“Địa bàn của ngươi! ?”
Kim Minh cau mày lại, trong lòng chẳng biết tại sao có loại dự cảm bất tường.
Nhất là thấy bộ dạng của Vương Hạo định liệu trước đó, dự cảm bất tường trong lòng lại càng thêm mãnh liệt.
Nguyệt Thiên liếc nhìn Kim Minh một cái. Hắn căn bản cũng không nghĩ qua, sẽ nói cho tên này biết sự việc Vương Hạo có lệnh bài điều động Già Lam quân.
Hắn hiện tại đã có thể trông cậy vào Vương Hạo và Kim Minh xảy ra một cuộc đại chiến, sau đó hắn thừa dịp loạn chạy trốn, làm sao lại hảo tâm đi nhắc nhở Kim Minh chứ! ?
Chỉ có điều, chỉ dựa vào chút nhân mã của Kim Minh mang tới, hiển nhiên không đủ Già Lam quân nhét kẻ răng.
Hắn nhất định phải tìm một ít đối thủ cho Vương Hạo mới được, nếu không căn bản không có cách nào khiến cho tràng diện hoàn toàn hỗn loạn.
Nghĩ tới chỗ nầy, ánh mắt của Nguyệt Thiên đã rơi vào trên người một đám người cách đó không xa, bọn họ là thủ hạ của những chủ thần khác, tới nơi này đơn giản chính là xem hai đại chủ thần đại chiến.
Mà nếu khiến cho bọn họ biết được mảnh vỡ thần cách có trên người Vương Hạo, thì bọn họ khẳng định sẽ xuất thủ tranh đoạt, thậm chí còn có thể thông báo cho những Chủ thần kia đến đây.
Đến lúc đó nơi này tuyệt đối sẽ hỗn loạn lên, mà hắn cũng có thể thừa dịp loạn chạy trốn.
Đúng lúc này, một đạo thanh âm lạnh như băng từ đàng xa truyền đến:
- Các ngươi muốn làm gì? Nhanh chóng buông hắn ra!
Toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Thanh Thanh mặt lạnh mà đến, toàn thân trên dưới tản ra một loại khí thế cao quý, không giận mà oai.
- Con gái của Thanh Hà Thần Đế!
Kim Minh nhăn mày lại, cảm thấy sự tình có chút phiền phức rồi.
Phải biết, hiện tại Già Lam chủ thần và Nguyệt Bạch đều không có ở đây, cho nên Già Lam chủ thành này do Thanh Hà Thần Đế định đoạt.
Nếu như hắn thực sự đắc tội vị đại tiểu thư này, thế thì bọn họ sau này đừng mơ tưởng ở Già Lam chủ thần tìm tung tích của viên thần cách hoàn chỉnh kia.
- Cơ hội tốt!
Hai tròng mắt của Vương Hạo đột nhiên sáng ngời, nhanh chóng lấy ra Chủ Tể Chi Kiếm, sau đó thừa dịp vào lúc ánh mắt của toàn bộ mọi người ở hiện trường đều bị Thanh Thanh hấp dẫn, di động không gian một cái biến mất ngay tại chỗ.
- Vèo. . . oo!. . .
Một giây kế tiếp, một đạo âm thanh sắc bén chói tai xé gió vang lên.
Toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Hạo xuất hiện phía sau lưng một vị Hạ cấp Thần vương, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay bạo phát ra một đạo kiếm quang hơi lạnh, cũng nhanh chóng đâm vào trong cơ thể tên Hạ cấp Thần vương này.
- Phốc. . .
Trong phút chốc, máu tươi bắn tung toé.
- A…
Hạ cấp Thần vương phát ra một tiếng kêu thê thảm, chịu đựng đau nhức kịch liệt giơ bàn tay lên liền vỗ tới Vương Hạo.
- Muốn giết chết Hạ cấp Thần vương, quả nhiên không dễ dàng như vậy!
Vương Hạo cau mày lại, nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức một chút với tên Hạ Vị thần này, sau đó một cái không gian di động biến mất ngay tại chỗ.
- Ầm ầm. . .
Một giây kế tiếp, trên không trung mây đen dầy đặc, sấm sét ì đùng.
Đồng thời, mặt đất kịch liệt lắc lư, một cái lỗ đen thật lớn theo đó xuất hiện trên cả vùng đất.
- Đây là thần thông do Lục Đạo Luân Hồi diễn biến mà đến, mười tám tầng Địa Ngục!
Sắc mặt của toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ đại biến, không nghĩ tới một tên nhóc gần trăm mười tuổi, không ngờ lại có thể biến Lục Đạo Luân Hồi thành mười tám tầng Địa Ngục.
- Ô ô. . .
Đúng lúc này, từng tiếng quỷ kêu thê thảm vang lên.
Đồng thời, vô số cánh tay tái nhợt đưa ra ngoài từ trong hắc động, một chốc đã bắt được chân của vị Hạ cấp Thần vương bị thương ấy.
- Cứu mạng a!
Vị Hạ cấp Thần vương bị thương liều mạng hét to, liều mạng vùng vẫy, muốn thoát khỏi thập bát Địa Ngục.
Nhưng hắn bị Vương Hạo đánh lén bị trọng thương, thực lực giảm đi nhiều, hơn nữa cánh tay bắt hắn lại càng ngày càng tới, khiến cho hắn căn bản không thể nào tránh thoát ra ngoài.
Đúng lúc này, thanh âm của Vương Hạo vang lên lần nữa:
- Nhật chi lực, tước đoạt!
Toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Hạo xuất hiện bên cạnh Thanh Thanh, đồng thời nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức một chút với tên Hạ cấp Thần vương bị thương.
