Trên Huyền Phù đảo mà Già Lam chủ thần cư ngụ.
- Vù vù. . .
Vương Hạo hít sâu mấy hơi, kết thúc tiếng gọi ầm ĩ.
Thanh Hà chủ thần lạnh lùng nói:
- Ngươi có bản lãnh gì cứ mặc sức thể hiện đi, ta sẽ đón nhận tất cả, cái này coi như tiền lãi ta nợ ngươi.
Trong lòng Thanh Nhã vô cùng khẩn trương, chẳng lẽ nàng thật sự phải trơ mắt nhìn lão công của mình đền mạng cho Vương Hạo?
- Vậy chúng ta chờ xem!
Vương Hạo ném cho Thanh Hà chủ thần một ánh mắt khiêu khích, sau đó ngồi chờ Sáng Thế thần đến.
Thanh Thanh nhức đầu vuốt vuốt mi tâm, thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt, mặc dù nàng biết Vương Hạo không cần đến mạng sống của cha nàng.
Nhưng một khi Sáng Thế thần đến, vậy cho dù cha nàng không chết cũng sẽ bị lột da.
Tiểu Bạch tò mò hỏi:
- Vương Hạo, Y Bồ Đoàn, Kim Mai Bình là cái gì? Tại sao bổn cục cưng thỏ chưa từng nghe tới?
Thanh Thanh, Thiên Kiếp Long lập tức vểnh tai lắng nghe, rất muốn biết thứ có thể hấp dẫn Sáng Thế thần tới đây rút cuộc là bảo bối gì.
- Ngươi quan tâm làm gì, tập trung ăn cà rốt của ngươi đi!
Vương Hạo giơ tay lên, rất không khách khí gõ lên đầu Tiểu Bạch một cái, cảnh cáo nó không cần hiếu kỳ như vậy.
- Đau . . .
Tiểu Bạch ôm đầu, đau đến mức nước mắt chảy ròng.
Phái nữ ở đây hung hăng trợn mắt nhìn Vương Hạo, hắn không trả lời vấn đề còn chưa tính, vậy mà hắn lại còn động thủ đánh con thỏ bé nhỏ, tên này có phải bị bệnh hay không?
Vương Hạo bĩu môi, giả bộ như không nhìn thấy ánh mắt tức giận của mọi người.
Đúng lúc này, một đạo nhân ảnh đột nhiên xuất hiện trong hoa viên .
Mọi người liền biến sắc, ánh mắt lập tức tập trung về phía bóng người đột nhiên xuất hiện.
Chỉ thấy đây là thiếu niên mười tám mười chín tuổi, trên ngũ quan tuấn tú mang theo một tia chính khí, khóe môi nhếch lên nụ cười như mặt trời, làm cho người ta có cảm giác đầu tiên là một thiếu niên rất giàu tinh thần trọng nghĩa.
- Rốt cuộc vẫn phải tới!
Hai tròng mắt Vương Hạo sáng ngời, thiếu niên xuất hiện trước mặt chính là Sáng Thế thần mới vừa mở quầy hàng vỉa hè vừa rồi, chẳng qua hắn vẫn không dùng khuôn mặt thật sự, mà đã biến hóa tướng mạo.
- Sao có thể. . .
Hai vợ chồng Thanh Hà, Thanh Nhã chủ thần chợt co rụt con ngươi, bọn họ có tu vi chủ thần, lại hoàn toàn không cảm ứng được sự xuất hiện của thiếu niên này, chuyện này không có gì kỳ quái chứ?
- Người này là ai?
Sắc mặt Thái Ất Nữ đế trong nháy mắt ngưng trọng, phát hiện thiếu niên này hết sức kinh khủng.
Phải biết rằng, nàng bản thể là Thái Ất Thần lôi được thiên địa nuôi dưỡng, lực cảm giác mạnh hơn loài người rất nhiều.
Cho dù là chủ thần đến trước mặt nàng, nàng cũng có thể rõ ràng cảm ứng được bọn họ mạnh bao nhiêu, nhưng hiện tại nàng không cảm ứng được bất luận khí tức gì của thiếu niên này.
Đây cũng chính là nói, thực lực của thiếu niên này mạnh hơn cửu đại chủ thần, chẳng lẽ là chúa tể của tam đại thần chi?
Nghĩ tới đây, sắc mặt Thái Ất Nữ đế biến đổi nhanh chóng, trong nháy mắt hiểu được tại sao khi nhi tử nghe thấy tin tức của đại ca Vương Hạo, lại bị hù dọa thành bộ dạng kinh sợ như vậy.
Đồng thời, Thái Ất Nữ đế cũng suy nghĩ ra tại sao Vương Hạo dám lớn lối ở lãnh thổ Già Lam như thế, nếu như phía sau hắn có một vị thần chúa tể làm chỗ dựa, như vậy tất cả mọi chuyện đều rất dễ giải thích.
- Đây chính là đại ca của Vương Hạo?
Thanh Thanh thoáng sững sờ, cảm giác đầu óc của mình có chút hồ đồ.
Không phải nói đại ca của Vương Hạo là Sáng Thế thần sao? Nhưng người kia là ai? Tại sao bộ dạng không giống với Sáng Thế thần trong truyền thuyết? Chẳng lẽ hắn đã biến hóa tướng mạo!
Dĩ nhiên thật sự có khả năng này, dù sao tướng mạo của Sáng Thế thần thế nào thế nhân đều biết, nếu hắn có biến hóa tướng mạo tránh khỏi phiền toái không cần thiết cũng rất bình thường.
