Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1097: CHƯƠNG 1096: ĐẠI CA TỚI RỒI

“Tìm đại ca của ngươi tới chủ trì công đạo?”

Thanh Hà Thần đế mặt đầy ghét bỏ nói:

- Nhìn dáng vẻ của ngươi cũng biết đại ca của ngươi là loại đức hạnh gì rồi, người như thế cũng dám đứng ra chủ trì công đạo?

Vương Hạo ngạc nhiên nói:

- Làm sao ngươi biết ta và đại ca của ta cùng đức hạnh? Chẳng lẽ ngươi biết đại ca của ta?

Sắc mặt mọi người đều biến thành màu đen, phát hiện suy nghĩ của mình và Vương Hạo hoàn toàn là hai đường thẳng song song.

Hắn rốt cuộc có biết Thanh Hà chủ thần đang châm chọc hắn, hay Vương Hạo Đại Ma Vương luôn tôn sùng bản thân mình như thế?

Tiểu Bạch bình tĩnh ngồi trên bả vai Vương Hạo, khoái chí ăn cà rốt, tỏ vẻ những thứ này không có gì to tát.

Thanh Hà Thần đế hừ lạnh nói:

- Ta không quen biết đại ca của ngươi, cũng không muốn biết hắn.

Vương Hạo thở dài nói:

- Vậy thì thật đáng tiếc, ngươi phải biết rằng đại ca ta rất lão lợi hại, người muốn ôm bắp đùi của hắn quả thực đếm không xuể.

- Quả nhiên là hắn. . .

Con ngươi Thiên Kiếp Long chợt co rụt, nếu như lúc trước hắn chỉ có 80 phần trăm nắm chắc cho rằng Sáng Thế thần sẽ đến, vậy thì hiện tại hắn dám chắc chắn một trăm phần trăm khẳng định Sáng Thế thần đã tới Già Lam chủ thành.

Nếu không Vương Hạo Đại Ma Vương sẽ không nói như thế, cũng sẽ không ung dung ở chỗ này chuyện phiếm với Già Lam chủ thần.

- Long nhi, ngươi làm sao vậy?

Thái Ất Nữ đế hiện lên vẻ nghi ngờ, thật sự không hiểu tại sao mỗi lần nhi tử của nàng nghe đến đại ca của Vương Hạo, lại có bộ dạng sợ hãi như vậy?

- Hài nhi không sao!

Trên mặt Thiên Kiếp Long hiện lên vẻ hoảng sợ sâu sắc, thật sự không biết nên nói như thế nào với mẫu thân.

Vương Hạo chỉ vào Thiên Kiếp Long, cười to nói:

- Các ngươi thấy không, đây chính là bộ dạng khi nghe thấy đại ca của ta tới đây, ta khuyên ngươi vẫn nên thức thời một chút, nếu không đến lúc đó không có đất mà trốn.

- Ta bất kể đại ca ngươi là ai, ngươi nhanh buông Thanh Thanh ra!

Thanh Hà chủ thần hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên không đặt đại ca của Vương Hạo vào trong mắt.

Phải biết rằng, Vương Hạo mới từ Đa Nguyên vũ trụ phi thăng lên mấy tháng, cho dù có đại ca, vậy đại ca của hắn có thể mạnh thế nào?

Dĩ nhiên cũng không loại bỏ Vương Hạo quen biết đại ca của hắn ở Cực Nhạc Tịnh Thổ, nhưng đại ca của hắn còn có thể quản chuyện chủ thần của hắn hay sao?

Cho nên hắn căn bản không cần xem trọng đại ca của Vương Hạo, hiện tại hắn chỉ cần lấy lại công đạo cho đại ca của hắn, sau đó trả món nợ Vương Hạo thiếu hắn là được.

- Nhìn dáng vẻ của ngươi, giống như rất xem thường đại ca của ta!

Vương Hạo nheo mắt, tay cũng buông lỏng Thanh Thanh, chuẩn bị gọi lão ca Sáng Thế thần đến, để dạy dỗ vị cha vợ không thức thời.

Thanh Thanh nhanh chóng né thoát khỏi lồng ngực Vương Hạo, sau đó trốn ra phía sau Thanh Nhã.

Thanh Hà chủ thần lạnh lùng nói:

- Nếu như ngươi cảm thấy đại ca ngươi lợi hại, vậy ngươi cứ gọi hắn đến, dù sao hôm nay ta nhất định phải lấy lại công đạo cho đại ca của ta.

- Điên rồi, người này điên rồi!

Thiên Kiếp Long bị hù dọa đến toát mồ hôi lạnh, phát hiện sau khi Thanh Hà chủ thần đột phá chủ thần hoàn toàn bành trướng, lại điên cuồng muốn tìm đường chết.

- Điên rồi?

Thanh Nhã nhíu mày, luôn cảm giác có cái gì không đúng.

Mặc dù nàng biết Thiên Kiếp Long giống như Thiên Lôi Vương Hạo sai đâu đánh đó, rất có khả năng hợp mưu với Vương Hạo diễn trò ở đây.

Nhưng giác quan thứ sáu của nữ nhân nói cho nàng biết, nơi này tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài, nhất là bộ dạng tự tin của Vương Hạo, cũng không phải không có cơ sở mà giả bộ.

Vương Hạo thở dài nói:

- Vốn nể mặt Thanh Thanh, ta muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, nhưng ngươi không muốn, cứ ép ta như thế, vậy cũng đừng trách ta.

