Già Lam chủ thành.
Ở cửa Tiên Cung môn nơi ở của Già Lam chủ thần.
Nơi này đang hội tụ hơn trăm bóng người, bọn họ chính là trăm vị Thượng cấp Thần Đế được Cực Thiên Thánh Giả mời tới.
- Các vị chờ ở đây, ta đi báo cáo!
Cực Thiên Thánh Giả ôm quyền, sau đó xoay người tiến vào trong tiên cung.
Đưa mắt nhìn Cực Thiên Thánh Giả rời đi, tiếng thảo luận của trăm vị Thượng cấp Thần Đế trong nháy mắt vang lên.
- Các ngươi nói Mã Mại Phê tìm chúng ta làm gì?
- Còn có thể có chuyện gì, nhất định là muốn mượn hơi chúng ta.
- Không sai, mặc dù hắn khống chế Già Lam quân, nhưng không có Thần đế ủng hộ thì cũng chỉ là cái rắm.
- Vậy chúng ta đồng ý, hay không đồng ý?
- Đồng ý cái rắm, chúng ta có ủng hộ cũng ủng hộ chủ thần, một Hạ Vị Thần như hắn tính toán cái gì?
- Ngươi cũng đừng xem thường Hạ Vị thần này, hơn một tháng qua hắn đã khiến dư luận xôn xao.
- Mã Mại Phê mặc dù tu vi không cao, nhưng thủ đoạn tuyệt đối không thể xem thường.
- Còn không phải sao, ai có thể nghĩ Già Lam chủ thần sẽ bị một Hạ Vị Thần tính toán, không chỉ làm cho cửa nát nhà tan, cuối cùng còn nhập ma.
- Ta cảm thấy tiểu tử này có tiền đồ, đi theo hắn làm ra chuyện hơn đi theo Già Lam chủ thần.
- Ta thừa nhận tiểu tử này rất lợi hại, nhưng chớ quên Già Lam chủ thần còn chưa chết, hắn lấy cái gì đi đối kháng với Già Lam chủ thần?
- Vậy ngươi cũng đừng quên, hắn là chủ nợ của Sáng Thế thần, bên cạnh còn có một con thỏ.
- Ngươi thật sự cho rằng làm chủ nợ Sáng Thế thần dễ dàng như vậy sao? Con thỏ kia đoán chừng chính là cái bẫy hãm hại Sáng Thế thần.
- Nói có lý, tiện nghi của Sáng Thế thần có thể dễ dàng chiếm như vậy sao.
- . . .
Không lâu sau, trăm vị Thượng cấp Thần Đế được mời vào trong cung điện của Vương Hạo.
Trăm vị Thượng cấp Thần Đế mới vừa tiến vào, liền nhìn thấy Vương Hạo đang ngồi trên bảo tọa của Già Lam chủ thần, Cực Thiên Thánh Giả, Thanh Thanh chia ra đứng hai bên Vương Hạo, về phần Thiên Kiếp Long về nhà tìm mẹ còn chưa trở lại.
Lúc này Tiểu Bạch đang nhắm hai mắt, thoải mái gục trên đùi Vương Hạo, tùy ý để Vương Hạo gãi ngứa cho hắn.
- Chỗ này cũng cần gãi. . .
Tiểu Bạch thoải mái lật người, để cho Vương Hạo gãi gãi bụng cho nó.
Vương Hạo rất tự nhiên gãi bụng cho Tiểu Bạch, hoàn toàn không có ý tứ muốn tiếp chuyện với trăm vị Thượng cấp Thần Đế.
Trong mắt Thanh Thanh lóe ra kim quang, quyết định tối nay về nhà nhất định phải bắt lấy bé thỏ đáng yêu này, đợi buổi tối ôm đi ngủ.
Trăm vị Thượng cấp Thần Đế cau mày, cảm giác quan hệ giữa Vương Hạo và Tiểu Bạch rất không bình thường, lẽ nào Vương Hạo và Sáng Thế thần thật sự có quan hệ gì?
Nếu không con thỏ Sáng Thế thần nuôi tại sao lại thân mật với Vương Hạo như thế?
Một gã Thần Đế râu ria rậm rạp không nhịn được nói:
- Tiểu tử, ngươi tìm chúng ta tới, chính là xem ngươi gãi ngứa cho thỏ đúng không?
Vương Hạo cười cười, không để ý đến gã Thần Đế này.
Trăm vị Thần Đế cau mày, ánh mắt đồng loạt rơi xuống gã Thần Đế này, giống như vị Thần Đế này là kẻ đứng đầu.
Cực Thiên Thánh Giả thấp giọng giới thiệu:
- Tiểu sư phụ, đây là Thiên Hưu Thần Đế, chiến lực xếp trong top đầu Thần Đế của Cực Nhạc Tịnh Thổ, ở Già Lam chủ thành chiến lực cũng gần với Thanh Hà Thần Đế .
Vương Hạo gật đầu, tiếp tục gãi ngứa cho Tiểu Bạch, vẫn không có ý phản ứng với bọn họ.
Thiên Hưu Thần Đế bình tĩnh nói:
- Tiểu tử, nếu như ngươi muốn mượn hơi chúng ta, chỉ dựa vào thái độ như thế không thể làm được.
Vương Hạo cười nói:
- Vậy ta nên dùng thái độ như thế nào?
Thiên Hưu Thần Đế lãnh đạm nói:
- Trước hết ngươi nên thể hiện thành ý nói đãi ngộ với chúng ta, sau đó nói xem ngươi tính toán giải quyết Già Lam chủ thần như thế nào, nếu như hai điểm này đều không thể làm chúng ta hài lòng, vậy ta thấy chúng ta không cần nói chuyện.
