“Ngươi làm sao vậy?”
Tiểu Bạch nghi ngờ, giơ ngón tay chọc chọc vào mặt Vương Hạo.
Vương Hạo lắc đầu nói:
- Ta không có chuyện gì, chẳng qua tự nhiên có chút cảm ngộ.
- Cảm ngộ!
Thiên Kiếp Long trợn mắt hốc mồm, bị thiên phú của Vương Hạo hù dọa.
Đây không phải người mới vừa đột phá Hạ Vị thần sao? Tại sao lại có cảm ngộ? Chuyện này có phải là chuyện đùa đâu?
- Hắc hắc. . .
Vương Hạo bật cười lắc đầu, biết Thiên Kiếp Long hiểu sai ý.
Nhưng hắn mới vừa tìm được thời gian thần thông, đúng là cần đi tu luyện một chút, xem hiệu quả như thế nào.
Hơn nữa, thỏ nhà hắn cũng đã là Thượng Vị thần rồi, hắn làm chủ nhân cũng không thể lười biếng!
Nghĩ tới đây, Vương Hạo mở miệng khai báo nói:
- Thiên Kiếp Long, ta sẽ đi bế quan một ngày, ngươi mang theo mẹ ngươi đi thu phục những Thần Đế kia trước, nếu có chuyện gì, chờ ta xuất quan rồi hãy nói.
- Thời gian một ngày?
Thiên Kiếp Long, Thái Ất Nữ đế trong nháy mắt như phát mộng, thật lòng hoài nghi mình nghe nhầm.
Phải biết rằng, đối với những vị thần như bọn hắn, bế quan đơn giản cũng cần mấy tháng, thời gian một ngày có thể bế quan cái gì?
Vương Hạo gãi gãi cằm, lẩm bẩm nói:
- Thời gian thần thông cấp năm có thể đạt tới một giây một năm, có lẽ ta không cần một ngày đã có thể xuất quan.
·Thì ra như vậy!
Thái Ất Nữ đế chợt hiểu ra gật đầu, nếu như Vương Hạo có thời gian thần thông gia trì, như vậy bế quan một ngày cũng là chuyện có thể hiểu.
- Thời gian thần thông cấp năm!
Thiên Kiếp Long hét lên, cảm giác đầu óc của mình có chút phát mộng.
- La lối cái gì!
Thái Ất Nữ đế khiển trách nhi tử, sau đó ném cho Vương Hạo một ánh mắt xin lỗi, tỏ vẻ mình không dạy dỗ tốt nhi tử.
·Không sao!
Vương Hạo mỉm cười khoát tay áo, sau đó mang theo Tiểu Bạch hóa thành một đạo kim quang biến mất ngay tại chỗ, hơn nữa chiếc Chung Cực Thiên Ma hiệu cũng biến mất trong Thiên Không thành.
Thiên Kiếp Long ủy khuất nói:
- Mẫu thân, sao mẹ lại trách con? Nếu như mẹ biết đại nhân có bao nhiêu môn thần thông, cũng sẽ không trách con ngạc nhiên như vậy.
Thái Ất Nữ đế tò mò hỏi:
- Con nói như vậy có ý gì? Chẳng lẽ ngoài Thời gian thần thông, hắn còn có những thần thông khác?
Thiên Kiếp Long hít sâu nói:
- Theo con biết, đại nhân có ba môn thần thông cấp năm, Thượng Đế chi thủ, Không gian thần thông, Cửu đạo địa ngục, nếu như Thời gian thần thông cấp năm cũng thuộc về hắn, vậy hắn sẽ có bốn môn thần thông cấp năm.
- Cái gì?
Thái Ất Nữ đế hét lên một tiếng, cảm giác đầu óc của mình trong nháy mắt cũng như phát mộng.
Thiên Kiếp Long liếc nhìn Thái Ất Nữ đế, nghĩ thầm, lúc này mới đến chỗ nào, sau này cơ hội hét lên còn gặp nhiều.
…
Trong một gian phòng xa hoa.
Vương Hạo ngồi xếp bằng trên giường, gọi Hệ Thống chuẩn bị đổi Đại đạo Kim đan.
Hệ Thống mở miệng nói:
- Tu vi của Kí Chủ đã đã đạt tới Thần Giả cảnh, cần đổi bản Đại đạo Kim đan thăng cấp mới có thể trợ giúp đột phá Trung Vị thần.
- Thăng cấp Bản Đại đạo Kim đan!
Vương Hạo gật đầu, tỏ vẻ có thể đổi.
- Leng keng, chúc mừng Kí Chủ tốn hao ba trăm ngàn Thần Ma điểm, cộng thêm một lần cơ hội giảm giá cực hạn, thành công mua bản Đại đạo Kim đan thăng cấp!
Hệ Thống vừa dứt lời, trong tay Vương Hạo xuất hiện một viên Kim đan toàn thân trong suốt lớn bằng ngón cái, hơn nữa trên kim đan tràn ngập loại quang hoa giống như nguyệt hoa, từng đạo đường vân thần bí quanh quẩn phía trên.
- Có đồ ăn ngon rồi!
Tiểu Bạch chảy nước miếng, ánh mắt lại càng chăm chú nhìn Bản Đại đạo Kim Đan thăng cấp trong tay Vương Hạo.
- Muốn không?
Vương Hạo cười cười, quơ quơ Bản Đại đạo Kim đan thăng cấp trên tay trước mắt Tiểu Bạch.
- Muốn, muốn!
