Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1090: CHƯƠNG 1089: COI NHƯ TIỂU TỬ NGƯƠI TỐT SỐ

Bên ngoài Già Lam chủ thành.

Thanh Thanh, Tiểu Bạch, Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long ánh mắt nhắm khóa mục tiêu lên Bản Nguyên chi lực nơi lòng bàn tay Vương Hạo, trong lòng chấn động ghê gớm thực tế không có cách nào dùng lời nói mà hình dung được.

Trực giác của bọn họ nói cho bọn họ, Vương Hạo nói thực tế rất thiên mã hành không, căn bản không thể tin.

Nhưng nếu không tin, vậy phải như thế nào giải thích vấn đề thể chất của Vương Hạo chứ! ?

Dù sao thể chất mà Vương Hạo có, đích xác hai trong một có tất cả đặc thù của thập cường thể chất, đồng thời còn có năng lực chuyển hóa Bản Nguyên chi lực.

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, trên không trung lại là một đạo tiếng nổ vang rền kinh thiên vang lên, chỉ có điều lần này công kích rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều so với vừa rồi.

- Rốt cuộc chú ý tới sao!

Vương Hạo liếc nhìn hắc động ở không trung như không có chuyện gì xảy ra. Nếu lực công kích của chín đại chủ thần yếu bớt, vậy đã nói rõ bọn họ đã cảm ứng được Bản Nguyên chi lực trong lòng bàn tay hắn rồi.

Đồng thời nhất tâm nhị dụng, vừa chiến đấu, vừa nghe lén cuộc nói chuyện của hắn.

- Ăn ngon đấy!

Khóe miệng của Tiểu Bạch lập lòe từng chút trong suốt, ánh mắt khoảnh khắc không dời nhìn chằm chằm Bản Nguyên chi lực.

Vương Hạo liếc nhìn Tiểu Bạch một cái, trong lòng vô cùng luyến tiếc trước kia.

Hắn nhớ Tiểu Bạch lúc còn nhỏ, một cây cà rốt là có thể đổi rất nhiều bảo bối từ trên người nó, còn có thể ký tên một loạt hiệp ước không bình đẳng.

Nhưng đợi sau khi con nhỏ này lớn lên, hết thảy tất cả đều thay đổi, không chỉ học được tìm Ngọc nhi trồng cà rốt, còn học được cất chứa tiền riêng.

Chẳng qua là cũng may, cà rốt không có, hắn còn có thể dùng Bản Nguyên chi lực đến thay thế, dù sao hắn tuyệt đối sẽ không dung túng cho tật xấu của thứ giữ tiền riêng này.

Lỗ tai của Tiểu Bạch chợt dựng lên, vội vàng nhìn chung quanh. Nó mới vừa cảm giác được một cổ ánh mắt không có hảo ý theo dõi nó.

Vương Hạo vội vàng thu hồi mục quang, đưa Bản Nguyên chi lực trong tay cho Tiểu Bạch, quyết định sau khi về nhà lại cùng con thỏ này đấu trí so dũng khí.

- Cám ơn cậu!

Tiểu Bạch mừng rỡ nhận lấy Bản Nguyên chi lực, sau đó một ngụm nuốt xuống, hiển nhiên quên rồi ánh mắt không có hảo ý vừa rồi.

Cực Thiên Thánh giả kéo Thiên Kiếp long, không nhịn được hỏi:

- Ngươi sinh ra ở Cực Lạc Tịnh Thổ, có biết có thể chất gì có thể có hai trong một tất cả đặc điểm của thập cường thể chất hay không?

Thiên Kiếp long lắc đầu đáp:

- Chưa từng nghe qua, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ!

- Không có!

Cực Thiên Thánh giả nhăn mày lại, nếu cho tới bây giờ cũng chưa có loại thể chất này xuất hiện qua, vậy thật chẳng lẽ là vị tiểu sư phụ này tu luyện lung tung ra được sao! ? Nhưng thế này thì quá khoa trương rồi! ?

- Các ngươi đây là biểu tình gì! ? Chẳng lẽ còn chưa tin ta! ? Vương Hạo híp hai tròng mắt lại, lóe lên một chút mùi vị rất nguy hiểm.

Thiên Kiếp long lắc đầu liên tục nói:

- Chúng ta sao lại không tin chứ! ? Thiên hạ này người nào không biết đại nhân người là tiểu lang quân thành thực nhất thiên hạ.

- Ngươi rất biết nói thật!

Khóe miệng của Vương Hạo dâng lên một nụ cười, cảm thấy đứa nhỏ này sau này cần phải trọng điểm bồi dưỡng.

Dù sao làm một Đại Ma Vương thành công, bên cạnh nếu không có mấy sự tồn tại biết nịnh hót, vậy thực tế không nói được.

Cực Thiên Thánh giả xoa xoa tay, gương mặt a dua nói:

- Tiểu sư phụ, đồ nhi cũng là Vũ Trụ Thánh thể, người xem bí tịch này…

- Cái này. . .

Thanh Thanh ngẩn người, thật hoài nghi trí nhớ của mình có phải xảy ra vấn đề hay không.

Căn cứ vào ký ức kiếp trước, Cực Thiên Thánh giả là trường bối của cô, mỗi lần gặp mặt đều là một bộ hình tượng cao nhân đắc đạo.

Nhưng Cực Thiên Thánh giả của bây giờ, tại sao lại có biểu tình đê tiện như thế chứ! ?

Chẳng lẽ sau khi ông ta theo Vương Hạo, tiết tháo đó đã không có rồi sao! ?

