Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1084: CHƯƠNG 1083: MỘT CHIÊU KHÍ THÔN SƠN HÀ

Bên ngoài Già Lam chủ thành.

Khắp nơi đều là người phô thiên cái địa, nhưng hiện trường lại an tĩnh kỳ lạ.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn chữ 'Thiên' trong tay Vương Hạo, cảm giác mình thực tế không cách nào lý giải, Sáng Thế thần cao cao tại thượng đó làm sao thiếu người khác tiền, hơn nữa còn là thiếu tiền của Vương Hạo Hạ Vị thần này chứ! ?

- Không thể nào! ?

Thanh Thanh xuất thần nhìn Vương Hạo, nàng ta hiện tại có loại ảo giác không hiểu, cảm giác Vương Hạo chính là tiểu lang quân thành thực nhất thiên hạ.

Lúc trước Vương Hạo nói mình là đồng hương của Sáng Thế thần, cái này không cần nghĩ cũng biết, tất cả mọi người sẽ không tin tưởng hắn.

Nhưng kết quả con thỏ và hồ ly kia chứng minh, hắn thật đúng có thể là đồng hương của Sáng Thế thần.

Còn bây giờ hắn nói có giấy nợ của Sáng Thế thần, cái này không cần nghĩ, người của toàn thế giới đoán chừng cũng sẽ không có ai tin tưởng.

Thậm chí ngay cả nàng đều cảm thấy Vương Hạo đang ba hoa, nhưng ai có thể nghĩ tới hắn không ngờ lại thật sự lấy ra rồi.

Thanh Thanh lẩm bẩm nói:

- Người này rốt cuộc là yêu quái gì! ? Tại sao sự việc mà người khác không làm được, thậm chí không nghĩ tới, nhưng hắn khơi khơi làm được chứ! ?

- Đây là. . .

Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung nhìn chằm chằm chữ 'Thiên' trong tay Vương Hạo biết được, trên mặt đột nhiên nổi lên một chút vẻ khiếp sợ.

Bọn chúng từ trong chữ 'Thiên' đó không chỉ nhìn thấy được tin tức Sáng Thế thần cần phải bồi thường Vương Hạo, còn nhìn thấy một tin tức ẩn giấu, đó chính là Viễn Cổ Thiên Ma sắp thoát vây.

Ngọc Linh Lung vội vàng truyền âm cho Đậu Đậu:

- Đậu Đậu, ngươi thấy thế nào! ? Chẳng lẽ tên kia thật sự sẽ phá phong ra! ?

Đậu Đậu giật giật ngón tay, hồi âm đáp:

- Phong ấn của Thiên Ma quan đích xác buông lỏng rồi, nếu như không nhanh chóng gia cố, vậy trăm năm sau chắc chắn phá phong ra.

Ngọc Linh Lung cau mày nói:

- Nhưng Sáng Thế thần hiện tại đang lúc bế quan, ai cũng không biết ông ta lúc nào sẽ xuất quan?

Đậu Đậu sắc mặt nghiêm túc nói:

- Chúng ta về nhà trước, nếu như Sáng Thế thần một mực không xuất quan, vậy chúng ta chỉ có thể dùng sức mạnh cắt ngang sự bế quan của ông ta, dù sao tuyệt đối không thể để Viễn Cổ Thiên Ma xuất thế.

- Vậy cứ xử lý theo lời ngươi nói!

Ngọc Linh Lung chỉ chỉ cái đầu nhỏ bé, vô cùng thừa nhận quyết định của Đậu Đậu.

Phải biết, năm đó vì phong ấn Viễn Cổ Thiên Ma, những người đi theo Sáng Thế thần đánh thiên hạ cơ bản đều chết sạch.

Ngay cả bản nhân của Sáng Thế thần cũng bản thân bị trọng thương trong cuộc chiến đấu đó, sau lại bỏ ra thời gian rất dài mới dưỡng khỏe tổn thương, có thể thấy được Viễn Cổ Thiên Ma rốt cuộc khủng khiếp đến mức nào.

Cho nên vì cái mạng nhỏ của bọn nó suy nghĩ, cũng vì thiên hạ Thương Sinh, bọn chúng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn Viễn Cổ Thiên Ma phá phong ra.

Đậu Đậu thở dài nói:

- Nếu phải về nhà, như vậy một chuyến nhất định phải làm cho gọn gàng vào mới được.

Ngọc Linh Lung chỉ chỉ cái đầu nhỏ bé, vô cùng đồng ý với đề nghị của Đậu Đậu.

- Đây thật sự là giấy nợ của Sáng Thế thần!

Bát Đại Chủ Thần nhìn nhau một cái, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ, thực tế không thể tin được Sáng Thế thần lại có chủ nợ.

Gương mặt của Vương Hạo kiêu ngạo nói:

- Đều mở to mắt chó của các ngươi nhìn rõ ràng, đây là giấy nợ mà Sáng Thế thần tự tay viết xuống, tôi chỉ là chủ nợ của Sáng Thế thần, được gọi là đệ nhất chủ nợ!

Toàn bộ mọi người ở hiện trường chợt giật mình tỉnh lại, tiếng bàn luận xôn xao theo đó vang lên.

- Sáng Thế thần có chủ nợ, các ngươi nói là thật hay là giả chứ! ?

- Chữ này ngoại trừ Sáng Thế thần, hoàn toàn không có khả năng người nào có thể viết ra.

- Như vậy nói cách khác, giấy nợ này là sự thật đúng không! ?

- Một hồ hai thỏ, tám vị chủ thần cũng không nói đây là giả dối, vậy khẳng định là sự thật.

- Nhưng ta thực tế không hiểu nổi, Sáng Thế thần sao lại thiếu nợ một Hạ Vị thần như thế chứ?

