Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1095: CHƯƠNG 1094: NƠI NÀY RẤT KHÔNG AN TOÀN

Trên đường phố phồn hoa.

Vương Hạo cau mày, hắn thật sự không nghĩ tới Sáng Thế thần cao sang lại có thể đến nơi này bày quầy bán dưa leo.

Hơn nữa người này còn biến hóa tướng mạo, cũng không mang theo Đậu Đậu và Ngọc Linh Lung bên cạnh, nếu không phải hắn có loại cảm ứng đặc biệt, thật sự cũng chưa chắc không nhất định có thể nhận ra hắn.

- Người kia là ai?

Tiểu Bạch tò mò nhìn theo ánh mắt Vương Hạo, chỉ thấy một thiếu niên mười tám mười chín tuổi đang bán hàng ở vỉa hè.

Trên khuôn mặt tuấn tú của hắn hiện lên vẻ soái ca, khóe môi nhếch lên tạo ra nụ cười như mặt trời, làm cho người ta đó là một hảo hài tử chói chang.

Nhưng cảm giác cuối cùng chính là, hình như đã gặp người này ở nơi nào, nhưng lục tìm trí nhớ trong đầu, cũng không tìm được bất cứ ấn tượng gì về người này.

Vương Hạo cau mày nói:

- Hắn đổi áo gi lê, ngươi dĩ nhiên không nhận ra, nhưng chỉ cần thử một chút bảo đảm hắn sẽ lập tức lộ nguyên hình.

- Làm sao thử?

Tiểu Bạch tò mò hỏi.

Vương Hạo đột nhiên kêu lớn:

- Đội trật tự đô thị tới rồi, đội trật tự đô thị tới rồi. . .

Trên đường phố người đi đường vội vàng dừng bước, tò mò quay đầu nhìn về phía Vương Hạo, thật sự không hiểu nổi đứa nhỏ này không có chuyện gì tự nhiên lên cơn thần kinh, tại sao lại la hét cái gì trên đường?

- Đội trật tự đô thị!

Sáng Thế thần giật mình, vội vàng thu dọn quầy hàng, sau đó nhanh như chớp biến mất ngay tại chỗ.

- Quả nhiên là hắn!

Hai tròng mắt Vương Hạo chợt sáng ngời, thân ảnh hóa thành một đạo kim quang nhanh chóng đuổi theo.

Nhưng sau khi Vương Hạo vừa rẽ vào một góc ngoặt, thân ảnh Sáng Thế thần cũng đột nhiên biến mất không thấy, thậm chí ngay cả cảm ứng đặc biệt giữa đồng hương cũ vừa rồi cũng biến mất không còn.

Vương Hạo cau mày nói:

- Người đâu? Chạy đi đâu rồi? Căn bệnh nghề nghiệp này không phải thâm căn cố đế như thế chứ?

Tiểu Bạch gãi gãi đầu, vẫn không hiểu người vừa rồi là ai, nhưng thật sự có loại cảm giác đã từng quen biết.

Còn Vương Hạo nói đội trật tự đô thị là cái gì, tại sao người kia nghe thấy lại bỏ chạy nhanh như vậy?

- Vù. . .

Đúng lúc này, hai đạo âm thanh xé gió dồn dập vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thiên Kiếp Long phá vỡ hư không mà đến, bên cạnh còn có một vị nữ tử.

Con ngươi của nàng trong suốt sáng ngời, lông mày cong cong, làn da trắng nõn không tỳ vết thoáng hiện lên vẻ ửng hồng, đôi môi mỏng manh như hoa hồng mềm mại ướt át, là một Đại mỹ nhân phong vận mười phần.

Thiên Kiếp Long tò mò hỏi:

- Đại nhân, tại sao ngài lại ở đây?

- Không có gì!

Vương Hạo thuận miệng nói, sau đó hỏi:

- Vị này là mẹ ngươi, Thái Ất nữ đế?

Thiên Kiếp Long vội vàng giới thiệu:

- Đại nhân đoán không sai, vị này chính là mẫu thân của ta, Thái Ất nữ đế!

Thái Ất nữ đế thoáng nhíu mày nói:

- Ngươi chính là vị đại nhân mà Long nhi hay nhắc đến, cũng chính là ngươi đem nó từ Di Khí Chi Địa về đây, nói như vậy, ngươi chính là Vương Hạo có thần cách?

·Đại nhân, ta không nói gì cả!

Thiên Kiếp Long sợ hết hồn, vội vàng giơ ba ngón tay thề tỏ vẻ trung thành.

Vương Hạo lại cười nói:

- Yên tâm, ta không hoài nghi ngươi, nếu như ngay cả cái này mẹ ngươi cũng đoán không ra, ta mới cảm thấy kỳ quái.

- Hô. . .

Thiên Kiếp Long thở phào nhẹ nhõm, cũng may Vương Hạo tin nó, nếu không nó biết tìm ai giãi bày?

Nhưng chuyện này thật sự cũng không khó đoán, đầu tiên con đường thông thiên chỉ có ở Di Khí Chi Địa, mà hắn cũng là bị trục xuất đến Di Khí Chi Địa.

Người có thể đưa nó về Cực Nhạc Tịnh Thổ, nhìn thế nào cũng không phải người bình thường, chỉ có Vương Hạo nhận được thần cách mới có loại bản lãnh này.

Thái Ất nữ đế khẽ nhíu mày nói:

- Ngươi rất bình tĩnh, chẳng lẽ ngươi không sợ ta động thủ đoạt thần cách của ngươi sao?

