Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1106: CHƯƠNG 1105: THIÊN THANH TRÚC

Già Lam chủ thành.

Trong một tòa cung điện.

Cực Thiên Thánh Giả đang kiểm kê các khoản, xem Già Lam chủ thần lưu lại bao nhiêu tài sản.

Đúng lúc này, mấy đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện trong cung điện.

Cực Thiên Thánh Giả ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy mấy thân ảnh này theo thứ tự là Vương Hạo, Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly, Nguyệt Li, Băng Lộ, còn có biểu muội của hắn Lâm Mộng Mộng.

Lâm Mộng Mộng tò mò nhìn quanh nói:

- Biểu ca, nơi này chính là Cực Nhạc Tịnh Thổ sao?

Vương Hạo gật đầu nói:

- Không sai, nơi này chính là Cực Nhạc Tịnh Thổ.

Các nữ nhân hưng phấn nhìn chung quanh, phát hiện bốn phía xung quanh đều là khí tức kinh khủng, mạnh hơn các nàng không biết bao nhiêu lần.

- Ta thích nơi này!

Trong mắt Triệu Y Linh lóe ra quang mang ánh sáng mãnh liệt, rất có vọng động muốn tìm người chiến đấu.

- Thật là một kẻ cuồng chiến!

Tiểu Hồ Ly nói thầm, sau đó bất động thanh sắc lui về phía sau hai bước, trong lòng cầu nguyện Triệu Y Linh không kéo nàng đi bồi luyện.

- Ta nhất định có thể trở thành chủ thần!

Trong ánh mắt Nguyệt Li lóe ra vẻ kiên nghị, nàng tin tưởng mình nhất định có thể một lần nữa đạt tới đỉnh phong.

- Nơi này thật không tệ!

Khóe môi Băng Lộ nhếch lên hiện ra nụ cười, nàng phát hiện mình rốt cục đã thoát khỏi thân phận Thiên Đạo, có thể dễ dàng tự tại sinh sống.

Hơn nữa bởi vì nàng trước kia đã làm Thiên Đạo, có thể khống chế pháp tắc trong vũ trụ.

Cho nên sau khi nàng tới Cực Nhạc Tịnh Thổ, cũng có thể cảm ứng được sự tồn tại của pháp tắc thiên địa.

Mặc dù cảm ứng này hết sức yếu ớt, nhưng dùng những thiên địa pháp tắc này tu luyện, tuyệt đối chiếm ưu thế hơn so với người bình thường.

- Tham kiến tiểu sư phụ!

Cực Thiên Thánh Giả bước nhanh tới, sau đó thi lễ nói.

Đồng thời, trong lòng Cực Thiên Thánh Giả cũng vô cùng vui vẻ, chỉ cần những nữ chủ nhân này tới, như vậy hắn cũng không cần đi quản những việc vặt, có thể chuyên tâm đi tu luyện.

Vương Hạo gật đầu hỏi:

- Thái Ất Nữ đế sao rồi?

Cực Thiên Thánh Giả vội vàng nói:

- Thái Ất Nữ Đế đã đánh phục Thiên Hưu Thần Đế, hiện tại đang thu thập những Thần Đế khác.

Vương Hạo lắc đầu thở dài nói:

- Lại là một người dùng nắm đấm chế phục người, tại sao không thể học theo ta một ít lấy đức thu phục người chứ?

Khóe mắt Cực Thiên Thánh Giả co giật, cũng không biết nên nói Vương Hạo Đại Ma Vương như thế nào cho đúng, cái gì mà lấy đức thu phục người chứ? Hắn rõ ràng là lấy đê tiện đả thương người!

- Ùng ùng…

Đúng lúc này, từng tiếng oanh minh vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn, chỉ thấy thần lực xung quanh đột nhiên dữ dội chuyển động, sau đó điên cuồng dũng mãnh lao tới cơ thể các nữ nhân.

- Không hay rồi!

Sắc mặt các nữ nhân đại biến, nhanh chóng ngồi xuống tu luyện.

Cực Thiên Thánh Giả cười nói:

- Mấy vị tiểu sư nương đang bị thần lực cải tạo, đoán chừng rất nhanh có thể đột phá đến Trung cấp Thánh Giả!

- Ngươi đi tìm người tới bảo vệ các nàng, ta còn có chút chuyện muốn làm.

Vương Hạo vỗ vai Cực Thiên Thánh Giả, sau đó xoay người đi về phía phòng ngủ của mình.

- Vâng, tiểu sư phụ!

Cực Thiên Thánh Giả gật đầu, sau đó gọi tới mấy ngàn Già Lam quân tu vi Thần Vương, kêu bọn họ bảo vệ ba tầng trong ngoài cung điện.

Thời gian không lâu, Vương Hạo đi tới phòng ngủ của mình.

Nhưng mới vừa vào cửa, liền nhìn thấy Sáng Thế thần và Tiểu Bạch đang mắt to trừng mắt nhỏ, hơn nữa tu vi của Tiểu Bạch cũng thành công đột phá đến Hạ cấp Thần Vương.

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Chuyện này là thế nào?

Tiểu Bạch vội vàng mách lẻo:

- Hắn thân là Sáng Thế thần, nhìn thấy tiểu bằng hữu này, lại không cho lễ ra mắt!

Sáng Thế thần đầu đầy hắc tuyến, cảm giác mình bị logic của con thỏ này đánh bại, là ai quy định Sáng Thế thần nhìn thấy tiểu bằng hữu cần cho lễ ra mắt?