Một giây kế tiếp, một vòng Thái Dương màu vàng chậm rãi ngưng tụ thành hình trên đỉnh đầu tên Hạ cấp Thần vương.
- A…
Tên Hạ cấp Thần vương bị thương lại phát ra một tiếng kêu thê thảm, thần lực trong cơ thể nhanh chóng bị Vương Hạo vô tình tước đoạt đi.
- Thượng Đế Chi Thủ cấp năm!
Sắc mặt của toàn bộ mọi người ở hiện trường biến đổi lớn, bọn họ không ngờ lại thấy được người nào có thể đồng thời sử dụng ba môn thần thông, hơn nữa tuổi tác chỉ hơn một trăm tuổi, đây xác định không phải đang nói đùa sao! ?
Kim Minh tức giận nói:
- Tên tiểu nhân hèn hạ này, không ngờ lại đánh lén!
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Nhà ngươi làm sao có thể oan uổng người tốt chứ! ? Ta này rõ ràng là đang giúp hắn!
- Giúp con em gái ngươi a! Có loại người giúp đỡ như ngươi vậy sao! ?
Kim Minh tức mình đến mức sùi bọt mép. Nếu như không phải Thanh Thanh đứng bên cạnh Vương Hạo, hắn nhất định đi lên tiêu diệt tên vô sỉ khốn kiếp này.
Vương Hạo đáp lại vô cùng rất nghiêm túc:
- Như ta vậy đương nhiên là giúp đỡ người, ngươi suy nghĩ một chút, mười tám tầng Địa Ngục của ta mới chỉ lĩnh ngộ được tầng chín, hắn cho dù xuống Địa ngục rồi, kiếp sau cũng còn có thể đầu thai đến Cực Lạc Tịnh Thổ. Nếu như đầu thai được chỗ tốt, vậy hắn kiếm bộn rồi. Ta bây giờ tước đoạt tu vi cả đời hắn làm thù lao, điều này quá phận sao?
Sắc mặt của toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ biến thành đen, đây là viện cớ giết người không cần mặt mũi nhất mà bọn họ thấy qua.
Thanh Thanh xoa nhẹ đầu chân mày, quả nhiên trông cậy vào Vương Hạo Đại Ma Vương muốn chút thể diện, đây tuyệt đối là việc không thể có.
Vương Hạo cho Kim Minh một ánh mắt ngươi quá lời rồi, sau đó tiếp tục tăng nhanh tốc độ tước đoạt, đoạt lại thần lực, dùng bản nguyên thần thể của hắn chuyển hóa thành từng cổ một lực lượng căn nguyên.
- Tên khốn kiếp chết tiệt!
Kim Minh tức mình đến mức cắn răng nghiến lợi, phất phất tay với thủ hạ của mình, tỏ ý bọn họ nhanh chóng xông lên đi bắt Vương Hạo.
- Vèo. . . oo!. . .
Một giây kế tiếp, mảng lớn âm thanh xé gió dồn dập vang lên.
Vương Hạo cau mày lại, chỉ thấy trong tầm mắt có mấy đạo thân ảnh đang vụt qua nhanh như tên bắn, khí tức đáng sợ vô cùng tựa như lưỡi đao, cắt hư không điên cuồng phóng đi về phía hắn.
Nguyệt Thiên đột nhiên kêu lớn:
- Tuyệt đối không thể để cho hắn chạy, mảnh vỡ thần cách ở trong tay của hắn.
- Ngươi. . .
Kim Minh biến sắc, thành tâm không nghĩ tới Nguyệt Thiên không ngờ lại công bố loại chuyện như vậy.
Cùng lúc đó, thủ hạ của các đại chủ thần bốn phía buôn dưa lê toàn bộ sôi trào.
- Thiệt hay giả, mảnh vỡ thần cách trên người của tên này sao! ?
- Thà rằng tin là có, còn hơn tin là không, bắt hắn trước rồi nói sau.
- Không sai, Kim Minh kia vô duyên vô cớ động thủ với người này, nhất định là có bí mật.
- Tiểu tử này có ba môn thần thông, mọi người phải cẩn thận một chút.
- Mười tám tầng Địa Ngục, Thượng Đế Chi Thủ cũng không tính là đáng sợ, chỉ có Không Gian Thần Thông hơi phiền toái.
- Ngươi ngại phiền thì có thể không đi, ta không chê phiền toái ta tới.
- Phóng cái rắm vào mặt mẹ ngươi, mảnh vỡ thần cách chỉ thuộc về ta. . .
- …
Sắc mặt của Vương Hạo trong nháy mắt lạnh xuống. Hắn từ khi xuất đạo đến nay vẫn luôn là người khác nhìn sóng gió hắn gây ra.
Nhưng hôm nay hắn không ngờ lại bị Nguyệt Thiên một tên tầm thường này xếp đặt một đường, cái này thúc thúc có thể chịu, thẩm thẩm cũng nhịn không được a!
- Ôi trời ơi!!!
Thanh Thanh bị hù khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, chỉ cảm thấy khí tức phô thiên cái địa điên cuồng đánh tới, dưới tình huống như vậy tỷ lệ sống sót của cô xem như bằng không.
- Thật sự nghĩ nhiều người so với ta, vậy ta sẽ thành toàn các ngươi!
Vương Hạo cau mày lại, trực tiếp bỏ qua tước đoạt vị Hạ cấp Thần vương ấy, sau đó ôm eo thon nhỏ của Thanh Thanh nhanh chóng biến mất ngay tại chỗ, đồng thời còn đánh ra một viên pháo tín hiệu lên bầu trời. . .
Chương 1079 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]