Cực Nhạc Tịnh Thổ.
Thiên Long lãnh thổ.
Nơi này là địa bàn của Thiên Long chủ thần trong cửu đại chủ thần, thực lực của hắn có thể xếp vào hạng trung bình trong chín đại chủ thần.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một tiếng xé gió dồn dập phá tan hư không.
Trên mặt đất mọi người vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, nhưng sau khi bọn hắn ngẩng đầu lại không nhìn thấy cái gì, chỉ thấy trên tầng mây lưu lại một cái đuôi thật dài, đây chính là dấu vết Chung Cực Thiên Ma hiệu lưu lại.
Không lâu sau, Chung Cực Thiên Ma hiệu dừng lại trên một bình nguyên, Vương Hạo mang theo Tiểu Bạch đi xuống khỏi Chung Cực Thiên Ma hiệu.
Tiểu Bạch kinh hô:
- Chung Cực Thiên Ma hiệu này thật lợi hại, chỉ mất thời gian một ngày đã vượt qua nhiều lãnh thổ tới Thiên Long lãnh thổ.
Vương Hạo gật đầu đồng ý nói:
- Đúng là đặc biệt lợi hại!
Đúng lúc này, một tiếng cười vang lên:
- Đó là đương nhiên, phải biết rằng lúc đầu khi ta chế tạo Chung Cực Thiên Ma hiệu đã hao tốn rất nhiều tâm tư.
- Sáng Thế thần!
Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên khuôn mặt Sáng Thế thần hiện lên nụ cười như dương quang, từ trên bầu trời chậm rãi rơi xuống.
- Nghi thức hoan nghênh mà ngươi nói đâu!
Vương Hạo cảnh giác ngắm nhìn xung quanh, cảm giác nghi thức hoan nghênh của Sáng Thế thần tuyệt đối là một trò lừa cực lớn.
- Ngươi đã không muốn đợi, vậy chúng ta bắt đầu đi!
Sáng Thế thần lại mỉm cười, sau đó giơ cánh tay lên vỗ tay một cái trong hư không.
- Chuyện gì vậy!
Thân thể Vương Hạo run lên bần bật, chỉ cảm giác mặt mình đột nhiên sáng bừng.
Rất nhanh tướng mạo của Vương Hạo biến thành một thiếu niên vô cùng anh tuấn, chính là loại thiếu niên đẹp trai để trên đường trăm phần trăm sẽ hấp dẫn nữ sinh quay đầu lại.
Sáng Thế thần hài lòng gật đầu nói:
- Không tệ, không tệ, cứ như vậy sẽ không có người biết ngươi!
Vẻ mặt Vương Hạo mờ mịt nói:
- Lão ca, ngươi giở trò quỷ gì vậy!
- Ai da mẹ ơi! Ấn ký của ta tại sao lại biến mất rồi!
Tiểu Bạch kinh hãi kêu lên, vội vàng lấy ra một cái gương nhỏ, phát hiện chữ “Thiên” màu vàng trên đầu đã biến mất không thấy, hơn nữa bộ lông trắng của nó cũng biến thành màu vàng, trở thành một con thỏ vàng ròng 24K chân chính.
Sáng Thế thần lại cười nói:
- Ta không giở trò quỷ gì, chẳng qua là chuẩn bị cho ngươi một cuộc nghi thức hoan nghênh đặc biệt mà thôi.
- Ngươi làm cho ta trở nên đẹp trai như vậy, chẳng lẽ muốn tạo ra một trận nhiệt vũ gì đó!
Hai tròng mắt Vương Hạo chợt sáng ngời, lần này hắn rốt cục có thể dựa vào bộ mặt kiếm cơm, không phải dùng tài ba của hắn kiếm cơm nữa rồi.
Sáng Thế thần sâu xa cười nói:
- Nhiệt vũ thì không có, nhưng cuồng hoan sẽ có một trận!
- Cuồng hoan!
Trong lòng Vương Hạo run lên, đột nhiên có dự cảm vô cùng lo lắng.
Sáng Thế thần lại cười nói:
- Trước khi ngươi đến, ta đã thông báo tướng mạo hiện tại của ngươi ra ngoài, hiện tại tất cả mọi người ở Thiên Long lãnh thổ đều biết bộ dạng này của Vương Hạo.
- Mả mẹ nó!
Vương Hạo tức giận chửi tục, cảm giác trong lòng mình có vô số con ngựa đang chạy chồm.
Làm cho hắn đẹp trai như vậy, thì ra không phải để cho hắn dựa vào mặt mũi mà kiếm cơm, mà là để cho hắn trở thành một bóng đèn phát sáng chói lóa, nói cho mọi người biết hắn đang ở chỗ nào.
Sáng Thế thần cười nói:
- Ngươi yên tâm, hiện tại cửu đại chủ thần đều ở Già Lam lãnh thổ, đợi tin tức truyền tới tai bọn họ, muốn trở về cũng cần thời gian một tháng, còn nghi thức hoan nghênh của ngươi cũng cần thời gian một tháng, cho nên điều này cũng ý nghĩa đối thủ của ngươi sẽ dưới chủ thần.
- Một tháng!
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen, trong lòng thầm chửi rủa hàng trăm lần.