Trăm vị Thượng cấp Thần Đế gật đầu đồng ý, cảm thấy Thiên Hưu Thần Đế nói rất đúng, nếu như ngay cả hai điểm này Vương Hạo cũng không thể giải quyết, vậy bọn họ chắc chắn sẽ không muốn đi theo Vương Hạo.
Vương Hạo mỉm cười nói:
- Đãi ngộ của ta rất đơn giản, hoàn toàn không có tiền lương, hai là không có nghỉ ngơi, ba không có tiền trợ cấp, chết thì chết, chúng ta sẽ không bồi thường tiền.
Cực Thiên Thánh Giả, Thiên Kiếp Long, Thanh Thanh hoàn toàn sợ ngây người, tỏ vẻ muốn bái lạy Vương Hạo Đại Ma Vương, hắn thật sự muốn mượn hơi người sao?
Không có đãi ngộ còn chưa tính, còn không có nghỉ ngơi, đây quả thực là trắng trợn bóc lột!
Nhất là càng khiến người ta không thể hiểu là, lại còn không có tiền trợ cấp, nếu như vậy ai dám bán mạng cho hắn?
Thiên Hưu Thần Đế lạnh lùng nói:
- Tiểu tử, nếu như ngươi dùng thái độ như thế nói chuyện, chúng ta thấy chúng ta không còn gì để nói.
- Chúng ta đi!
Trăm vị Thần Đế còn lại vẻ mặt tức giận, nếu không phải suy nghĩ đến không nên chọc vào Tiểu Bạch, bọn họ nhất định sẽ xé xác Vương Hạo, một Hạ Vị thần lại dám kiêu ngạo trước mặt bọn họ.
Vương Hạo cười nói:
- Các vị không nên đi vội như vậy, đợi lát nữa xem xong trò hay có đi cũng không muộn, có lẽ các ngươi sẽ thay đổi chủ ý?
- Thay đổi chú ý?
Trăm vị Thượng cấp Thần Đế ném cho Vương Hạo một ánh mắt khinh bỉ, loại đãi ngộ này có quỷ mới bán mạng cho hắn.
Vương Hạo bấm tay tính toán, tự nhủ:
- Sắp đến rồi!
- Sắp đến rồi?
Tất cả mọi người sững sờ, không hiểu Vương Hạo đang nói gì.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, một tiếng sấm kinh thiên vang dội thiên địa.
Tất cả Thần Đế kinh hãi, nhanh chóng quay đầu nhìn ra ngoài cung điện, chỉ thấy trên bầu trời từng đạo lôi điện không ngừng ngưng tụ, rất nhiều lôi long màu tím không ngừng sôi trào trên tầng mây.
Thanh Thanh che miệng kinh hô:
- Đây là chủ thần lôi kiếp, chẳng lẽ cha ta. . .
Vương Hạo lẩm bẩm nói:
- Lại nhanh hơn ta tính toán mấy giờ, Thanh Hà Thần Đế không hổ là Thần Đế mạnh nhất Cực Nhạc Tịnh Thổ, thiên tư quả nhiên bất phàm.
- Thanh Hà Thần Đế đột phá chủ thần rồi!
Tất cả Thần Đế trong nháy mắt sôi trào, rốt cục hiểu được tại sao khi Vương Hạo thu phục Già Lam quân, Thanh Hà Thần Đế không ra mặt quan tâm rồi.
Nếu để cho bọn họ đột phá chủ thần, cũng sẽ không để ý tới những chuyện như vậy!
Đúng lúc này, một tiếng cười lớn hào khí ngất trời vang dội thiên địa:
- Ha ha, lôi kiếp của ta rốt cuộc đã tới. . .
- Đúng là cha ta rồi!
Thanh Thanh vui mừng hét lớn, chỉ thấy một đạo thanh quang từ trong nhà nàng nhanh chóng lao ra, sau đó dùng tư thái hiên ngang nhanh chóng phóng về phía lôi điện đầy trời.
Cực Thiên Thánh Giả cau mày nói:
- Tiểu sư phụ, Thanh Hà Thần Đế đột phá chủ thần, nếu như hắn liên thủ với Già Lam chủ thần, vậy chúng ta không phải sẽ gặp nguy hiểm?
Vương Hạo tự tin cười nói:
- Hiện tại Già Lam chủ thần nhập ma đã không còn tin tưởng Thanh Hà Thần Đế, nếu như hắn có thể thức thời thì nên lựa chọn hộ giá cho ta, nhưng nếu hắn không thức thời, ta chỉ có thể đắp nặn ra một vị chủ thần khác thay thế cho hắn.
Thân thể Thanh Thanh run lên bần bật, rốt cục hiểu được tại sao Vương Hạo Đại Ma Vương lại có cơ sở nắm chắc soán vị như thế.
Thượng cấp Thần Đế ở trong mắt hắn chỉ là một món đồ chơi, nếu như nghe lời vậy hắn chính là chủ thần cao cao tại thượng, hưởng thụ hoan hô và sùng bái của thế nhân.
Nhưng nếu không nghe lời, vậy hắn ngay lập tức có thể tìm những Thần Đế khác thay thế được vị trí chủ thần.
Chẳng qua đây thật sự là chuyện một Hạ Vị Thần có thể làm được sao? Thật sự làm cho người ta khó có thể tin. . .
Chương 1090 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]