- Quả nhiên đến rồi!
Trong lòng Thiên Kiếp Long run lên bần bật, mặc dù Sáng Thế thần biến hóa tướng mạo, nhưng nụ cười do khóe môi nhếch lên giống như đúc nụ cười hắn nhìn thấy ở con đường thông thiên, điều này cũng chửng tỏ đây thật sự là Sáng Thế thần.
Sáng Thế thần chính khí nói:
- Tiểu đệ, chẳng lẽ ngươi không biết đại ca là một chính nhân quân tử, thích nhất tứ đại tác phẩm nổi tiếng không? Tại sao ngươi lại mang Y Bồ Đoàn, Kim Mai Bình cho ta chứ?
Vương Hạo đầu đầy hắc tuyến, trong lòng toát ra một câu chửi thề.
Vừa rồi chết cũng không thấy hắn, bây giờ nghe đến Y Bồ Đoàn, Kim Mai Bình lập tức hấp tấp chạy ra, vừa gặp mặt đã nói mình thích tứ đại tác phẩm nổi tiếng.
Chẳng lẽ hắn không cảm thấy, nói những lời lừa gạt này sẽ làm lương tâm rất đau khổ sao?
Sáng Thế thần thở dài nói:
- Nhưng nếu ngươi đã mang đến, vậy đại ca cũng cố mà nhận lấy, đúng rồi, bộ phim giáo dục ngươi mang đến có trọn bộ hay không, năm đó một trong những tiếc nuối của ta chính là không xem hết.
Vương Hạo nhíu mày nói:
- Muốn xem hết không thành vấn đề, nhưng ngươi phải giúp ta giải quyết chuyện trước mắt trước.
- Giải quyết chuyện trước mắt?
Sáng Thế thần liếc nhìn Thanh Hà chủ thần, lập tức biết hắn và Vương Hạo có ân oán gì đó.
Mặc dù hắn có thể ra mặt giúp Vương Hạo giải quyết chuyện này, nhưng Vương Hạo không giống với bọn Đậu Đậu, nếu vì chuyện này khiến cho tâm tính của hắn thay đổi, vậy thì quá lãng phí thiên phú của hắn rồi.
Cho nên hắn tuyệt đối không thể đáp ứng, cần để cho Vương Hạo tự đi giải quyết vấn đề, chỉ khi nào Vương Hạo không chống đỡ được, hắn mới ra mặt hỗ trợ.
Vương Hạo thúc giục:
- Nhanh giúp ta giải quyết phiền toái, ta còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi ngươi.
- Lão đệ, ngươi hẳn đã xem qua tứ đại tác phẩm nổi tiếng, Hồng Lâu Mộng nói cho chúng ta biết thân thích không đáng tin cậy; Tây Du Ký nói cho chúng ta biết thần tiên không đáng tin cậy; Tam Quốc nói cho chúng ta biết chiến hữu không đáng tin cậy; Thủy Hử nói cho chúng ta biết lão Đại không đáng tin cậy.
Sáng Thế thần vô cùng chân thành nhìn Vương Hạo, điên cuồng ám hiệu cho Vương Hạo, làm người muốn tự lực cánh sinh không thể dựa vào người ngoài.
Vương Hạo liếc nhìn Sáng Thế thần, nhẹ giọng nói:
- Nhưng Hồng Lâu Mộng cũng nói cho chúng ta biết trong triều đình có người, Tây Du Ký nói cho chúng ta biết trên trời có người, Thủy Hử nói cho chúng ta biết trên đường có người, Tam Quốc nói cho chúng ta biết có khi là người.
Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, cảm giác rất kỳ quái.
Hai người này rõ ràng nói cùng một thứ, nhưng tại sao những lời nói ra hoàn toàn không giống nhau? Thậm chí là hoàn toàn ngược lại.
Trong nháy mắt Sáng Thế thần chợt tỉnh táo tinh thần, cảm giác mình đã gặp phải đối thủ.
Vương Hạo liếc nhìn Sáng Thế thần, ý tứ rất rõ ràng, có bản lãnh phóng ngựa tới đây, hôm nay ta bảo đảm khiến ngươi á khẩu không trả lời được.
Sáng Thế thần đột nhiên nói:
- Hắc Toàn Phong Lý Quỳ bảy vào bảy ra Thủy Liêm động của Lâm muội muội!
- Phụt. . .
Vương Hạo trong nháy mắt bắn ra, tiểu quỷ bị bất thình lình trong nháy mắt ngóc lên.
Sáng Thế thần lại cười nói:
- Tiểu đệ, ngươi còn quá non nớt, tốt nhất phải rèn luyện nhiều hơn!
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Chơi cái này ta chưa từng sợ ai, nghe kỹ, Kim Cô bổng của Bảo ca ca khiến cho Kim Liên vui đến quên cả trời đất.
Vẻ mặt mọi người như phát mộng, hoàn toàn không hiểu nổi hai người này đang nói cái gì.
Mới vừa rồi bọn họ còn có thể nghe hiểu một chút, cảm giác hai người đang nói một chủ đề rất đứng đắn, nhưng hiện tại tại sao có loại cảm giác rất sexy rất dâm đãng như vậy chứ?
Sáng Thế thần thoáng sững sờ nói:
- Ngươi cũng học thêm rồi?
Vương Hạo kiêu ngạo nói:
- Không học thêm, làm sao có thể bộc lộ hết tài năng trong chín năm học phổ thông chứ. . .
Chương 1097 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]