Bên ngoài Già Lam chủ thành.
Ngọc Linh Lung cầm bàn tính tiền gẩy tính, còn Đậu Đậu bấm ngón tay tính toán xem Bát Đại Chủ Thần còn có bao nhiêu tài sản, phân công xác định rõ ràng.
Thấy cảnh tượng như vậy, Bát Đại Chủ Thần vội vàng thương lượng.
- Làm sao bây giờ! ?
- Nếu không chúng ta tìm Sáng Thế thần đến chủ trì công đạo được không?
- Không sai, vạn nhất tiểu tử này thật sự là con ruồi nhặng xanh bám miết, không biết sống chết thắng Sáng Thế thần, vậy thì ông ta nhất định sẽ giúp chúng ta.
- Ta cảm giác không ổn, chớ quên Sáng Thế thần là một người cực độ rãnh rỗi.
- Lời này của ngươi là có ý gì?
- Ý nói, nếu để Sáng Thế thần biết được chúng ta tới tìm thần cách, vậy ông ta khẳng định sẽ nhảy ra đảo loạn.
- Với trình độ rãnh rỗi của Sáng Thế thần, thật đúng là có thể làm ra chuyện như vậy.
- Có loại Sáng Thế thần này thật sự khiến người ta nhức đầu, ông ta không thể thành thục một chút sao! ?
- Đây không phải là vấn đề thành thục hay không, mà là cảnh giới khác biệt.
- Không sai, trong mắt Sáng Thế thần, chúng ta đều là món đồ chơi của ông ta, chỉ cần ông ta muốn chơi, vậy thì chúng ta phải tiếp ông ta chơi.
- Không nói những thứ này nữa, hay là nói về việc có bồi thường tiền hay không đi!
- Đối với chúng ta mà nói, thế gian hết thảy đã vô dụng rồi, chỉ có thần cách mới là sự theo đuổi của chúng ta.
- Đó chính là nói, đền tiền xong việc đúng không?
- Vậy ngươi còn có biện pháp tốt nào khác sao?
- Không có. . .
- …
Tập thể Bát Đại Chủ Thần thở dài, trong lòng âm thầm thề, sau này cho dù là rãnh rỗi đến chết, cũng sẽ không đi thu thập bảo bối.
Mỗi lần mới vừa cực khổ thu tập, không đợi bọn họ cầm nóng tay, đã bị một hồ một thỏ không biết xấu hổ này tìm tới cửa.
Đồng thời, Bát Đại Chủ Thần cũng vô cùng hâm mộ một hồ một thỏ này, có Sáng Thế thần đỡ lưng phía sau, bọn chúng thật sự có thể coi trời bằng vung.
Đậu Đậu liếc nhìn Bát Đại Chủ Thần một cái, bọn họ bàn tính không sai, biết được thần cách đáng giá tiền nhất, những bảo bối khác đều không coi vào đâu.
Nhưng nếu khi bọn họ biết được thần cách trên người Vương Hạo và Tiểu Bạch, loại cảm giác tuyệt vọng, phát điên. . . chua chát thoải mái đó bảo đảm có thể khiến cho bọn họ suốt đời khó quên.
Ngọc Linh Lung thu hồi bàn tính tiền, lão khí hoành thu nói:
- Ta vừa rồi tính một chút, các ngươi cần trả chúng ta 99% tài sản làm vật bồi thường.
- 99%!
Bát Đại Chủ Thần kinh hô một tiếng, trước kia không phải bồi thường tám phần thì không có gì sao! ? Nhưng hôm nay tại sao phải thường táng gia bại sản bọn họ chứ! ?
Trong lòng Vương Hạo không nhịn được cảm khái một tiếng, cái này quả nhiên là trong triều có người tốt làm việc, lên tiếng muốn toàn bộ gia sản người ta, còn không lo lắng người ta đi cáo trạng hoặc là sau này trả thù.
- Ngươi không thể lấy đầu xuống sao?
Gương mặt xinh đẹp của Thanh Thanh đỏ tới mức nhanh chóng sắp nhỏ máu rồi. Nàng vô cùng muốn đầu của Vương Hạo Đại Ma Vương dời đi khỏi ngực của mình.
Nhưng người này chính là mặt dày mày dạn không đi, hơn nữa khí lực còn lớn hơn sắp chết, khiến cho nàng một chút biện pháp cũng không có.
Vương Hạo vẫn chưa chịu lấy đầu ra, tiếp tục rèn luyện thân thể trên ngọn núi.
Vấn Thiên chủ thần nhắm mắt nói:
- Linh Lung đại nhân, 99% này thực tế nhiều lắm, chúng tôi còn có một nhà già trẻ phải nuôi, ngươi xem có thể giảm giá hay không?
Ngọc Linh Lung gương mặt chê cười hỏi:
- Nhà ông là già trẻ không tay không chân sao! ? Sao cần ông nuôi sống mới được hả! ?
Tiểu Bạch gật đầu phối hợp nói:
- Đúng đấy, đúng đấy, Linh Lung tỷ này là dụng tâm lương khổ, buộc già trẻ của nhà ngươi đi ra ngoài làm việc, rèn luyện năng lực tự lực cánh sinh của bọn họ.
- Vẫn là Tiểu Bạch hiểu ta!
Ngọc Linh Lung vỗ vỗ cái đầu nhỏ bé của Tiểu Bạch, cảm thấy đứa nhỏ này rất có tiền đồ.
