Sáng Thế thần cảm khái nói:
- Nhớ lại Đông Phương Bất Bại năm đó, ta vẫn như thấy hình ảnh rõ mồn một trước mắt, khó có thể quên được!
- Đông Phương Bất Bại!
Vấn Thiên chủ thần trong nháy mắt tỉnh táo tinh thần, bị cái tên vô cùng khí phách này thật sự thu hút.
Nhất là ngay cả Sáng Thế thần cũng nhớ rõ mồn một, điều này có thể thấy được Đông Phương Bất Bại rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại, đoán chừng năm đó hắn không ít lần tìm Sáng Thế thần gây phiền toái.
Nếu không đã nhiều năm như vậy, Sáng Thế thần làm sao có thể vẫn không quên.
Nghĩ tới đây, tâm tình Vấn Thiên chủ thần trong nháy mắt trở nên kích động, người dám đi tìm Sáng Thế thần gây phiền toái, thử nghĩ cũng biết là dạng tồn tại gì, tuyệt đối cường đại hơn thần chúa tể.
- Ta sẽ giúp ngươi chuyển lại quyển sách này, nếu ngươi không có chuyện gì khác thì đi đi!
Sáng Thế thần đặt cuốn Quỳ Hoa Bảo Điển trong tay xuống, tiếp tục nằm trên ghế sa lon lật xem Kim Bình Mai của mình.
- Vâng, Sáng Thế thần!
Vấn Thiên chủ thần vội vàng trả lời, sau đó xoay người rời đi.
Đồng thời, Vấn Thiên chủ thần cũng hết sức nghi ngờ, thật sự không hiểu Sáng Thế thần và Mã Mại Phê rút cuộc có quan hệ như thế nào.
Nhưng có một điều hắn có thể hiểu được, hắn không thể chọc vào tiểu bằng hữu Mã Mại Phê này, nếu không Sáng Thế thần sẽ không xuất hiện ở chỗ này.
Sáng Thế thần đột nhiên nói:
- Nếu như ngươi đã xem qua Quỳ Hoa Bảo Điển, ta khuyên ngươi tốt nhất không nên tu luyện thì tốt hơn.
- Tiểu nhân không dám!
Vấn Thiên chủ thần vội vàng quay đầu lại trả lời, nhưng trong lòng vẫn đang suy nghĩ, Sáng Thế thần sở dĩ không để cho hắn tu luyện, nhất định là sợ hắn sau khi luyện thành trở thành Đông Phương Bất Bại thứ hai.
Mặc dù vung đao cái kia rất dễ có trường hợp mất giống, nhưng vì vô địch thiên hạ trong truyền thuyết, bất kể như thế nào hắn cũng muốn thử một lần.
Hơn nữa, hắn sống vô số năm, có tràng diện gì chưa từng thấy, vung đao, đả thông. . . tất cả đều là chuyện nhỏ.
- Vậy ngươi đi đi!
Sáng Thế thần khoát tay áo, ý bảo Vấn Thiên chủ thần có thể rời đi.
- Vâng!
Vấn Thiên chủ thần thi lễ một cái, sau đó cung kính lui xuống.
Sáng Thế thần đưa mắt nhìn theo bóng lưng Vấn Thiên chủ thần, lẩm bẩm nói:
- Tại sao ta cứ cảm giác động cơ của tiểu tử này không trong sáng? Chẳng lẽ hắn thật sự muốn tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển? Vậy ta nên khen ngợi dũng khí của hắn. . .
…
Bàn Cổ vũ trụ.
Thiên Mệnh không gian.
Băng Lộ, Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly, Nguyệt Ly đang tu luyện.
- Ùng ùng. . .
Đúng lúc này, một luồng uy áp kinh khủng trong nháy mắt phủ xuống, khiến cho Thiên Mệnh không gian kịch liệt run rẩy.
- Là Vương Hạo!
Băng Lộ, Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly chợt mở mắt, trong ánh mắt lóe lên vẻ mừng rỡ, hơi thở này tuyệt đối không sai, chính là tên khốn khiếp Vương Hạo mà các nàng ngày nhớ đêm mong hơn mấy tháng qua.
- Hắn thật sự trở lại rồi!
Trong lòng Nguyệt Ly run lên bần bật, cảm giác con sói xám tới rồi, lần này chú cừu non như nàng sẽ gặp xui xẻo.
Một giây sau, thân ảnh Vương Hạo xuất hiện trong Thiên Mệnh không gian.
- Vương Hạo ca ca, ngươi rốt cục trở lại rồi!
Tiểu Hồ Ly vui mừng đứng dậy, sau đó hóa thành một đạo bạch quang nhào vào trong lòng Vương Hạo.
- Vương Hạo!
Băng Lộ, Triệu Y Linh mừng rỡ hét lên, cũng nhanh chóng lao tới.
- Nguyệt Ly!
Hai mắt Vương Hạo tỏa sáng, ánh mắt trong nháy mắt rơi xuống người Nguyệt Ly, rốt cục hắn cũng chờ được nha đầu này xuất quan.
- Ngươi đang nhìn gì vậy?
Tiểu Hồ Ly tức giận kéo đầu Vương Hạo qua, tỏ vẻ khi hắn ôm nàng, trong mắt hắn chỉ được có một mình nàng.
Vương Hạo vô tội nói:
- Ta có thể nhìn cái gì, chẳng qua mấy tháng không gặp ngươi, phát hiện ngươi trưởng thành hơn!