Vương Hạo bĩu môi nói:

- Không phải ta nói khoác với ngươi, nhưng đại ca của ta đang ở gần đây, nếu ngươi dám đụng đến một cọng lông chân của ta, ta sợ rằng muốn giữ được cơ hội siêu sinh cho ngươi sau khi chết cũng không có.

- Đại ca của ngươi?

Thái Ất nữ đế thoáng sững sờ, cẩn thận cảm ứng xung quanh, phát hiện phụ cận không có tồn tại cường đại nào.

- Bổn cục cưng thỏ nghĩ ra rồi!

Tiểu Bạch chợt nhảy dựng lên, vừa rồi người bán hàng ở vỉa hè mặc dù tướng mạo thay đổi, nhưng loại khí chất đó đích xác là của Sáng Thế thần không sai.

- Đại ca!

Thiên Kiếp Long hét ầm lên, người có thể được Đại Ma Vương Vương Hạo gọi là đại ca, trừ vị Sáng Thế thần kia, còn có thể có người nào khác sao?

Như vậy cũng chính là nói, Sáng Thế thần tìm đến Vương Hạo rồi, hơn nữa hắn còn đang ở gần đây.

Nghĩ tới đây, Thiên Kiếp Long toát mồ hôi lạnh, trong lòng không ngừng cầu nguyện vị Sáng Thế thần này không tới khi dễ hắn, nếu không ngay cả hắn có mười cái mạng cũng không đủ để chơi!

Thái Ất nữ đế nhíu mày nói:

- Long nhi, con làm sao vậy? Chẳng lẽ con biết đại ca của hắn?

Thiên Kiếp Long gật đầu lia lịa nói:

- Mẫu thân, đại ca của đại nhân thật sự rất lợi hại, chúng ta có chuyện gì trở về rồi hãy nói, nơi này rất không an toàn!

- Không an toàn?

Thái Ất nữ đế nghi hoặc, thật sự không cảm giác được nơi này có gì không an toàn.

Thiên Kiếp Long lo lắng nhìn chung quanh, sợ vị Sáng Thế thần không đứng đắn kia đột nhiên từ chỗ nào nhảy ra, sau đó thuận thế té dưới chân hắn muốn hắn bồi thường.

Vương Hạo mở miệng nói:

- Nơi này đúng là không phải chỗ nói chuyện, chúng ta về trước hãy nói!

- Đại nhân nói rất đúng!

Thiên Kiếp Long gật đầu lia lịa, kéo mẫu thân hắn nhanh chân bỏ chạy, một giây đồng hồ cũng không dám chờ lâu!

Vương Hạo quay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó mang theo Tiểu Bạch biến mất ngay tại chỗ.

Không lâu sau, một nhân ảnh xuất hiện tại chỗ Vương Hạo biến mất, nhìn kỹ lại chính là Sáng Thế thần.

- Ngươi mới có bệnh nghề nghiệp!

Sáng Thế thần bĩu môi, quầy bán hàng này chỉ là niềm yêu thích nghiệp dư của hắn, nghiện máy tính mới là bản chất công việc của hắn, làm sao có thể bày quầy ở vỉa hè có bệnh nghề nghiệp được chứ?

Đúng lúc này, một thanh trường kiếm hồng quang xuất hiện bên cạnh Sáng Thế thần, trên thân kiếm viết hai chữ to ‘Huyết Sát’, làm cho người ta liếc mắt nhìn đã thấy cảm giác hàn khí xâm nhập vào cơ thể.

Đây chính là một thanh thần khí cấp chín duy nhất của Cực Nhạc Tịnh Thổ, cũng là bội kiếm của Sáng Thế thần, Huyết Sát kiếm!

Sáng Thế thần cau mày nói:

- Làm sao ngươi lại ra ngoài?

Trong Huyết Sát kiếm truyền ra một đạo thanh âm khàn khàn:

- Ta chỉ cảm giác rất kỳ quái, cho nên ra xem một chút, tại sao ngươi lại đứng nhìn hắn bỏ chạy? Cái này không giống với phong cách của ngươi?

Sáng Thế thần nhẹ giọng nói:

- Bây giờ hắn còn quá nhỏ bé, cần trải qua một chút trưởng thành mới được, cho nên ta không thể để hắn lệ thuộc vào ta.

Thanh âm của Huyết Sát kiếm đột nhiên ngưng trọng:

- Ý của ngươi là, ngươi tính toán bồi dưỡng hắn, chẳng lẽ tương lai hắn có thể trợ giúp cho ngươi hay sao?

Sáng Thế thần lẩm bẩm nói:

- Ta thật sự không hi vọng hắn có thể giúp hết lòng, chỉ hi vọng hắn có thể cùng bọn Đậu Đậu, sống vui vẻ mỗi ngày.

Huyết Sát kiếm mở miệng nói:

- Cái gì tới cũng sẽ tới, cho dù là ai cũng không cách nào ngăn cản.

Sáng Thế thần trầm mặc một hồi, sau đó hào khí ngất trời nói:

- Ngươi nói không sai, cái gì tới cũng sẽ tới, vậy chúng ta mau đi bán dưa leo, nếu không các tiểu tỷ tỷ tiếc nuối đi mất, rất đáng tiếc!

Huyết Sát kiếm trong nháy mắt biến mất, thật sự chịu không nổi tên Sáng Thế thần này, hắn mãi mãi không đứng đắn nổi ba phút. . .

Chương 1094 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!