Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1108: CHƯƠNG 1107: GÁN NỢ

Già Lam chủ thành.

Trong một quán rượu sang trọng.

Vấn Thiên chủ thần sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, Hắc y nhân ở bên cạnh cung kính hầu hạ.

Mặc dù tu vi của hắn đã đạt tới chủ thần, thiếu đi một chút linh kiện trên người cũng không phải vấn đề quá lớn, nhưng dù sao cái đó cũng là tượng trưng tôn nghiêm của nam nhân, vấn đề tâm lý đoán chừng một thời gian cũng sẽ trôi qua.

Hắc y nhân bội phục nhìn Vấn Thiên chủ thần, hắn phát hiện Vấn Thiên chủ thần có thể trở thành chủ thần mạnh nhất không phải không có nguyên nhân, hắn không chỉ tàn nhẫn với người khác, còn tàn nhẫn với mình hơn.

Sắc mặt Vấn Thiên chủ thần tái nhợt hỏi:

- Các ngươi có nghe thấy tin tức gì của thần cách chưa?

Hắc y nhân lắc đầu nói:

- Vẫn chưa có, chúng ta hoàn toàn không nắm được tin tức gì về Vương Hạo, chỉ biết hắn đang ở bên trong Già Lam chủ thành, nhưng Già Lam chủ thành đã bị thủ hạ của các đại chủ thần lật tung mấy lần, cũng không phát hiện ra người nào khả nghi.

Vấn Thiên chủ thần trầm mặc một lát, mới nói:

- Có lẽ Vương Hạo đã rời khỏi Già Lam chủ thành, cho nên chúng ta mới không tìm được hắn.

- Chủ thần đại nhân nói có lý!

Hắc y nhân đồng ý gật đầu, hắn cũng cảm thấy Vương Hạo đã rời đi.

Nếu không không thể nào tìm nhiều ngày như vậy, vẫn không tìm được một chút tin tức nào về Vương Hạo .

Vấn Thiên chủ thần cười nói:

- Tìm không được coi như xong, bổn tọa tin tưởng chỉ cần bổn tọa luyện thành đệ nhất thiên hạ thần công này, như vậy nhất định sẽ không thua kém Thần Chúa tể bao nhiêu, thậm chí còn lợi hại hơn bọn hắn.

Hắc y nhân vội vàng nịnh nọt nói:

- Đó là đương nhiên, đây cũng là đệ nhất thiên hạ thần công Sáng Thế thần chính miệng nói, sau khi luyện thành uy lực thử nghĩ cũng biết kinh khủng như thế nào, tiểu nhân xin được chúc mừng chủ thần đại nhân sắp vô địch thiên hạ trước.

- Ha ha…

Vấn Thiên chủ thần cười lớn, trên nét mặt có vẻ đắc ý tràn đầy.

Đúng lúc này, một thanh âm nặng nề vang lên:

- Thì ra bí tịch Vấn Thiên huynh cướp được là đệ nhất thiên hạ thần công, chuyện này thật đáng chúc mừng!

- Người nào?

Hắc y nhân kinh hãi, liền vội vàng che chắn Vấn Thiên chủ thần ở phía sau.

Một giây sau, Già Lam chủ thần toàn thân toát ra hắc quang, sắc mặt âm lãnh xuất hiện trong phòng.

Vấn Thiên chủ thần nheo mắt lại nói:

- Tại sao ngươi lại ở đây?

Già Lam chủ thần cười to nói:

- Bổn tọa chẳng qua trở lại tìm Thanh Hà báo thù, thật không ngờ lại gặp được ngươi, còn để bổn tọa gặp được đệ nhất thiên hạ thần công.

- Bổn tọa đã trả Quỳ Hoa Bảo Điển lại rồi, có bản lãnh ngươi tự đi lấy đi!

Vấn Thiên chủ thần đắc ý cười lớn, sau đó túm Hắc y nhân bên cạnh biến mất ngay tại chỗ.

- Trả lại rồi?

Già Lam chủ thần cau mày, không đuổi theo Vấn Thiên chủ thần.

Bởi vì hắn biết, muốn Vấn Thiên chủ thần chính miệng nói ra nội dung của Quỳ Hoa Bảo Điển, tuyệt đối là chuyện không thể.

Hơn nữa, cho dù Vấn Thiên chủ thần thật sự nói, hắn dám tu luyện không?

Về phần Vấn Thiên chủ thần có trả lại hay không, hắn tin tưởng nhất định là trả lại rồi.

Bởi vì hắn đã biết thân phận của Vương Hạo, mà loại thân phận này cho dù là cửu đại chủ thần cũng không dám tùy tiện đi đắc tội, nhiều nhất bí mật làm chút chuyện mờ ám.

- Đệ nhất thiên hạ thần công, còn là đệ nhất thiên hạ thần công Sáng Thế thần nói!

Ánh mắt nóng rực của Già Lam chủ thần rơi xuống Huyền Phù đảo trước kia mình ở, hắn chuẩn bị đi tới đó lén trộm Quỳ Hoa Bảo Điển.

Hiển nhiên lúc này trong đầu Già Lam chủ thần chỉ có đệ nhất thiên hạ thần công, ý niệm tương lai tìm Thanh Hà chủ thần báo thù đã bị ném sạch sau đầu.

… . . .

Già Lam chủ thành.

Trong nhà Thanh Hà chủ thần.

Vương Hạo mang theo Tiểu Bạch nghênh ngang đi vào.