- Có lẽ là đánh địa chủ thua mất a!

- Chắc là thế, nghe nói Sáng Thế thần thường xuyên tìm người đánh địa chủ.

- Nhưng ta nghe nói, Sáng Thế thần không phải được xưng đổ thần sao?

- Ngươi có phải ngốc hay không, trên đời này ai dám thắng tiền của Sáng Thế thần chứ?

- Ý của ngươi là nói, tiểu tử này con nghé mới sinh không sợ cọp, cứng rắn làm thịt Sáng Thế thần một đao?

- Nếu quả thật như vậy, vậy ta khẳng định sẽ một đầu lành lạnh đưa cho đứa nhỏ này.

- Ngay cả Sáng Thế thần cũng dám thắng, đây là chán sống rồi a!

- . . .

Tám vị chủ thần không nhịn được nhíu mày lại, cảm thấy mọi người phân tích có đạo lý, là Vương Hạo con nghé mới sinh không sợ cọp, cho nên thắng Sáng Thế thần.

Chỉ có điều Sáng Thế thần tại sao không làm khó Vương Hạo, đáp lại còn viết cho hắn một tờ giấy nợ! ? Chẳng lẽ là quan hệ của bọn họ rất thân mật!? Có phải Sáng Thế thần không muốn ỷ lớn hiếp nhỏ không! ?

Nếu như quan hệ của bọn họ đúng thật rất thân mật, thế thì bọn họ cũng chỉ có thể lựa chọn hao tài tiêu tai rồi, dù sao Sáng Thế thần làm chỗ dựa vững chắc, ai cũng không chọc nổi.

Nhưng nếu như Sáng Thế thần không muốn ỷ lớn hiếp nhỏ, thì bọn họ tuyệt đối sẽ tìm ông ta đến chủ trì công đạo.

Bởi vì Vương Hạo mặc dù là chủ nợ của Sáng Thế thần, nhưng cũng là thật thật tại tại đánh vào thể diện của ông ta, ông ta sẽ thiên vị người nào, vậy dĩ nhiên không cần nói cũng biết.

Nghĩ tới chỗ nầy, Bát Đại Chủ Thần quay đầu nhìn về phía Vương Hạo.

- Ây. . .

Vương Hạo lập tức miệng mũi mắt ngã xụi vào trong lòng Thanh Thanh, nhưng lại vùi đầu vào trong ngực cô.

- Không được giả chết nữa!

Gương mặt xinh đẹp của Thanh Thanh đỏ lên, giơ tay lên muốn đẩy đầu Vương Hạo ra.

Vương Hạo Đại Ma Vương trong nháy mắt nổi giận. Hắn ở nơi này làm gì đang giả chết chứ, thấy rõ ràng hai ngọn núi cao ngất, cho nên muốn đi lên leo núi rèn luyện.

Nhưng ai ngờ con yêu tinh này không chỉ chiếm núi làm vua, còn muốn đuổi hắn rời đi, lần này nếu không lấy lại danh dự, vậy hắn sau này làm thế nào ưỡn ngực ngẩng đầu thu phục những yêu tinh khác chứ! ?

Vì thế Vương Hạo Đại Ma Vương trực tiếp ra một chiêu khí thôn sơn hà, dùng hành động thực tế nói cho yêu tinh này biết, quyền sử dụng hai ngọn núi này nằm trong tay hắn.

Thanh Thanh cắn chặt răng không phát ra thanh âm gì kỳ quái, nhưng vẻ ửng hồng trên mặt trong nháy mắt lan tràn đến cổ. Nàng không nghĩ đến tên khốn kiếp này không ngờ lại trước mắt bao người đùa giỡn với nàng như thế.

Đúng lúc này, Ngọc Linh Lung lấy ra một cái bàn tính tiền tính toán:

- Đánh người bị thương phải bồi thường 40% gia sản, làm trễ nải thời giờ quý báu của chúng ta cần phải thường 30% gia sản, còn có một con thỏ không sợ cường quyền, dám mở rộng chính nghĩa, còn cần dùng 10% gia sản của các ngươi làm phần thưởng. . .

Toàn bộ mọi người ở hiện trường ngẩn người, bày tỏ bản thân mình ngày hôm nay thật sự thêm kiến thức.

Thì ra người giả bị đụng thường tiền, là dùng tỉ lệ phần trăm gia sản đến tính toán đó a!

Khiến cho mọi người vô lực chửi rũa nhổ nước bọt chính là, con thỏ không sợ cường quyền, dám mở rộng chính nghĩa, còn cần 10% gia sản làm phần thưởng, đây xác định không phải đang trêu chọc bọn họ chơi sao! ?

Nó đây thật sự không sợ cường quyền hả! ? Nó rõ ràng là thỏ ỷ vào thế người không đúng sao!

Còn mở rộng chánh nghĩa, có chánh nghĩa nhân sĩ khi không tổ chức thành đoàn thể đi ra làm người giả bị đụng sao! ?

- Lợi hại!

Trong lòng Vương Hạo không nhịn được giơ lên ngón tay cái cho Ngọc Linh Lung, phát hiện đường mình cần đi còn rất dài, độ da mặt dày còn có không gian tăng lên.

- Thật lợi hại!

Tiểu Bạch với gương mặt sùng bái nhìn về phía Ngọc Linh Lung, vội vàng móc ra quyển sổ nhỏ ghi xuống mục chú ý của người giả bị đụng.

Bát Đại Chủ Thần gương mặt ủy khuất, chẳng lẽ bọn họ ngày hôm nay đúng thật là chạy trời không khỏi nắng, phải hao tài tiêu tai. . .

Chương 1083 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!