Tiểu Bạch gật đầu lia lịa, vươn đầu ra chà chà trên mặt Vương Hạo.
Vương Hạo đảo cặp mắt trắng dã nói:
- Ngươi cho rằng dựa vào trò nịnh hót này là có thể nhận được bảo bối như thế sao?
- Thật là hẹp hòi!
Tiểu Bạch ném cho Vương Hạo một ánh mắt ghét bỏ, sau đó từ trên bả vai Vương Hạo nhảy xuống, quơ quơ móng vuốt phía trên bãi đất trống.
Một giây sau, một trận tiếng kim khí va chạm rầm rầm vang lên.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một ngọn núi vũ khí xuất hiện, đao thương gậy gộc gì đó đều có.
Tiểu Bạch đắc ý cười nói:
- Nơi này có 1000 vật thần khí cấp bốn, hẳn là đủ rồi chứ?
- Nếu như ngươi không muốn lấy, vậy thì thôi!
Vương Hạo đầu đầy hắc tuyến, thần khí cấp bốn này ở trong mắt người khác có lẽ là bảo bối, nhưng trong mắt hắn căn bản không khác gì đống sắt vụn, dùng cái này để đổi Bản Đại đạo Kim đan thăng cấp, không có cửa đâu cưng ạ!
- Cũng biết lừa bịp bảo bối của thỏ ta lắm, bổn cục cưng thỏ tích lũy chút của dễ dàng lắm sao?
Tiểu Bạch tức giận nói thầm, sau đó bàn tay nhỏ bé lại giơ giơ, một ngọn núi nhỏ vàng rực rỡ xuất hiện.
- Lần này mới không sai biệt lắm!
Vương Hạo hài lòng gật đầu, lần này bảo bối Tiểu Bạch lấy ra đều là trân bảo hiếm thấy, lấy bất kỳ một thứ nào ra ngoài cũng có thể dẫn đến một cuộc đại chiến tranh đoạt, tổng giá trị tuyệt đối cao hơn nhiều Bản Đại đạo Kim đan thăng cấp.
- Kim Đan, Kim Đan, bổn cục cưng thỏ tới đây. . .
Tiểu Bạch hưng phấn nhảy lên trên giường, đoạt lấy Bản Đại đạo Kim đan thăng cấp trong tay Vương Hạo, sau đó nuốt vào bụng.
- Đi!
Vương Hạo lấy ra Chúa Tể chi kiếm, sau đó ném về phía tòa vũ khí.
- Ngao. . .
Một giây sau, một tiếng rồng ngâm vang lên trong phòng.
Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Chúa Tể chi kiếm trong nháy mắt biến thành một Tổ Long bản thu nhỏ, sau đó há miệng nuốt trọn núi vũ khí.
- Ngao. . .
Tổ Long lại phát ra một tiếng rồng ngâm, sau đó biến thành Chúa Tể chi kiếm rơi xuống bên cạnh Vương Hạo, hơn nữa còn lóe ra trận trận kim quang.
Tiểu Bạch gõ Chúa Tể chi kiếm, hiếu kỳ nói:
- Con rồng này cũng tiến hóa rồi sao?
Vương Hạo gật đầu nói:
- Chúa Tể chi kiếm đã dung hợp hai viên Thiên Dung bảo thạch, cắn nuốt những thần khí khác tiến hóa quả thực có chút lòng thành.
Tiểu Bạch gật gật đầu, sau đó ngáp một cái, cuộn người bên cạnh Vương Hạo bắt đầu ngủ say.
Vương Hạo sờ sờ đầu thỏ, sau đó gọi Hệ Thống đổi thêm một viên Bản Đại đạo Kim Đan thăng cấp.
- Leng keng, chúc mừng Kí Chủ tốn hao ba trăm ngàn Thần Ma điểm, cộng thêm một lần cơ hội giảm giá cực hạn, thành công mua Bản Đại đạo Kim Đan thăng cấp!
Một giây sau, quanh người Vương Hạo quang hoa đại thịnh, trong đầu cũng là một mảnh không minh, cả người trong nháy mắt giải thoát trói buộc, ngao du giữa thiên địa, tận tình cảm ngộ thiên địa đại đạo.
Đồng thời, quanh người Vương Hạo cũng tản mát ra từng đạo sóng gợn trong suốt, bao phủ Tiểu Bạch và Chúa Tể chi kiếm.
Cảnh này khiến khí tức Tiểu Bạch mỗi một giây đều phát sinh biến hóa, mà hàn quang Chúa Tể chi kiếm lóe lên cũng càng ngày càng làm cho lòng người băng giá.
…
Cực Nhạc Tịnh Thổ.
Trong một khu rừng rậm.
Vấn Thiên chủ thần ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một thanh âm xé gió vang lên.
Vấn Thiên chủ thần mở mắt nhìn, chỉ thấy một gã nam tử Hắc y quỳ xuống trước mặt hắn.
- Để chủ thần đại nhân đợi lâu!
Nam tử hắc y vội vàng móc từ trong lồng ngực ra một quyển sách đưa cho Vấn Thiên chủ thần, chỉ thấy trên đó viết bốn chữ to Quỳ Hoa Bảo Điển.
- Không có gì đáng ngại!
Vấn Thiên chủ thần vội vàng nhận lấy Quỳ Hoa Bảo Điển lật xem, chỉ thấy trên đó viết muốn luyện thành công, đầu tiên phải tự cung, thế đi tà dương, âm khí đột thăng, trước thông quan, sau nhập hoa đình. . .
Chương 1101 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]