Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1105: CHƯƠNG 1104: GIẬT TIỀN, ĐOẠT LƯƠNG, ĐOẠT NỮ NHÂN

Bàn Cổ vũ trụ.

Trong hoa viên Băng cung có ba người đang ngồi.

Có mẫu thân của Vương Hạo, Lâm Thi Kỳ, còn có cha của Vương Hạo, Vương Thiên Dật, cùng với Băng Lộ tới báo tin tức.

Lâm Thi Kỳ chống cằm thở dài nói:

- Bây giờ chúng ta đều muốn cùng Hạo nhi tới Cực Nhạc Tịnh Thổ, nhưng phải giao Băng cung cho ai đây?

- Ài…

Vương Thiên Dật cũng thở dài, cảm thấy đau đầu.

Vừa rồi Băng Lộ tới Băng cung truyền tin, nói Vương Hạo muốn dẫn mọi người tới Cực Nhạc Tịnh Thổ.

Kết quả không cần nghĩ cũng biết, cả Băng cung như bùng nổ.

Tất cả cao tầng đều biểu thị muốn đi theo Vương Hạo tới Cực Nhạc Tịnh Thổ, không một ai muốn ở lại Đa Nguyên vũ trụ.

Nhưng nếu tất cả cùng đi, vậy Băng cung sẽ do ai thống lĩnh?

Băng Lộ nhíu mày nói:

- Nếu ta nhớ không lầm, Hạ Vi Vi không phải vẫn cố gắng muốn làm cung chủ Băng cung sao? Chọn nàng làm cung chủ Băng cung là được rồi.

Lâm Thi Kỳ nhức đầu nói:

- Nha đầu này kể từ khi biết sự tồn tại của Cực Nhạc Tịnh Thổ, đã không còn hứng thú với vị trí cung chủ Băng cung, nói muốn làm nữ vương của Cực Nhạc Tịnh Thổ.

- Nữ vương của Cực Nhạc Tịnh Thổ!

Băng Lộ nhíu mày, cảm giác chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Trước kia khi Vương Hạo ở Đa Nguyên vũ trụ, Hạ Vi Vi muốn làm cung chủ Băng cung.

Nhưng hiện tại Vương Hạo chạy tới Cực Nhạc Tịnh Thổ, nàng lập tức không còn hứng thú với vị trí cung chủ Băng cung, mà muốn tới Cực Nhạc Tịnh Thổ làm nữ vương.

Nếu nói trong chuyện này không có vấn đề gì, ai mà tin?

Nghĩ tới đây, Băng Lộ vội vàng nhắc nhở bản thân, địch nhân sắp đến chiến trường, nàng muốn cùng tiểu tỷ muội vững vàng bảo vệ Vương Hạo, tuyệt đối không thể để cho những loại hồ ly tinh hoang dại này câu hồn Vương Hạo.

Lâm Thi Kỳ thở dài nói:

- Hiện tại tất cả mọi người đều không muốn ở lại, nhất thời ta cũng không nghĩ ra ai có thể thừa kế Băng cung.

Vương Thiên Dật đột nhiên nói:

- Các ngươi cảm thấy Khố Lạp như thế nào! ?

- Nữ vương Hấp Huyết quỷ, Khố Lạp!

Băng Lộ thoáng ngây người, trong đầu nháy mắt hiện ra một tuyệt thế dung nhan khiến nữ nhân đều ghen tỵ, chỉ đáng tiếc trước kia hắn là một người nam nhân.

Lâm Thi Kỳ tò mò hỏi:

- Tại sao ngươi lại nghĩ đến Khố Lạp?

Vương Thiên Dật cười nói:

- Hiện tại tất cả mọi người đều muốn cùng Hạo nhi tới Cực Nhạc Tịnh Thổ, nhưng Khố Lạp cần thủ hộ Lý Vân Dương trưởng thành, cho nên hắn chắc chắn sẽ không đi, hơn nữa thực lực của hắn cũng không yếu, thống lĩnh Băng cung tuyệt đối không thành vấn đề.

Lâm Thi Kỳ mừng rỡ kêu lên:

- Ngươi nói không sai, ở trong lòng Khố Lạp Lý Vân Dương mới là trọng yếu nhất, cho nên hắn tuyệt đối không thể nào bỏ rơi Lý Vân Dương, một mình đi tới Cực Nhạc Tịnh Thổ.

Vương Thiên Dật thở dài nói:

- Hạo nhi nhà chúng ta trước kia đặc biệt bướng bỉnh, ức hiếp Khố Lạp và Lý Vân Dương vô cùng thê thảm, vị trí cung chủ này coi như chúng ta đền bù cho bọn họ!

Trong lòng Băng Lộ không nhịn được muốn ói, nhi tử nhà các ngươi không phải lúc trước đặc biệt bướng bỉnh, là hiện tại da dày hơn mà thôi!

Thời gian không lâu, tất cả đệ tử Băng cung đều được tập trung trên quảng trường.

Trước mặt tất cả đệ tử Băng cung, Lâm Thi Kỳ tự mình truyền lệnh cho Khố Lạp làm cung chủ đời mới.

Khố Lạp quỳ trên mặt đất, vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Ta nhất định không để cho cung chủ thất vọng!

Lâm Thi Kỳ hài lòng gật đầu, sau đó hóa thành một đạo lưu tinh bay đi, sau đó lại có mấy trăm đạo lưu tinh cùng bay về một phương hướng rời đi.

- Đi hết rồi sao?

Khố Lạp đưa mắt nhìn cao thủ Băng cung rời đi, nghĩ thầm, từ bây giờ sẽ không còn ai có thể quấy nhiễu cuộc sống của hắn và Lý Vân Dương, hắn cũng sẽ nhanh chóng ấn định hôn lễ với Lý Vân Dương làm.