Hơn nữa, hắn nhìn thấy tiểu bằng hữu không đi lừa gạt kẹo que ăn là không tệ rồi, còn trông cậy vào hắn cho lễ ra mắt, đây là chưa tỉnh ngủ sao!

- Lễ ra mắt?

Hai tròng mắt Vương Hạo chợt sáng ngời nói:

- Đại ca, ta vừa đón cha mẹ, nương tử, bằng hữu thân thích đến rồi, bây giờ ta dẫn bọn họ tới gặp ngươi.

Sắc mặt Sáng Thế thần hoàn toàn biến thành màu đen, lập tức hiểu ý tứ Vương Hạo, hắn là muốn mình mang theo lễ vật đi gặp gia trưởng!

Đồng thời, Sáng Thế thần cũng hiểu tại sao da mặt của con thỏ này còn dầy hơn da mặt của Ngọc Linh Lung nhà hắn, thì ra đây đều là công lao của Vương Hạo!

- Tiểu Bạch, mau châm trà cho đại ca, để hắn ngồi thêm một lát, ta sẽ trở về rất nhanh!

Vương Hạo vội vàng xoay người, chuẩn bị gọi tất cả già trẻ tới đây.

Tiểu Bạch gật đầu lia lịa, sau đó đưa bình trà lên.

Sáng Thế thần nhức đầu nói:

- Được rồi, được rồi, coi như ta sợ các ngươi, muốn cái gì cứ nói thẳng, nhưng chúng ta phải nói trước, đừng quá mức.

- Ô kê!

Tiểu Bạch làm tư thế chiến thắng, vui vẻ nói:

- Bổn cục cưng muốn một cây gậy trúc, loại gõ người sẽ choáng….

- Cây gậy trúc?

Sáng Thế thần cau mày suy nghĩ, lật tay lấy ra một cây trúc màu xanh, mặt trên còn có lá trúc màu xanh.

- Bảo bối tốt!

Thân thể Vương Hạo chấn động, chỉ cảm thấy trên cây trúc này tản mát ra một luồng khí tức trong trẻo lạnh lùng, khiến cho cả người hắn đều có loại cảm giác buông lỏng.

Sáng Thế thần nói:

- Đây là thượng cổ linh bảo, Thiên Thanh trúc, mang nó trên người không chỉ có thể tĩnh tâm ngưng thần, phòng ngừa tẩu hỏa nhập ma, còn có thể đánh cho thần chúa tể bất tỉnh, có thể sánh ngang thần khí cấp tám cao cấp nhất.

- Thật lợi hại!

Hai tròng mắt Tiểu Bạch lóe ra kim quang, nhanh chóng nhảy đến trước mặt Sáng Thế thần đón lấy Thiên Thanh trúc.

Sáng Thế thần quay đầu hỏi:

- Còn ngươi? Ngươi muốn cái gì?

·Ta nghĩ muốn viên Thiên Dung Bảo Thạch!

Vương Hạo quay đầu liếc nhìn Chúa Tể chi kiếm lập lòe phát sáng, hiện tại hắn chỉ còn thiếu một viên Thiên Dung Bảo Thạch, là có thể có tiềm lực làm Chúa Tể chi kiếm tiến hóa thành thần khí cấp chín rồi.

·Thiên Dung Bảo Thạch?

Sáng Thế thần buông tay nói:

- Cái này ta không cho ngươi được!

Vẻ mặt Vương Hạo bất ngờ nói:

- Làm sao có thể, ngươi đường đường là Sáng Thế thần, thậm chí trong tay không có một viên Thiên Dung Bảo Thạch?

Sáng Thế thần nhức đầu nói:

- Chuyện này biết sao được, ta thu thập một viên, Huyết Sát hủy diệt một viên, cuối cùng ta cũng khó đi góp nhặt.

- Huyết Sát?

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Huyết Sát là ai? Tại sao nó muốn hủy diệt Thiên Dung Bảo Thạch?

Vừa dứt lời, một đạo thanh âm khàn khàn vang lên:

- Bởi vì chỉ có phá hủy tất cả Thiên Dung Bảo Thạch, ta mới có thể không cần lo lắng có những thần binh cấp chín khác xuất thế.

- Ai?

Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một thanh Huyết sắc trường kiếm xuất hiện bên cạnh Sáng Thế thần, trên thân kiếm khắc ấn từng đạo phù văn thần bí.

- Đây chính là ma kiếm?

Thân thể Vương Hạo run lên bần bật, cảm giác thần bí phù văn trên thân kiếm vọt vào đầu hắn, không ngừng dụ nhập ma đạo.

- Không tốt rồi!

Sắc mặt Tiểu Bạch đại biến, nhanh chóng ôm lấy Thiên Thanh trúc nhảy lên bả vai Vương Hạo, khiến cho từng đạo khí tức trong trẻo lạnh lùng trong nháy mắt bao trùm Vương Hạo.

Vương Hạo sợ run cả người, cả người trong nháy mắt thanh tỉnh.

Tiểu Bạch quan tâm nói:

- Ngươi không sao chứ?

- Ta không sao!

Vương Hạo tim đập nhanh lắc đầu, vừa rồi nếu không phải Tiểu Bạch mang theo Thiên Thanh trúc tới đây, nói không chừng hắn thật sự nhập ma rồi.

Huyết Sát kiếm lạnh lùng nói:

- Chỉ cần ta vẫn tồn tại một ngày, như vậy thế gian cũng chỉ có một thanh thần binh cấp chín.

- Thật sao?

Vương Hạo nheo mắt, tâm tình tỏ vẻ hết sức khó chịu…

Chương 1105 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!