Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1096: CHƯƠNG 1095: CHỦ TRÌ CÔNG ĐẠO

Già Lam chủ thành.

Già Lam chủ thần lơ lửng trên đảo.

Đoàn người Vương Hạo ngồi trong tiểu đình ở vườn hoa, thị nữ đưa tới cho mỗi người một chén trà.

Thái Ất nữ đế nhíu mày nói:

- Ta thật không ngờ, thì ra là ngươi chính Mã Mại Phê nổi tiếng gần đây của Già Lam chủ thần.

Vương Hạo nhấp một ngụm trà nói:

- Thái Ất nữ đế quá khen, ta chỉ là vận khí tốt mà thôi.

- Ngươi quá khiêm nhường!

Thái Ất nữ đế lễ phép trả lời, nhưng trong lòng không nhịn được buồn ói.

Nếu như hạ một vị thần vì vận khí tốt, vậy lật đổ thống trị của Già Lam chủ thần, Cực Nhạc Tịnh Thổ cũng sẽ không do chín đại chủ thần thống trị rồi.

- Ta là một chính nhân quân tử khiêm nhường là chuyện thế nhân đều biết, Thái Ất nữ đế cũng không cần nhắc đi nhắc lại.

Vương Hạo lễ phép gật đầu nói với Thái Ất nữ đế.

- Vậy sao?

Thái Ất nữ đế cau mày, phát hiện da mặt Vương Hạo thật sự không phải dày bình thường.

Cũng không biết hắn dùng thủ đoạn gì mà đoạt được Già Lam quân từ trong tay Già Lam chủ thần, lại còn mặt dày nói mình là chính nhân quân tử, chuyện này đúng là chuyện cười lớn nhất thiên hạ!

Nhất là hai chữ khiêm nhường, hoàn toàn có thể xác định không có nửa xu quan hệ đến Vương Hạo?

Thiên Kiếp Long nhịn không nổi, vội vàng nói tránh đi:

- Đại nhân, không biết ngươi tìm mẹ ta muốn nói chuyện gì?

Vương Hạo nhấp ngụm trà nói:

- Ta cần một người thực lực cao cường, hơn nữa đáng tin, giúp ta thống lĩnh trăm vạn thần đế dưới trướng, không biết Thái Ất nữ đế có hứng thú hay không?

- Có thật không?

Thiên Kiếp Long mừng rỡ, vội vàng thúc giục:

- Mẫu thân, mẹ nhanh đồng ý với đại nhân, đây chính là đại hỷ sự từ trên trời rơi xuống!

- Vù. . .

Đúng lúc này, ba tiếng xé gió dồn dập vang lên.

Thái Ất Nữ đế ngẩng đầu lên nói:

- Ta cảm thấy ngươi hãy xử lý chuyện này cho tốt, sau đó hãy tới đây mượn hơi ta!

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ một nhà ba người Kiến Thanh Thanh xuất hiện trong hoa viên, nhất là sắc mặt Thanh Hà Thần đế lại càng thúi muốn chết.

Thái Ất Nữ đế hảo tâm nhắc nhở:

- Hai vợ chồng Thanh Hà thần đế song song đột phá chủ thần, với quan hệ giữa bọn họ với Già Lam chủ thần, chắc chắn sẽ không bỏ qua như vậy.

Vương Hạo cười cười, không nói gì.

Thái Ất Nữ đế tò mò nhìn Vương Hạo, thật sự không hiểu nổi hai vị chủ thần này đã tìm tới tận cửa rồi, tại sao hắn còn có thể bình tĩnh như thế.

Thanh Thanh nhìn Thái Ất Nữ đế, trong lòng đột nhiên nổi giận.

Vương Hạo Đại Ma Vương vội vã rời đi như vậy, chẳng lẽ chính là tới gặp mẫu thân của Thiên Kiếp Long?

Nhưng lão bà này có cái gì tốt? Không chỉ đã sinh hài tử, vẻ mặt như muốn ăn đòn, làm sao có thể so sánh với một thiếu nữ xinh đẹp thanh xuân vô địch như nàng?

- Tại sao ta có thể có loại suy nghĩ đáng sợ này!

Thanh Thanh giật mình, trong lòng không ngừng nhắc nhở chính mình, một bé ngoan như nàng, tuyệt đối sẽ không thích đồ lưu manh Vương Hạo.

Nhưng vừa nghĩ tới hình ảnh Vương Hạo sàm sỡ nàng, khuôn mặt nàng lại đỏ ửng.

- Xong đời rồi!

Trái tim Thanh Nhã chợt đập mạnh, nàng làm sao có thể không nhìn ra nữ nhi bảo bối của mình đã thích Vương Hạo.

Mặc dù ngoài miệng nó chết cũng không thừa nhận, nhưng biểu hiện đã vô cùng rõ ràng.

Nếu không nàng làm sao lại ghen vì Vương Hạo chứ? Còn đi ghen với một nữ nhân lớn tuổi.

Chỉ có điều vừa nghĩ đến thói trăng hoa của Vương Hạo, nàng thật sự thấy đau đầu, chẳng lẽ thật sự phải gả nữ nhi bảo bối làm vợ bé cho Vương Hạo?

Thái Ất Nữ đế đứng dậy, hành lễ nói:

- Chúc mừng hai vị đột phá chủ thần, trở thành vị chủ thần thứ mười và mười một của Cực Nhạc Tịnh Thổ.

Thanh Hà chủ thần gật đầu đáp lễ, sau đó quay đầu nhìn về phía Vương Hạo, sắc mặt trong nháy mắt cũng trở nên lạnh lùng.