- Mau gọi đi, bổn cục cưng thỏ ta đợi không nổi nữa rồi!

Tiểu Bạch vội vàng thúc giục, trong đầu cấp tốc suy nghĩ, đợi một lát nữa nhất định phải giở trò, tranh thủ kiếm thêm chút bảo bối từ Sáng Thế thần.

- Đại ca của Vương Hạo? Vô cùng lợi hại? Một kẻ đức hạnh?

Sắc mặt Thanh Thanh đột nhiên đại biến, nhớ lại những lời của Đậu Đậu và Ngọc Linh Lung đã nói, Vương Hạo và Sáng Thế thần là hảo huynh đệ, điều này cũng biểu thị đại ca của Vương Hạo có lẽ là Sáng Thế thần.

Đồng thời, Sáng Thế thần cũng đích xác là một người vô cùng lợi hại, vô số người muốn ôm bắp đùi của hắn, còn là một người đức hạnh như Vương Hạo.

Thanh Nhã tò mò hỏi:

- Thanh Thanh, có phải con biết chuyện gì không?

Thanh Thanh gấp giọng nói:

- Con biết đại ca của Vương Hạo là ai, hắn chính là. . .

Nàng còn chưa dứt lời, tiếng gào của Vương Hạo trong nháy mắt đã vang dội thiên địa:

- Đại ca, ngươi nhanh tới đây đi, tiểu đệ mang theo rất nhiều đặc sản quê hương, không chỉ có Y Bồ Đoàn, còn có Kim Mai Bình, còn cả bộ phim giáo dục khóa thời đại nước láng giềng mới nhập khẩu, hơn 500 tập. . .

Tất cả mọi người xung quanh thoáng sững sờ, Y Bồ Đoàn, Kim Mai Bình là đặc sản nơi nào? Tại sao bọn họ chưa từng nghe nói?

Còn cả mảng lớn giáo dục khóa thời đại là vật gì? Chẳng lẽ nước láng giềng của bọn họ là một quốc gia chú trọng giáo dục?

- Xong đời rồi!

Sắc mặt Thanh Thanh hiện lên vẻ hoảng sợ, nếu như Vương Hạo thật sự gọi Sáng Thế thần tới, vậy tràng diện ở đây có thể hoàn toàn không thể kiểm soát.

Thanh Nhã nghi ngờ, thật sự không hiểu nổi tại sao nữ nhi bảo bối của mình lại bị hù dọa thành như vậy, chẳng lẽ nàng còn chưa thích ứng, mẫu thân phụ thân của mình cũng là chủ thần?

- Rốt cuộc có tới không?

Thiên Kiếp Long sợ hãi vội vàng lui về phía sau, nhưng trong lòng vô cùng kích động, dù sao loại tồn tại chí cao vô thượng như Sáng Thế thần, cũng không phải là người ai muốn thấy là có thể nhìn thấy .

Già Lam chủ thành.

Trên một con đường phồn hoa nhộn nhịp của Huyền Phù đảo.

Sáng Thế thần vẫn bày quầy bán dưa leo ở ven đường.

Đúng lúc này, thanh âm của Vương Hạo vang dội khắp Già Lam chủ thành:

- Đại ca, ngươi nhanh tới đây, tiểu đệ mang theo rất nhiều đặc sản quê hương, không chỉ có có Y Bồ Đoàn, còn có Kim Mai Bình, còn có bộ phim giáo dục khóa thời đại nước láng giềng mới nhập khẩu, hơn 500 tập. . .

Tất cả mọi người đang đi lại trên đường đều sửng sốt, không hiểu là ai dám gào thét như vậy ở Già Lam chủ thần.

- Y Bồ Đoàn, Kim Mai Bình!

Hai tròng mắt Sáng Thế thần chợt sáng lên, vội vàng thu dọn quầy hàng, chuẩn bị đi gặp tiểu lão đệ.

Lúc này thanh âm của Huyết Sát kiếm đột nhiên vang lên:

- Ngươi không phải nói tiểu tử kia bây giờ còn quá yếu ớt, cần trải qua một chút trưởng thành, không thể để hắn quá lệ thuộc vào ngươi sao? Hiện tại ngươi đi gặp hắn làm gì?

Sáng Thế thần nghiêm túc nói:

- Ngươi biết cái gì, hai bản sách này chính là kết tinh tâm huyết của tiền bối quê ta, nhưng ta năm đó đánh mất giao tình với bọn họ, không xem qua bên trong một chữ, chuyện này khiến ta nuối tiếc suốt đời, hiện tại đệ đệ của ta mang đến, tại sao ta có thể không đi đền bù tiếc nuối này chứ?

- Hai bản sách? Còn là kết tinh tâm huyết của tiền bối quê nhà!

Thanh âm của Huyết Sát kiếm đột nhiên trở nên nghiêm túc, nó có thể không quên năm đó Sáng Thế thần sở dĩ có thể phát đạt, chính là dựa vào một quyển Đạo Đức Kinh của tiền bối quê hắn, từ đó lĩnh ngộ được vô thượng đại đạo.

Hiện tại hai bản sách này có thể làm cho Sáng Thế thần khẩn trương như thế, vậy khẳng định cũng là tuyệt thế bí tịch.

- Hảo đệ đệ của ta, đại ca đến đây!

Sáng Thế thần trong nháy mắt dung quang toả sáng, sau đó biến mất ngay tại chỗ. . .

Chương 1096 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!