“Chết tiệt khốn kiếp!”
Sắc mặt Vấn Thiên chủ thần trong nháy mắt tối đen, nếu như hắn thật sự tu luyện dựa theo phương pháp phía trên, vậy không phải sẽ trở thành một kẻ nam không ra nam, nữ không ra nữ!
Hắc y nhân tò mò hỏi:
- Chủ thần đại nhân, người làm sao vậy?
Vấn Thiên chủ thần lạnh giọng chất vấn:
- Quyển bí tịch này thật sự là quyển ngươi đoạt được, ngươi xác định không bị đánh tráo chứ?
Hắc y nhân sợ hãi cả kinh kêu lên:
- Chủ thần đại nhân minh xét, tiểu nhân tuyệt đối không đánh tráo bí tịch.
- Vậy ngươi giải thích thế nào?
Vấn Thiên chủ thần hừ lạnh một tiếng, ném quyển Quỳ Hoa Bảo Điển trong tay xuống trước mặt Hắc y nhân.
- Để ta xem!
Hắc y nhân sợ hãi kêu to, vội vàng nhặt Quỳ Hoa Bảo Điển lên lật xem.
Nhưng một giây sau Hắc y nhân hoàn toàn trợn tròn mắt, chỉ cảm thấy chỗ đáy quần có luồng hàn khí thổi qua, thậm chí phía sau cũng xiết chặt.
Vấn Thiên chủ thần lạnh lùng nói:
- Bây giờ ngươi còn lời gì để nói?
- Chủ thần đại nhân minh giám, tiểu nhân thật sự không lén đổi bí tịch!
Hắc y nhân bị hù dọa toát mồ hôi, vội vàng quỳ xuống đất dập đầu biểu thị trung thành.
- Thật sao?
Vấn Thiên chủ thần nheo mắt, hắn cũng cảm thấy tên thủ hạ này không dám lén đổi bí tịch, nếu không hắn cũng sẽ không phái người đi cướp bí tịch.
Nhưng nếu thật sự là bí tịch đoạt từ trong tay Vương Hạo, tại sao nội dung lại hoang đường như thế? Chẳng lẽ đây chỉ là một trò đùa dai của Vương Hạo?
Nhưng nếu thật sự là Vương Hạo giở trò, vậy hắn và đồ đệ của mình có thù lớn như vậy! Tại sao lại đưa loại bí tịch này cho đồ đệ mình tu luyện.
Dĩ nhiên, chuyện này cũng không loại bỏ Hắc y nhân thật sự phản bội hắn, dù sao Vương Hạo nói quyển bí tịch này thật sự quá lợi hại, cho ai nắm trong tay lại không có chút suy nghĩ, ai lại muốn ủy khuất người dưới chứ?
- Tiểu nhân thề không đổi trộm bí tịch!
Hắc y nhân nghiêm túc vươn ba ngón tay, làm trò thề độc trước mặt Vấn Thiên chủ thần.
Vấn Thiên chủ thần gãi gãi cằm nói:
- Nếu quả thật không phải ngươi, chẳng lẽ là tiểu tử kia đùa bỡn cửu đại chủ thần?
Hắc y nhân suy nghĩ một lát nói:
- Chủ thần đại nhân, nếu không ngươi hãy ghi chép lại nội dung của quyển bí tịch, sau đó mang quyển bí tịch này trở về tìm hắn, xem hắn có phản ứng gì.
- Trở về tìm hắn?
Vấn Thiên chủ thần cau mày suy nghĩ, cảm thấy Hắc y nhân nói rất đúng.
Chưa nói đến quyển bí tịch này là thật hay giả, với mối quan hệ không minh bạch giữa Vương Hạo và Sáng Thế thần, hắn không thể âm thầm nuốt quyển bí tịch này, nếu không ai biết sau này sẽ như thế nào.
Hơn nữa hắn cũng muốn nhân cơ hội đi trả lại bí tịch, đi lôi kéo quan hệ với Vương Hạo, xem hắn và Sáng Thế thần rốt cuộc có quan hệ như thế nào.
Hơn nữa hắn còn có thể xem phản ứng của Vương Hạo, điều tra quyển bí tịch này rốt cuộc là thật hay giả, thủ hạ của hắn có phản bội hắn hay không.
…
Già Lam chủ thành.
Trong phòng Vương Hạo.
Vương Hạo ngồi xếp bằng trên giường tu luyện, từng đạo rung động mắt thường có thể thấy được không ngừng tứ tán ra xung quanh.
Đồng thời, Vương Hạo cũng tiến vào một loại trạng thái rất kỳ diệu, cả người không còn bị trói buộc, còn có loại cảm giác thời gian trôi qua cực nhanh.
- Ùng ùng. . .
Chỉ chốc lát sau, một tiếng trầm muộn hữu lực từ trong cơ thể Vương Hạo truyền ra.
Hai tròng mắt Vương Hạo chậm rãi mở ra, một đạo ánh sáng sáng chói giống như ngôi sao đầy trời chợt lóe.
Đồng thời, thần thể của Vương Hạo cũng trở nên hư vô, toàn thân tản mát ra một luồng khí tức ba động huyền diệu khó giải thích.
- Nhanh như vậy đã đột phá Trung Vị thần rồi!
Vương Hạo mỉm cười nắm chặt tay, cảm giác toàn thân mình tràn đầy lực lượng, cho dù chính diện đối kháng với Trung cấp Thần Vương cũng hoàn toàn không có vấn đề.