Thiên Kiếp long cho Cực Thiên Thánh giả một ánh mắt đã hiểu, dù sao thể chất mà Vương Hạo nói thực tế quá lợi hại rồi, cái này khiến ai không chút suy nghĩ chứ! ?

Nhất là luyện hóa ra Bản Nguyên chi lực, đây càng là năng lực khiến cho Thần chi Chủ tể đều động tâm.

- Vậy vi sư liền truyền cho ngươi thần công của bổn môn, sau này trọng trách cứu vớt thế giới giao cho ngươi.

Vương Hạo làm ra vẻ tư thái của trưởng giả, móc ra một quyển bí tịch từ trong lòng ngực, trên đó viết bốn chữ lớn 'Quỳ Hoa Bảo Điển', sau đó trịnh trọng đưa cho Cực Thiên Thánh giả như chuyện lạ.

Thanh Thanh, Thiên Kiếp long vẻ mặt đầy rung động, tên này không ngờ lại thật sự có bí tịch, chẳng lẽ Vương Hạo Đại Ma Vương thật sự không nói đùa ư! ?

- Đa tạ tiểu sư phụ thành toàn!

Cực Thiên Thánh giả mừng rỡ, vội vàng quỳ gối trước mặt Vương Hạo, hai tay đưa quá đầu nhận lấy Quỳ Hoa Bảo Điển trong tay Vương Hạo.

Dư quang nơi khóe mắt của Vương Hạo liếc nhìn không trung, phát hiện chín đại chủ thần đã ngừng chiến đấu, đoán chừng ánh mắt tất cả đều nhắm khóa mục tiêu lên Quỳ Hoa Bảo Điển.

- Vèo. . . oo!…

Đúng lúc này, một đạo âm thanh xé gió dồn dập vang lên.

- Người nào…

Cực Thiên Thánh giả kinh hãi, chỉ thấy một đạo hắc ảnh lóe lên, sau đó bí tịch trong tay của hắn cứ như vậy biến mất không thấy.

- Giặc cỏ phương nào, lại dám tranh giành truyền thừa bí tịch của bổn môn! Vương Hạo nộ khí trùng thiên, Chủ Tể Chi Kiếm trong nháy mắt cầm trong tay.

Thanh âm của Vấn Thiên chủ thần vang lên:

- Tiểu hữu đừng vội, bổn tọa phải bắt lại tên tiểu tặc kia!

Thanh âm châm chọc của Sát Lục chủ thần vang lên:

- Vấn Thiên, ngươi không cần đóng kịch, đây không phải là ngươi phái người đi cướp sao! ?

Vấn Thiên chủ thần hừ lạnh nói:

- Sát Lục chủ thần, chờ bổn tọa cướp bí tịch về, đến lúc đó tự nhiên sẽ chân tướng rõ ràng.

Sát Lục chủ thần khinh bỉ nói:

- Bí tịch ngươi có thể cướp về, nhưng ngươi xác định sẽ không phục chế một bản sao! ?

- Bổn tọa đi ngay, ngồi thẳng, không có thời gian nói chuyện thừa với ngươi!

Vấn Thiên chủ thần bỏ câu nói tiếp theo, sau đó một đạo lưu tinh nhanh chóng phá vỡ hư không.

- Hừ, chạy đi đâu!

Sát Lục chủ thần hừ lạnh một tiếng, cũng hóa thành một đạo lưu tinh đuổi theo.

- Tiểu hữu chớ hoảng sợ, chúng ta cũng đi giúp ngươi cướp về bí tịch!

Mấy vị chủ thần khác cũng đều ném đi một câu nói, sau đó hóa thành lưu tinh đuổi theo.

Thời gian không lâu, giữa cả thiên địa khôi phục bình tĩnh, ngay cả Già Lam chủ thần cũng đuổi theo, không gây sự với Vương Hạo nữa.

Cực Thiên Thánh giả gấp giọng nói:

- Tiểu sư phụ, vậy phải làm sao bây giờ a! ?

Vương Hạo thở dài đáp:

- Ta cũng không nghĩ tới, chín đại chủ thần sẽ không biết xấu hổ, không ngờ lại tự biên tự diễn một tuồng kịch đến tranh giành truyền thừa thần công của bổn môn như thế.

Thanh Thanh hơi nhíu mày, luôn cảm giác Vương Hạo có âm mưu gì không thể cho ai biết.

Thiên Kiếp long cau mày nói:

- Đại nhân, chúng ta có cần phái binh đuổi theo hay không?

Vương Hạo khoát tay áo nói:

- Không cần đuổi nữa, chúng ta đánh không lại chín đại chủ thần, còn thêm không có chứng cớ, lần này đi cũng là bị thua thiệt.

- Chẳng lẽ cứ như vậy bỏ qua bọn họ sao?

Gương mặt của Cực Thiên Thánh giả tỏ vẻ không cam lòng, hắn chỉ thiếu chút nữa là có thể tu luyện thần công rồi.

Vương Hạo thở dài nói:

- Ấy còn có thể làm sao! ? Chờ sau này tu vi tăng lên rồi nói sau!

Cực Thiên Thánh giả hỏi yếu ớt:

- Vậy tiểu sư phụ, người còn có bảng sao không! ?

- Nếu vô duyên, hà cớ gì cường cầu chứ!

Vương Hạo vỗ vỗ bả vai của Cực Thiên Thánh giả, cho hắn một ánh mắt coi như tiểu tử ngươi tốt số, sau đó chuyển người đi về phía Già Lam chủ thành.

Cực Thiên Thánh giả gãi đầu một cái vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, thành tâm không hiểu nổi ánh mắt vừa rồi của vị tiểu sư phụ này là có ý gì…

Chương 1089 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!