Vương Hạo thở dài, cảm giác con thỏ nhà hắn cứu về không được nữa rồi, sau này không chừng sẽ biến thành con thỏ bất lương gì đó.
- Ai dám dài dòng, vậy đừng trách ta không khách khí!
Hai tròng mắt của Đậu Đậu lóe lên một đạo hào quang nguy hiểm, còn giơ giơ lên Thượng Cổ Phệ Hồn linh trong tay.
- Đợi một chút, chúng tôi không cần giảm giá nữa!
Bát Đại Chủ Thần bị sợ ứa ra mồ hôi lạnh, sau đó nhanh nhẹn lấy ra bảo bối mà mình cất chứa.
Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung lộ ra một nụ cười vui vẻ, cảm giác làm thịt con heo béo đúng là. . . sảng khoái.
Vương Hạo tò mò liếc nhìn Bát Đại Chủ Thần một cái, hỏi thăm hệ thống Thượng Cổ Phệ Hồn linh kia có gì lợi hại, tại sao Bát Đại Chủ Thần thấy nó lại kinh sợ thành như vậy.
Hệ thống hồi đáp:
- Thượng Cổ Phệ Hồn linh có thể phát động linh hồn công kích cường đại, nếu trúng chiêu xem như không chết cũng sẽ biến thành ngớ ngẩn.
- Biến thành ngớ ngẩn! ?
Vương Hạo bị hoảng sợ, không nghĩ tới linh hồn công kích mạnh như vậy, không ngờ lại có thể biến chủ thần thành ngớ ngẩn.
Hệ thống giải thích:
- Trước kia Túc Chủ cũng đã gặp qua linh hồn công kích, nhưng những thứ kia chỉ là da lông bên ngoài của linh hồn công kích, cho nên uy lực không lớn. Thế nhưng linh hồn công kích của Cực Lạc Tịnh Thổ vô cùng kinh khủng, một khi trúng chiêu nguyên thần nhất định sẽ bị hao tổn. Thế nên Túc Chủ sau này gặp linh hồn công kích, nhất định phải cẩn thận đối phó.
Vương Hạo gật gật đầu, bày tỏ bản thân mình đã rõ, sau này gặp linh hồn công kích nhất định sẽ cẩn thận.
Thời gian không lâu, Bát Đại Chủ Thần đã lấy ra toàn bộ bảo bối mà mình cất chứa, ước chừng tích tụ ra ba hòn núi lớn cao trăm thước.
Toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ ngẩn người, bị hết thảy trước mắt hù dọa.
Bởi vì tùy tiện một kiện bảo bối nơi này, đều có thể được xưng trân bảo hiếm thế, khiến cho vô số Thần vương, Thần Đế điên cuồng chém giết tranh đoạt.
Nhưng bây giờ bọn chúng lại chất thành ba ngọn núi lớn cao trăm thước, cái này cũng không khỏi quá kinh khủng chứ hả! ?
Đồng thời, toàn bộ mọi người ở hiện trường cũng đã có nhận thức trực quan về sự cường đại của chủ thần. Đây nếu như không có thực lực cường đại chống đỡ, bọn họ tuyệt đối không cách nào tụ tập nhiều trân bảo hiếm thế như vậy.
Đậu Đậu gật đầu một cái nói:
- Đúng vậy, đây có chỉ một phần mười thôi, nhớ phái người về nhà chuyển tới bảo bối còn dư lại.
- Chà. . .
Toàn bộ mọi người ở hiện trường hít hà một hơi khí lạnh, tiếng sôi trào trong nháy mắt vang lên.
- Nói giỡn a! ? Đó mới một phần mười thôi hả! ?
- Chín đại chủ thần mỗi một người đều nắm trong tay một vực, bảo bối thu được này khẳng định không ít.
- Cho dù chín đại chủ thần mỗi một người nắm trong tay một vực, nhưng cái này cũng thực tế rất khoa trương!
- Thì ra không phải Cực Lạc Tịnh Thổ không có bảo bối, mà là những bảo bối này đều tập trung vào trong tay rất ít người.
- Thế đạo vốn chính là như vậy, có thực lực là có thể có hết thảy.
- Chủ thần đều có thể có nhiều bảo bối như thế, vậy tam đại Thần Chi Chủ Tể thì sao! ?
- Không cách nào tưởng tượng, tuyệt đối là nhiều hơn vạn lần so với chủ thần.
- …
Gương mặt của Bát Đại Chủ Thần vẻ bi thống, bảo bối mà bọn họ cực khổ vô số năm thu được, còn nghĩ hết biện pháp tránh ra một hồ một thỏ này, nhưng cuối cùng vẫn không thuộc về bọn họ.
Hiện tại chỉ có thể hy vọng nhanh chóng tìm ra tung tích của thần cách, nếu không bọn họ thật sự có thể thiệt thòi quá độ rồi.
Đậu Đậu liếc nhìn Bát Đại Chủ Thần một cái, hết sức rõ ràng bọn họ suy nghĩ cái gì.
Thật ra nó rất muốn lưu lại, nhìn một chút loại biểu tình không thể ra sức, vô cùng phát điên đó của Bát Đại Chủ Thần sau khi biết được thần cách trên người Vương Hạo và Tiểu Bạch.
Nhưng sự việc của Viễn Cổ Thiên Ma thành tâm không thể trễ nải, nó nhất định phải nhanh chóng cùng Ngọc Linh Lung về nhà thông báo cho Sáng Thế thần mới được. . .
Chương 1084 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]