Già Lam chủ thành.
Chỗ biên giới của Huyền Phù đảo.
Thân thể Vương Hạo đột nhiên chấn động, một luồng cảm ngộ huyền diệu khó giải thích như nước vỡ đê, điên cuồng khắc trong đầu hắn.
Điều này cũng khiến cho rung động quanh người hắn phát ra càng ngày càng nhiều, những nơi đi qua tất cả đều dừng lại, giống như một bộ phim bị nhấn nút tạm dừng.
- Mẹ ơi!
Tiểu Bạch sợ đến dựng hết lông gáy, nhanh chóng nhảy vào trong lòng Thanh Thanh.
- Đây là Thời gian thần thông cấp năm!
Con ngươi Thanh Thanh chợt co rụt, ôm lấy Tiểu Bạch nhanh chân bỏ chạy.
Hơn nữa dọc theo đường đi, không ngừng buông thả Thời gian thần thông của mình để ngăn cản Thời gian thần thông của Vương Hạo, nếu không thời gian thế nào cũng bị tạm dừng.
Chỉ chốc lát sau, Thanh Thanh mang theo Tiểu Bạch tới nơi cách Vương Hạo cả ngàn mét, lúc này mới thoát khỏi phạm vi khống chế Thời gian thần thông của Vương Hạo.
- Thật là quá hù dọa, thiếu chút nữa đã bị thời gian đông lại rồi!
Tiểu Bạch sợ hãi đến mức tim đập loạn nhịp, vội vàng móc ra một củ cà rốt an ủi.
- Tên này còn là người sao?
Trong ánh mắt Thanh Thanh tràn đầy rung động nhìn về hướng Vương Hạo, thật sự không cách nào tin được Vương Hạo Đại Ma Vương lại có Thời gian thần thông, hơn nữa lĩnh ngộ đến cấp năm.
Tiểu Bạch cắn cà rốt nói:
- Hắn có phải người hay không ta không biết, nhưng hắn luôn luôn như thế, sau này ngươi từ từ sẽ quen.
- Từ từ sẽ quen?
Khóe mắt Thanh Thanh khẽ rút, thật sự không cách nào hiểu nổi thế giới của những yêu nghiệt này sẽ như thế nào.
Nhưng vừa nghĩ tới Vương Hạo có bốn môn thần thông hộ thể, càng làm cho nàng có cảm giác không thành thật.
Phải biết rằng, căn cứ vào sách sử ghi lại một người nhiều nhất có ba môn thần thông, nhưng muốn có thành tựu, nhất định phải bỏ qua hai môn thần thông, tự mình tu luyện một môn mới được, nếu không khó có thể có thành tựu quá lớn.
Đây cũng là kinh nghiệm vô số tiền bối tổng kết ra, cho tới bây giờ không người nào có thể phá vỡ tổng kết này.
Nhưng đến lượt Vương Hạo, bất kể là kinh nghiệm tiền nhân tổng kết, đối với hắn đều vô dụng.
Hắn không chỉ có bốn môn thần thông hộ thể, còn muốn toàn bộ bốn môn thần thông lĩnh ngộ đến cấp năm, chuyện này nói ra tuyệt đối có thể hù chết người.
Dĩ nhiên mấu chốt nhất chính là, tuổi thọ của Vương Hạo mới hơn một trăm tuổi, như vậy cần thiên phú yêu nghiệt như thế nào mới có thể làm được những thứ này?
Không lâu sau, rung động quanh người Vương Hạo từ từ tiêu tán.
- Rốt cục xong chưa?
Trong nháy mắt tinh thần Tiểu Bạch tỉnh táo lại, chỉ cần Vương Hạo lĩnh ngộ Thời gian thần thông, vậy sau này nó cũng không cần tốn thời gian dài như vậy đi bế quan tu luyện.
Hai mắt Vương Hạo đột nhiên mở ra, một tia tinh quang như thực chất xẹt qua, tất cả những thứ bị tạm dừng bên trong phạm vi ngàn thước trong nháy mắt hóa thành tro bụi.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Con ngươi Thanh Thanh chợt co rụt, không hiểu vừa xảy ra chuyện gì.
- Hình như là Không gian thần thông?
Tiểu Bạch nghiêng đầu suy nghĩ, vừa rồi nếu nó không cảm ứng sai, những thứ bị tạm dừng có lẽ đã bị Không gian thần thông xé thành tro bụi, nhưng thứ Vương Hạo lĩnh ngộ không phải Thời gian thần thông sao?
- Hô. . .
Vương Hạo thở phào, cảm thấy thân thể trở nên đặc biệt nhẹ bẫng, có cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể thoát khỏi thế giới này .
Đúng lúc này, thanh âm của Hệ Thống vang lên:
- Chúc mừng Kí Chủ đạt được Thời gian thần thông cấp năm, thúc đẩy kéo dài năng lực đóng băng của Phá Thiên Cự Kiếm quyết, kiếm thứ sáu, Cực Quang lóe lên, từ 0 giờ lẻ một giây kéo dài tới 0giờ lẻ hai giây.
·0giờ lẻ hai giây!
Hai tròng mắt Vương Hạo chợt sáng, với tốc độ công kích hiện tại của hắn, 0 giờ lẻ hai giây đã đủ làm cho đối phương chết vài lần rồi.