Nghĩ tới đây, Khố Lạp hạnh phúc quay đầu nhìn một thiếu niên, đây chính là Lý Vân Dương chuyển thế mà đến.

Chẳng qua lúc này Lý Vân Dương lại không nhìn Khố Lạp, mà cau mày nhìn về phía tòa cung điện, chỉ thấy tòa cung điện này bị đạo đạo phong ấn.

Khố Lạp tới đến bên cạnh Lý Vân Dương, khẽ cười nói:

- Vừa rồi cung chủ đã nói với ta, trong cung điện này phong ấn Thiên Ma quan, nghe nói bên trong có một ác ma rất khủng khiếp.

- Ác ma?

Lý Vân Dương khẽ nhíu mày, vừa rồi hình như hắn nghe được một thanh âm giống như cầu cứu hắn, hơn nữa thanh âm cầu cứu kia chính là từ bên trong tòa cung điện truyền đến…

… . . .

Cực Nhạc Tịnh Thổ.

Trong một khu rừng rậm của Già Lam lãnh thổ.

Vấn Thiên chủ thần ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn, trước người là một gã Hắc y nhân đang quỳ trước mặt.

Hắc y nhân yếu ớt hỏi:

- Chủ thần đại nhân, ngươi thật sự muốn luyện Quỳ Hoa Bảo Điển?

Vấn Thiên chủ thần gật đầu nói:

- Đệ nhất thiên hạ thần công, ai có thể không động tâm?

Hắc y nhân muốn nói lại thôi:

- Nhưng vạn nhất quyển bí tịch này là giả…

- Không thể nào!

Vấn Thiên chủ thần hừ lạnh một tiếng nói:

- Sáng Thế thần chính miệng nói với ta, đây là đệ nhất thiên hạ thần công, cho nên đây nhất định là một quyển bí tịch thật, chẳng qua phương pháp tu luyện vô cùng kỳ lạ mà thôi.

- Sáng Thế thần!

Con ngươi Hắc y nhân chợt co rụt lại, không nghĩ tới Vấn Thiên chủ thần lại gặp được Sáng Thế thần.

Nhưng nếu Sáng Thế thần thật sự nói như vậy, vậy cuốn Quỳ Hoa Bảo Điển này có lẽ là thật, dù sao Sáng Thế thần là tồn tại chí cao vô thượng, lời nói của hắn đương nhiên đáng tin.

- Được rồi, bổn tọa sắp bắt đầu!

Vấn Thiên chủ thần hít sâu một cái, lấy ra một thanh chủy thủ sáng loáng tinh xảo, sau đó cánh tay nhanh chóng giơ lên, hạ xuống, máu tươi trong nháy mắt vẩy ra ngoài.

Mí mắt Hắc y nhân run lên, chỉ cảm thấy có trận hàn khí nhẹ nhàng thổi qua đáy quần của hắn…

… . . .

Đa Nguyên vũ trụ.

Thiên Mệnh không gian.

Nơi này hội tụ rất nhiều người, tất cả đều thân thiết nói chuyện với Vương Hạo.

Có phụ mẫu Vương Hạo, còn có tiểu đồng bạn của Vương Hạo và hai vị đầu sỏ Bắc Hiên, Âu Hoàng.

Về phần Khiếu Thiên minh chủ, bởi vì ban đầu rất không thức thời, cho nên Vương Hạo Đại Ma Vương cũng chưa dẫn hắn cùng đi, hiện tại Khiếu Thiên đoán chừng đang một mình ở nhà buồn bực.

Vương Hạo nghe bên tai thanh âm líu ríu, có cảm giác như gặp mấy bà cô vào tết Nguyên Đán.

- Khanh khách…

Triệu Y Linh nhìn bộ dạng của Vương Hạo, không nhịn được che miệng cười.

Vương Hạo trợn mắt nhìn Triệu Y Linh, truyền âm kêu nàng mau tới hỗ trợ, nếu không ngày mai sẽ làm cho nàng không bò dậy nổi.

- Đáng ghét!

Triệu Y Linh chợt đỏ mặt, sau đó bấm ra một đạo chỉ quyết, ném Tiên Linh cầu trong tay xuống mặt đất.

Một giây sau, một hắc động thật lớn xuất hiện.

Vương Hạo kêu lớn:

- Tất cả mọi người yên lặng một chút, bởi vì thời gian cấp bách, mọi người vào trước Tiên Linh cầu trước, có lời gì chờ đến Cực Nhạc Tịnh Thổ hãy nói.

- Cực Nhạc Tịnh Thổ!

Ánh mắt mọi người sáng ngời, nhanh chóng đi vào bên trong Tiên Linh cầu.

- Vù vù…

Vương Hạo thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mình rốt cục đã được cứu giúp.

Đúng lúc này, thanh âm của Hệ Thống vang lên:

- Leng keng, chúc mừng Kí Chủ thành công tính toán Vấn Thiên chủ thần, khiến cho Vấn Thiên chủ thần bị thương nặng, đạt được 5000 vạn Thần Ma điểm.

- Tính toán Vấn Thiên chủ thần?

Vương Hạo hơi sững sờ, chẳng lẽ Vấn Thiên chủ thần đã cướp được Quỳ Hoa Bảo Điển, còn có dũng khí vung đao?

Nếu như vậy, vậy hắn nhất định phải nhanh chóng quay về, nhất định phải thừa dịp Vấn Thiên chủ thần đang bị trọng thương, phát động chiến tranh với Vấn Thiên lãnh thổ, hắn muốn cướp tiền, đoạt lương, đoạt nữ nhân…

Chương 1104 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!