuật cũng có thể tu luyện đến thần cấp, vậy nếu thích, vẫn không thể diễn toán hết thảy bí mật của thiên hạ a!
Đậu Đậu gật đầu một cái nói:
- Cậu nói không sai, sinh mạng chính là ngày mai thăm dò không biết, nếu cái gì cũng biết, vậy thật đúng là rất không thú vị.
Gương mặt của Thanh Thanh chê cười, phát hiện một người một hồ này chính là điển hình được tiện nghi còn khoe mã.
Còn nói cái gì ngày mai thăm dò không biết nữa chứ!
Nếu gặp bảo bối gì, vậy coi như khẳng định nhanh chóng muốn được so với ai khác.
Ngọc Linh Lung mỉm cười giới thiệu:
- Kim Ô chủ thần có Thuần Dương thần thể, mòn Yêu Lệ chủ thần có Ám Linh thần thể, hai người bọn họ thuộc loại chiến lực bậc trung trong chín đại chủ thần.
Vương Hạo gật đầu, tỏ ra hiểu rõ rồi.
Thanh Thanh kéo Vương Hạo, thấp giọng nói:
- Vương Hạo, hai đại chủ thần đó chiến đấu, chúng ta có nên tránh xa một chút hay không hả?
- Tránh xa một chút làm cái gì! ? Ta còn muốn đi làm việc nữa chứ!
Vương Hạo cho Thanh Thanh một ánh mắt chê cười, sau đó suy tính phải như thế nào lường gạt những Chủ thần này.
- Làm việc!
Hai tròng mắt của Đậu Đậu phát sáng, lập tức dừng lại trò chơi trong tay.
Ngọc Linh Lung hỏi:
- Cậu có chủ ý gì hay chứ?
Vương Hạo giang tay ra nói:
- Ta bây giờ còn chưa nghĩ cho kỹ, nhưng có ba tên tiểu tử các ngươi ở đây, ta nghĩ bọn họ chắc chắn sẽ không mắc câu.
- Cậu nói có đạo lý!
Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung chỉ cái đầu nhỏ bé, sau đó kéo Tiểu Bạch xem trò vui biến mất trong nháy mắt ngay tại chỗ.
Thanh Thanh hơi nhíu mày hỏi:
- Anh thật muốn đi lên tìm phiền toái sao! ? Ba tên bọn chúng có thể nói là có ấn ký của Sáng Thế thần, cho nên chủ thần mới không dám động bọn chúng, nhưng anh thì cái gì cũng không có a!
Vương Hạo nhíu mày hỏi lại:
- Cô đây là quan tâm ta sao?
- Ta quan tâm anh! ? Anh chớ tự mình đa tình, ta chỉ là không muốn anh chết làm liên lụy ta thôi!
Thanh Thanh cho Vương Hạo một cái ánh mắt chê cười, chỉ có điều nhịp tim đột nhiên gia tốc.
Vương Hạo ý vị thâm trường cười nói:
- Cô yên tâm, trong tay ta có thể nói là có giấy nợ của Sáng Thế thần, không kém so với ấn ký của ba người bọn chúng.
- Giấy nợ của Sáng Thế thần! ? Thiệt hay giả a!
Thanh Thanh kinh hô một tiếng, phát hiện Vương Hạo càng ngày càng nhìn không hiểu rồi, trước tiên thì nói mình là đồng hương của Sáng Thế thần, bây giờ lại nói Sáng Thế thần thiếu tiền của hắn, đây xác định không phải ngày Cá tháng Tư nói đùa chứ! ?
- Cô đoán đúng a!
Khóe miệng của Vương Hạo nổi lên một chút nụ cười, thân ảnh hóa thành một luồng sáng vàng biến mất ngay tại chỗ, vọt tới đám người cách đó không xa một.
- Thật là một tên biến thái khiến cho người ta nhìn không hiểu!
Thanh Thanh tự lẩm bẩm một tiếng, sau đó cũng hóa thành một đạo ánh sáng xanh đuổi theo.
Thời gian không lâu, Vương Hạo đi tới phía trước một đám người, trong những người này thì có Kim Minh và Nguyệt Thiên vừa rồi rời đi.