Dĩ nhiên nếu gặp phải những đối thủ da đặc biệt dày, 0giờ lẻ hai giây hiển nhiên cũng không có tác dụng gì.
Hệ Thống tiếp tục nói:
- Thời gian thần thông cấp năm, có năng lực gia tốc một giây tương đương một năm.
- Một giây tương đương một năm?
Vương Hạo cau mày tính toán, một giây tương đương một năm, một ngày tương đương với 86400 năm, đúng là mạnh hơn mấy tháng ngồi bất động trước kia.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một đạo âm thanh xé gió dồn dập vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thanh Hà Thần Đế vững vàng rơi xuống bên cạnh Thanh Thanh, hiển nhiên hắn đã vượt qua lôi kiếp chủ thần của mình, hiện tại có thể gọi hắn là Thanh Hà chủ thần rồi.
- Phụ thân!
Thanh Thanh vui mừng hét lớn, sau đó nhảy dựng lên ôm lấy cổ Thanh Hà chủ thần, thân thể nhỏ bé trực tiếp đu lên người Thanh Hà chủ thần.
- Thanh Thanh, con xuống trước đi, ta còn có chuyện phải làm.
Thanh Hà chủ thần âu yếm vỗ vỗ Thanh Thanh, sau đó che chắn Thanh Thanh ở phía sau.
- Cha. . .
Trong lòng Thanh Thanh run lên bần bật, cha nàng nhất định đã biết hành vi một tháng qua của Vương Hạo rồi.
- Không có chuyện gì!
Thanh Hà chủ thần gửi cho Thanh Thanh một nụ cười, sau đó quay đầu nhìn về phía Vương Hạo, chẳng qua sắc mặt trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
Vương Hạo mỉm cười nói:
- Ngươi đừng dùng bộ mặt này nhìn ta, ngươi nên cảm tạ ta mới đúng!
- Ta đúng là nên cảm tạ ngươi, nhưng ta muốn giết ngươi hơn.
Thanh Hà chủ thần lạnh lùng nói, nắm tay nắm chặt phát ra rung động khanh khách.
Ban đầu hắn thật sự rất vui vẻ, nhưng sau khi hắn độ kiếp phát hiện ra chuyện một tháng qua, lập tức biết được mình đã mắc lừa Vương Hạo.
Mặc dù hắn hiểu rõ đạo lý từ xưa được làm vua thua làm giặc, nhưng nghĩ đến chuyện mình mắc lừa một Hạ Vị thần, trong lòng lại tràn đầy biệt khuất.
Nhất là đại ca của hắn bị Vương Hạo làm cho nhà tan cửa nát, cuối cùng còn nhập ma đạo, càng khiến trong lòng hắn dâng lên cảm giác áy náy, là hắn đã phụ lại tín nhiệm của Già Lam chủ thần.
- Cha!
Thanh Thanh kéo Thanh Hà Thần Đế, sợ phụ thân có cái gì nghĩ không ra.
- Ta không sao!
Thanh Hà chủ thần quay đầu lại dành cho Thanh Thanh một nụ cười yêu thương, ý bảo mình thật sự không sao.
Vương Hạo thoáng sững sờ, hết sức hoài nghi Thanh Hà chủ thần có phải từng đến Tứ Xuyên hay không, tốc độ biến sắc cũng không tránh khỏi quá nhanh?
Thanh Hà chủ thần quay đầu, sắc mặt lại trở nên lạnh lùng:
- Vương Hạo, ta sở dĩ có thể đột phá chủ thần là vì ngươi, nhưng ngươi hại đại ca của ta cũng là sự thật, mối thù này ta không thể không báo, cho nên. . .
- Đừng ồn ào nữa!
Vương Hạo cắt đứt lời của Thanh Hà chủ thần…, sau đó cau mày cảm ứng gì đó.
Thanh Hà chủ thần sững sờ, không hiểu Vương Hạo lại giở trò quỷ gì, hắn không tính toán gì chứ?
- Quả nhiên là ngươi. . .
Hai tròng mắt Vương Hạo chợt sáng, nắm tai Tiểu Bạch, sau đó hóa thành một đạo kim quang biến mất ngay tại chỗ.
Vừa rồi nếu hắn không cảm ứng sai, đó là khí tức giữa đồng hương mới có thể cảm ứng được, cũng chính là nói, Sáng Thế thần lão ca của hắn tới rồi.
- Khốn kiếp!
Thanh Hà chủ thần tức giận quát lên như sấm, tiểu tử này không tránh khỏi quá xem thường hắn! Dù thế nào hắn cũng đường đường là chủ thần!
Thanh Thanh tò mò nhìn theo phương hướng Vương Hạo rời đi, thật sự không hiểu có chuyện gì có thể làm cho Vương Hạo khẩn trương như thế.
Không lâu sau, Vương Hạo đi tới một con phố nhộn nhịp, chỉ thấy một gã nam tử trẻ tuổi đang mở quầy vỉa hè, hơn nữa đang nói chuyện với một nữ tử sinh động như thật.
- Vị mỹ nữ kia, mặc dù thời đại đang tiến bộ, nhưng kỹ thuật truyền thống không thể vứt đi.
Khóe mắt Vương Hạo chợt lóe, chỉ thấy Sáng Thế thần đang bày quầy bán dưa leo. . .
Chương 1093 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]