- Trưởng thành?
Tiểu Hồ Ly hơi sững sờ, nhìn theo ánh mắt Vương Hạo, rút cuộc rơi xuống trước ngực mình.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Ngươi nhìn xem, ta không lừa ngươi chứ!
- Đáng ghét!
Tiểu Hồ Ly đỏ mặt né thoát khỏi lồng ngực Vương Hạo, sau đó nhanh chóng núp phía sau Triệu Y Linh.
Triệu Y Linh tức giận nối:
- Vừa trở về đã khi dễ Tiểu Hồ Ly, một chút đứng đắn cũng không có.
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Chúng ta đều là phu thê rồi, cần đứng đắn gì nữa?
Nguyệt Ly chợt đỏ mặt, trong lòng điên cuồng kêu gào, các ngươi đúng là phu thê, nhưng có thể đừng giở trò ong bướm trước mặt hoàng hoa đại khuê nữ như ta không?
Băng Lộ che miệng cười nói:
- Được rồi, đừng náo loạn nữa, kể xem ngươi ở Cực Nhạc Tịnh Thổ thế nào.
Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly, Nguyệt Ly lập tức đưa mắt nhìn về phía Vương Hạo, chờ đợi Vương Hạo kể cho các nàng những chuyện xảy ra ở Cực Nhạc Tịnh Thổ.
Vương Hạo suy nghĩ một lát mới nói:
- Thật ra ta lăn lộn ở Cực Nhạc Tịnh Thổ cũng được, ta đã đuổi Già Lam chủ thần đi, hiện dưới tay có đại quân trăm tỷ Thần Vương, còn có trăm vạn Thần Đế chờ ta điều khiển, hơn nữa ta còn tạo ra hai vị chủ thần, coi như hoàn toàn nắm trong tay Già Lam lãnh thổ.
Bốn nữ nhân ngây người tại chỗ, trong lòng thật lâu vẫn không thể bình tĩnh.
Đồng thời, các nàng rốt cục cũng hiểu, tại sao thế nhân đều gọi Vương Hạo là tai họa, nếu hắn không phải tai họa, vậy thế gian còn ai có thể xứng với hai chữ tai họa?
Trước sau hắn chỉ tới Cực Nhạc Tịnh Thổ mấy tháng, nhưng đã gây họa cho một vị chủ thần, nếu để hắn ở thêm mấy năm, vậy Cực Nhạc Tịnh Thổ còn không phải sụp đổ?
Vương Hạo đột nhiên nói:
- Đúng rồi, ta còn gặp một người quen ở Cực Nhạc Tịnh Thổ.
- Người quen?
Bốn nữ nhân hiện ra vẻ mặt nghi ngờ, thật sự không nghĩ ra có người quen nào ở Cực Nhạc Tịnh Thổ.
Tiểu Hồ Ly che miệng cả kinh kêu lên:
- Ngươi không phải muốn nói, sư phụ. . .
Vương Hạo mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ Tiểu Hồ Ly không đoán sai, chính là người đứng đầu Thiên Hồ, cũng chính là Thanh Thanh hiện tại.
- Thật tốt quá!
Tiểu Hồ Ly nhào vào trong lòng Triệu Y Linh, hưng phấn đến nhảy múa loạn lên.
Vương Hạo tiếp tục nói:
- Lần này ta trở về, chính là để đưa các ngươi cùng tới Cực Nhạc Tịnh Thổ, ta cần các ngươi giúp ta quản lý bên đó!
- Tới Cực Nhạc Tịnh Thổ!
Bốn nữ nhân nhìn nhau, tất cả đều hết sức hưng phấn, hiển nhiên sớm muốn đến Cực Nhạc Tịnh Thổ rồi.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Các ngươi cũng đã hiểu, vậy thì nhanh đi báo cho mọi người, các ngươi cũng biết ta không thể ở lại Đa Nguyên vũ trụ quá lâu.
Triệu Y Linh gật đầu nói:
- Vậy ta sẽ mang theo Tiên Linh cầu và mười tỷ Thiếu Soái quân.
Tiểu Hồ Ly suy nghĩ một lát nói:
- Vậy để ta đi báo cho Thiên Hồ tộc, cũng mang theo Thiên Hồ quân.
Băng Lộ mỉm cười nói:
- Còn ta chỉ có thể đi đến Băng cung, mang theo tinh anh của Bàn Cổ vũ trụ chúng ta.
Ba nữ nhân nhìn nhau, sau đó hóa thành ba đạo lưu tinh biến mất trong Thiên Mệnh không gian.
- Ta…. Ta…. ta đi báo cho Ngọc nhi!
Trong lòng Nguyệt Ly run lên bần bật, bối rối bỏ lại một câu biến mất ngay tại chỗ.
- Khốn khiếp, tất cả đều chạy rồi!
Vương Hạo im lặng không biết nói gì, cảm giác bốn nữ nhân này thật không có lương tâm, mấy tháng không gặp cũng không biết lưu lại một người tâm sự với hắn.
Nhất là nha đầu Nguyệt Ly, không chỉ không cho hắn có cảm giác ăn cơm chùa an toàn, ngược lại còn chiếm của hắn không ít tiện nghi.
Hiện tại không lấy thân báo đáp còn chưa tính, còn trốn tránh hắn, loại hành vi này thật sự quá ác liệt, chờ đến lúc đưa nàng đến Cực Nhạc Tịnh Thổ, hắn nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời. . .
Chương 1103 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]