Vương Hạo mỉm cười nói:

- Hai vị làm sao lại cùng đến đây? Chẳng lẽ vì chuyện kết hôn của ta và Thanh Thanh?

Sắc mặt hai vợ chồng Thanh Hà, Thanh Nhã chủ thần trong nháy mắt biến thành màu đen, hơn một tháng không gặp, tên khốn kiếp này quả nhiên vẫn ti tiện như cũ.

- Ngươi. . .

Thanh Thanh đỏ mặt, cũng không biết là xấu hổ hay là tức giận, tiến lên không nói nhiều, hung hăng véo vào bên hông Vương Hạo một cái.

Vương Hạo vội vàng túm lấy bàn tay nhỏ bé của Thanh Thanh, phòng ngừa nha đầu này véo đúng chỗ không nên véo.

- Hôn sự!

Thái Ất Nữ đế nhăn mày, giống như rốt cục đã hiểu tại sao Vương Hạo lại nắm chắc có thể lật đổ sự thống trị của Già Lam chủ thần.

Nếu như hắn quả thật theo đuổi được nữ nhi của hai vị chủ thần, phía sau có hai vị chủ thần làm chỗ dựa, vậy hắn thật sự có thể nắm trong tay Già Lam lãnh thổ.

Chỉ có điều Vương Hạo làm thế nào biết được, hai vợ chồng Thanh Hà chủ thần sẽ thành công đột phá chủ thần?

Thiên Kiếp Long thấp giọng nói:

- Mẫu thân, mẹ hãy nghe nhi tử một lần, đi theo đại nhân tuyệt đối có thể thăng chức rất nhanh, tương lai đột phá chủ thần cũng không phải việc gì khó.

- Đột phá chủ thần?

Con ngươi Thái Ất Nữ đế chợt co rụt lại, vội vàng quay đầu nhìn về phía Thiên Kiếp Long, chờ câu trả lời tiếp theo của Thiên Kiếp Long.

Thiên Kiếp Long lắc đầu, tỏ vẻ mình thật sự không thể nhiều lời, nếu không sau này sẽ lãnh hậu quả.

Thái Ất Nữ đế quay đầu đánh giá Vương Hạo, cảm giác Vương Hạo thật sự có bản lĩnh giúp mình đột phá chủ thần, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không nắm chắc đoạt quyền trong tay Già Lam chủ thần.

Thanh Hà Thần đế lạnh lùng nói:

- Vương Hạo, ta không có thời gian rảnh rỗi ở đây tán chuyện với ngươi, món nợ ngươi hại đại ca của ta, ta nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ.

Vương Hạo ôm cổ Thanh Thanh, lớn tiếng thút thít nói:

- Cục cưng, cha mẹ ngươi quả thực không phải là người, bọn họ vì một người ngoài, lại muốn giết ta, thật thương cảm cho đứa trẻ chưa ra đời của chúng ta, chưa ra đời đã không còn cha.

Thanh Thanh trong nháy mắt ngây ngẩn cả người, nàng thật sự không nghĩ tới Vương Hạo lại ôm nàng trước mặt mọi người.

Nhưng sau khi khi nàng nghe thấy những lời của Vương Hạo, trong đầu chỉ hiện lên suy nghĩ làm thế nào chém chết tên khốn này, ngoài ra không còn suy nghĩ nào khác.

Sắc mặt hai vợ chồng Thanh Hà, Thanh Nhã chủ thần hoàn toàn tối sầm, nữ nhi bảo bối của bọn hắn rõ ràng là hoàng hoa đại khuê nữ, nhưng lại bị tên khốn Vương Hạo này bôi bẩn danh tiết, khẩu khí này thúc thúc có thể nhịn, nhưng thẩm thẩm không nhịn được!

Thanh Hà chủ thần cả giận nói:

- Vương Hạo, nhanh buông Thanh Thanh ra, hôm nay cho dù ngươi có nói gì, ta cũng nhất định lấy lại công đạo cho đại ca ta, về phần ta thiếu ngươi, ta sẽ dùng cái mạng này của ta trả cho ngươi.

- Cái gì!

Thanh Nhã kinh hãi, liền vội vàng kéo tay Thanh Hà chư thần, phòng ngừa hắn làm chuyện gì ngốc nghếch.

- Ngươi mau buông ra!

Thanh Thanh vội vàng giãy dụa trong lòng Vương Hạo, hiển nhiên là muốn đi đến chỗ cha nàng.

Vương Hạo thở dài nói:

- Ngươi cần gì làm vậy chứ? Mọi người bỏ qua chuyện này đi, cần gì vì một người ngoài mà cửa nát nhà tan như vậy?

Thanh Thanh hung hăng véo hông Vương Hạo, cảnh cáo tên khốn khiếp như hắn với bọn họ không phải người một nhà.

Thanh Hà chủ thần tức giận nói:

- Thanh Hà ta đường đường là một nam tử hán, Già Lam chủ thần là đại ca kết bái của ta, hiện giờ hắn bị hãm hại, ta nhất định phải lấy lại công đạo cho hắn.

Vương Hạo mặt đầy mất hứng nói:

- Thanh Hà đại thúc, ngươi đừng ở chỗ này đùa bỡn lưu manh nữa, nếu như ngươi cố ý muốn đòi công đạo lại cho đại ca của mình, vậy ngươi cũng đừng trách ta, tìm đại ca của ta tới chủ trì công đạo. . .

Chương 1095 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!