Sắc mặt hai vợ chồng Thanh Hà, Thanh Nhã trong nháy mắt tối sầm, tên khốn này thật sự không coi mình là người ngoài sao?

Thanh Hà chủ thần cau có nói:

- Tiểu tử ngươi tới đây làm gì?

Vương Hạo mỉm cười nói:

- Ta tới tìm ngươi thương lượng chuyện xuất binh.

- Xuất binh?

Lông mày Thanh Nhã nhảy lên, nàng đã biết tiểu tử Vương Hạo này không phải loại thiện nam tín nữ gì, lúc này mới vừa cầm quyền đã vội vàng muốn đi phát động chiến tranh rồi.

Thanh Hà chủ thần tò mò hỏi:

- Ngươi muốn khai chiến với ai?

Vương Hạo hào khí nói:

- Muốn đánh thì đánh với người mạnh nhất, ta muốn khai chiến với Vấn Thiên lãnh thổ.

- Vấn Thiên lãnh thổ!

Hai vợ chồng Thanh Hà, Thanh Nhã bị hù dọa sợ hết hồn, cảm giác Vương Hạo nhất định là điên rồi.

Phải biết rằng, Vấn Thiên lãnh thổ có thể được công nhận là lãnh thổ mạnh nhất, bởi vì thực lực của bọn họ gấp ba lần Già Lam lãnh thổ.

Cho dù bên này có hai vị chủ thần, nhưng muốn chiếm tiện nghi trong tay Vấn Thiên chủ thần, quả thực là một chuyện vô cùng khó khăn.

Bởi vì bọn họ mới vừa đột phá tu vi chủ thần, căn cơ vẫn còn chưa yên.

Mà Vấn Thiên chủ thần không chỉ là chủ thần mạnh nhất, còn là chủ thần uy tín lâu năm, chênh lệch này tuyệt đối không phải cực nhỏ.

Tiểu Bạch phất tay kêu lên:

- Tấn công Vấn Thiên lãnh thổ, giật, cướp, đoạt cà rốt…

Hai vợ chồng Thanh Hà, Thanh Nhã đầu đầy hắc tuyến, thật sự không biết nói gì với tổ hợp tuyệt thế này.

Vương Hạo tràn đầy tự tin nói:

- Lần này sẽ do Thanh Hà đại thúc dẫn đội, ta tin tưởng nhất định có thể nhanh chóng đánh hạ Vấn Thiên lãnh thổ.

Thanh Nhã hừ lạnh một tiếng nói:

- Vương Hạo, đây là ngươi thành tâm đấy sao? Bất kể là đội hình quân đội, hay là thực lực chủ thần cũng không bằng đối phương, ngươi muốn để Thanh Hà đi chịu chết sao?

Vương Hạo cười nói:

- Ngươi quá lo lắng rồi, ta làm sao lại để cho cha vợ đi chịu chết chứ?

- Ta không phải cha vợ của ngươi!

Thanh Hà chủ thần tức giận, sắc mặt biến thành màu đen, chỉ hận không thể tháo giày đánh cho tên khốn kiếp không biết xấu hổ này một trận.

Thanh Nhã nhíu mày nói:

- Ngươi thật sự xác định, Thanh Hà có thể đánh hạ Vấn Thiên lãnh thổ?

Vương Hạo bĩu môi nói:

- Nếu ngay cả Vấn Thiên chủ thần bị trọng thương cũng không đối phó được, vậy ta phải suy nghĩ thật kỹ có nên cưới nữ nhi của các ngươi làm vợ bé không.

·Khốn kiếp!

Thanh Hà chủ thần tức giận quát lên như sấm, tên khốn này muốn kết hôn với con gái nàng lại dùng nguyên nhân này, chuyện này thúc thúc có thể nhịn, thẩm thẩm có thể nhịn được sao!

·Má ơi!

Vương Hạo bị sợ hết hồn, nắm lấy Tiểu Bạch biến mất ngay tại chỗ.

·Thanh Hà không nên tức giận!

Thanh Nhã vội vàng bước lên phía trước, kéo tay Thanh Hà chủ thần.

Thanh Hà chủ thần tức giận nói:

- Ngươi ngăn ta làm gì! Hôm nay ta nhất định phải đánh cho mông tiểu tử này nở hoa.

Thanh Nhã khẽ nhíu mày nói:

- Đừng quan tâm tới tiểu tử đó trước, ngươi nói Vấn Thiên chủ thần có thật sự bị thương nặng không?

Thanh Hà chủ thần thở dài nói:

- Bất kể Vấn Thiên chủ thần có bị thương nặng hay không, ta phải đi chuyến này, ai kêu ta thiếu nợ tiểu tử đó?

Thanh Nhã sầu bi nói:

- Nhưng với độ dày da mặt của tiểu tử này, chúng ta phải trả tới khi nào mới đủ? Nếu không chúng ta gả Thanh Thanh cho hắn làm vợ bé, ít nhiều cũng có thể chống đỡ một chút!

- Hồ đồ, ta tuyệt đối sẽ không gả Thanh Thanh cho loại lưu manh không biết xấu hổ này!

Thanh Hà chủ thần tức giận hừ một tiếng, sau đó vẻ mặt hầm hầm phất tay áo rời đi.

Thanh Nhã không nhịn được thở dài, nghĩ thầm, hiện tại không chủ động lấy Thanh Thanh đi gán nợ, đợi sau này bị tên khốn kiếp không biết xấu hổ Vương Hạo đem gạo sống nấu thành cơm rồi, lúc đó có khi không đáng một đồng…

Chương 1107 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!