- Lại là tên khốn kiếp này!
Kim Minh cắn răng nghiến lợi nhìn về phía Vương Hạo, trong lòng lại nín giận trong bụng.
Vừa rồi nếu không phải chủ ý cùi bắp của Vương Hạo đưa ra, hắn cũng sẽ không lần nữa bị ba người kia họa hại lường gạt, làm hại nhà bọn họ khi không tổn thất một viên Thiên Dung bảo thạch.
Nguyệt Thiên bất động thanh sắc liếc nhìn Vương Hạo một cái, cảm giác cứu tinh của mình đến rồi.
Hắn vốn tưởng rằng Kim Minh cứu hắn, là xuất phát từ tình nghĩa huynh đệ, nhưng ai ngờ người này chỉ muốn biết được tung tích về mảnh vỡ của thần cách.
Hơn nữa hiện tại hai đại chủ thần vì hắn còn đánh nhau một trận dữ dội, điều này bất kể xem thế nào, cơ hội sống sót của hắn đều rất mong manh.
Cho nên hắn nhất định phải liều một phen, nghĩ biện pháp rời đi nơi này mới được.
Mà hắn hiện tại hoàn toàn có thể lợi dụng mâu thuẫn giữa Vương Hạo và Kim Minh, kích phát ra một cuộc đại chiến, sau đó thừa dịp loạn ly rời đi.
Nghĩ tới chỗ nầy, Nguyệt Thiên thấp giọng nói:
- Kim Minh huynh, Phong Ấn Giới Chỉ mà mẹ của ta trước khi chết giao cho ta, chính là bị hắn đoạt đi rồi, có thể bên trong có mảnh vỡ thần cách mà ngươi nói cũng khó nói.
- Cái gì! ?
Kim Minh cau mày lại, suy tính có nên động thủ với Vương Hạo hay không.
Nếu như vừa rồi không gặp được Vương Hạo và Tiểu Bạch thân mật như vậy, hắn khẳng định sẽ ra tay không chút do dự với Vương Hạo.
Nhưng sau khi hắn thấy qua Vương Hạo và Tiểu Bạch thân mật lẫn nhau, tác động qua lại, hắn thật sự không dám động thủ, bởi vì nhà hắn đã không còn bao nhiêu tiền, nếu bồi thường nữa thật sự phải tuyên bố phá sản.
Nguyệt Thiên tự lẩm bẩm:
- Vào lúc ta dùng Phong Ấn Giới Chỉ, dường như cảm nhận được một cổ lực lượng cường đại, có lẽ đây chính là lực lượng của mảnh vỡ thần cách.
Kim Minh cắn chặt răng, lập tức làm ra quyết định.
Hắn nhất định phải đoạt được Phong Ấn Giới Chỉ từ trong tay Vương Hạo, trước khi người này phát hiện bên trong chiếc nhẫn đó có mảnh vỡ thần cách.
Cho dù sau đó con thỏ kia đến gây phiền toái, hắn cũng nguyện ý bồi thường một số bảo bối cho nó.
Bởi vì những bảo bối khác không có vẫn có thể tìm, nhưng nếu bỏ lỡ mảnh vỡ thần cách đó, vậy thì sau này muốn gặp được coi như khó khăn.
Nghĩ tới chỗ nầy, Kim Minh lập tức vỗ tay một cái vang lên đối với người phía sau.
- Vù vù. . .
Một giây kế tiếp, từng âm thanh dồn dập vang lên, chỉ thấy mười mấy tên Thần vương nhanh chóng bao vây lại Vương Hạo.
Vương Hạo cười thú vị hỏi:
- Các vị đây là ý gì?
Kim Minh lạnh mặt đáp:
- Ta không muốn cùng ngươi dài dòng, nhanh chóng giao ra Phong Ấn Giới Chỉ, nếu không chớ trách chúng ta nhiều người khi dễ ít người!
- Nhiều người khi dễ ít người! ? Vương Hạo không nhịn được cười to nói:
- Ngươi nhất định nghĩ trên địa bàn của ta, nhiều người hơn so với ta. . .
Chương 1078 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]