Dĩ nhiên nếu kêu hắn đi đánh lén…, Thượng cấp Thần Vương cũng có thể dễ dàng giết chết.
Hơn nữa điều khiến cho Vương Hạo cao hứng chính là, lần này thời gian thần thông hắn sử dụng để gia tốc tu luyện, trước sau chỉ dùng không tới một phút, tiết kiệm được cho hắn thời gian mấy năm.
Đúng lúc này, thanh âm của Sáng Thế thần vang lên trong phòng:
- Hảo tiểu tử, lại có thể kết hợp thời gian và không gian, không tệ, không tệ!
- Sao ngươi lại tới đây?
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Sáng Thế thần ngồi trên ghế sa lon trong phòng, trong tay đang cầm quyển sách Kim Bình Mai cẩn thận lật xem.
Nhưng lần này Sáng Thế thần không ngụy trang, mà dùng diện mạo thật sự xuất hiện trước mặt hắn.
Sáng Thế thần vừa đọc sách, vừa nói:
- Ta cảm giác có người đang sử dụng Thời gian thần thông gia tốc, cho nên mới tới đây dùng ké, như vậy tốc độ đọc sách cũng tăng nhanh, chẳng qua không ngờ người đó lại là ngươi.
- Dùng ké?
Vương Hạo cau mày, xem như chịu thua vị Sáng Thế thần không đứng đắn này rồi.
Sáng Thế thần nheo mắt nói:
- Ngươi không dễ giận như vậy chứ, chẳng lẽ ta không thể dùng ké sao?
Vương Hạo đảo cặp mắt trắng dã nói:
- Không phải không được dùng ké, chỉ là hiện tại ta phải đi ra ngoài, ngươi giúp ta trông chừng con thỏ và kiếm của ta.
- Ngươi muốn đi đâu?
Sáng Thế thần tò mò hỏi.
- Về nhà đón nương tử!
Vương Hạo vẫy tay tạm biệt, sau đó khởi động Vũ trụ tinh đồ biến mất ngay tại chỗ, chuẩn bị về nhà đón đám người Triệu Y Linh, tiểu hồ ly, dù sao hắn đã đứng vững vàng gót chân ở Cực Nhạc Tịnh Thổ.
- Tiểu tử này cứ đi như vậy sao?
Sáng Thế thần bất đắc dĩ thở dài, sau đó giơ tay lên vỗ tay một cái.
Trong phút chốc, Tiểu Bạch và Chúa Tể chi kiếm bị một đạo kim quang bao vây, tốc độ thời gian trôi qua còn không biết nhanh hơn lúc Vương Hạo ở đây bao nhiêu lần.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên:
- Tiểu huynh đệ, ta đoạt bí tịch lại cho ngươi rồi.
Sáng Thế thần cau mày ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy thân ảnh của Vấn Thiên chủ thần đột nhiên xuất hiện trong phòng.
- Người đâu?
Vấn Thiên chủ thần thoáng sững sờ, hắn rõ ràng cảm ứng được Vương Hạo vừa ở chỗ này.
Sáng Thế thần lạnh lùng nói:
- Ai cho ngươi vào đây?
- Ai?
Vấn Thiên chủ thần kinh hãi, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Nhưng một giây sau, hai mắt Vấn Thiên chủ thần trợn tròn, trên trán hiện đầy mồ hôi lạnh, chỉ thấy Sáng Thế thần đang ngồi trên ghế sa lon đọc sách.
- Từ trước đến giờ ta không thích hỏi lần thứ hai!
Sáng Thế thần nheo mắt, một đạo hàn quang bắn thẳng đến tâm thần Vấn Thiên chủ thần.
- Tham kiến Sáng Thế thần!
Vấn Thiên chủ thần vội vàng quỳ xuống hành lễ, gấp gáp nói:
- Tiểu nhân tới nơi đây để đưa bí tịch cho tiểu huynh đệ Mã Mại Phê.
- Mã Mại Phê?
Khóe mắt Sáng Thế thần thoáng co rút, Mã Mại Phê không cần nói cũng biết là tên giả của Vương Hạo.
Vấn Thiên chủ thần gật đầu lia lịa nói:
- Tiểu nhân thật sự tới đưa bí tịch cho Mã Mại Phê tiểu huynh đệ, vô ý mạo phạm Sáng Thế thần.
Sáng Thế thần tò mò hỏi:
- Bí tịch gì?
·Là quyển Quỳ Hoa Bảo Điển này!
Vấn Thiên chủ thần vội vàng lấy ra cuốn Quỳ Hoa Bảo Điển, hai tay đưa cho Sáng Thế thần.
- Cái gì, Quỳ Hoa Bảo Điển?
Sáng Thế thần chợt đứng dậy, nhận lấy Quỳ Hoa Bảo Điển lật xem, sắc mặt càng trở nên vô cùng cổ quái .
Vấn Thiên chủ thần yếu ớt hỏi:
- Sáng Thế thần cũng biết quyển bí tịch này?
Sáng Thế thần cảm khái nói:
- Đệ nhất thiên hạ thần công, làm sao ta lại không biết!
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Hô hấp của Vấn Thiên chủ thần đột nhiên dồn dập, nếu Sáng Thế thần đã nói như vậy, vậy quyển bí tịch này khẳng định là đồ thật, thậm chí hắn đã có vọng động lập tức về nhà vung đao . . .
Chương 1102 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]