Sáng Thế thần nhíu mày nói:
- Thiếu niên, nghi thức hoan nghênh này có phải rất náo nhiệt hay không!
- Náo nhiệt lắm đại gia!
Vương Hạo tức giận kêu to, làm gì có ca ca nào lại hãm hại đệ đệ như thế?
- Ta không có đại gia. . . Nhớ kỹ ngươi chỉ có thời gian một tháng chống đỡ, mới có thể nhận được đại lễ xa xỉ ta chuẩn bị cho ngươi, nếu như không chống đỡ được nhớ gọi ca ca tới cứu ngươi. . .
Sáng Thế thần đắc ý cười lớn, sau đó hóa thành mấy đạo tinh quang biến mất ngay tại chỗ.
Đồng thời, Chung Cực Thiên Ma hiệu phía sau Vương Hạo cũng biến mất không thấy, hiển nhiên Sáng Thế thần không muốn để Vương Hạo dựa vào Chung Cực Thiên Ma hiệu đi đè áp đối thủ.
- Ta không cần ngươi cứu!
Vương Hạo không phục hừ một tiếng, không phải có thời gian một tháng sao? Đại Ma Vương Vương Hạo hắn chẳng lẽ lại không chống đỡ được? Phần đại lễ kia hắn nhất định dành được rồi.
Tiểu Bạch không nhịn được hỏi:
- Vương Hạo, bây giờ chúng ta nên làm gì!
Vương Hạo cau mày nói:
- Thừa dịp bây giờ còn chưa có ai tìm được chúng ta, phải nắm chặt thời gian tu luyện, bằng không đợi đến khi bị người ta đuổi giết sẽ không còn thời gian tu luyện.
Tiểu Bạch đồng ý gật đầu, sau đó lấy ra Thiên Thanh trúc, phòng ngừa bất cứ lúc nào sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
Vương Hạo nhìn chung quanh, sau đó nhận thức phương hướng biến mất ngay tại chỗ.
. . .
Trong Thiên Không thành.
Sáng Thế thần lơ lửng giữa không trung, bên cạnh còn có Huyết Sát kiếm.
Huyết Sát kiếm mở miệng hỏi:
- Ngươi cảm thấy một Trung Vị thần, một hạ cấp Thần Vương, thật sự có thể chống đỡ một tháng không!
Sáng Thế thần cười nói:
- Ta cảm thấy tiểu tử này tuyệt đối có thể!
Huyết Sát kiếm nghi ngờ nói:
- Ngươi có lòng tin với hắn như vậy sao!
Sáng Thế thần kiêu ngạo nói:
- Đó là đương nhiên, là hài tử lớn lên dưới hồng kỳ, chỉ cần bọn họ có thể đi cửa sẽ không có người nào là kẻ hèn nhát, người nào dám xem thường bọn họ, vậy thì chờ bị tiêu diệt đi!
- Hài tử lớn lên dưới hồng kỳ!
Huyết Sát kiếm lẩm bẩm tự nói, hoàn toàn không hiểu Sáng Thế thần đang nói cái gì.
Sáng Thế thần suy nghĩ một lát nói:
- Ta đoán chừng tiểu tử này nửa tháng đầu sẽ bị đuổi giết như chó, nhưng nửa tháng sau chính là lúc hắn bắt đầu lật ngược thế cờ.
- Ngươi xác định không nói đùa!
Huyết Sát kiếm tỏ vẻ không tin, nếu một Trung Vị thần chỉ dùng thời gian nửa tháng là có thể lật ngược thế cờ, điều này kêu những Thần Vương, Thần Đế làm sao chịu nổi?
Sáng Thế thần lại cười nói:
- Nếu như ngươi không tin, chúng ta có thể đánh cuộc!
- Ngươi muốn đánh cuộc gì!
Huyết Sát kiếm tràn đầy tự tin, cảm giác lần này mình nhất định sẽ thắng, một Trung Vị thần lại muốn trong vòng nửa tháng lật ngược thế cờ, đây tuyệt đối là chuyện không thể.
Sáng Thế thần suy nghĩ một lát nói:
- Nếu như ngươi thắng, vậy ta sẽ cho ngươi mượn Kim Bình Mai, Y Bồ Đoàn, nhưng nếu ta thắng, vậy ngươi nhất định phải đáp ứng một điều kiện cho ta.
- Không thành vấn đề, cứ đánh cuộc như vậy đi!
Huyết Sát kiếm vội vàng đáp ứng, hiện tại nó thật sự rất tò mò về Kim Bình Mai, Y Bồ Đoàn, làm sao có thể không đồng ý!
Hơn nữa, hiện tại nó tràn đầy tự tin!
- Vậy chúng ta cứ thống nhất như vậy đi!
Khóe miệng Sáng Thế thần hiện lên nụ cười, sau đó lấy ra cuốn Kim Bình Mai bắt đầu lật xem.
Huyết Sát kiếm trong nháy mắt tinh thần tỉnh táo, sau đó lặng lẽ di động đến phía sau Sáng Thế thần, muốn xem xem tâm huyết của lão tổ tông Sáng Thế thần đặc sắc thế nào.
Nhưng một giây sau, Huyết Sát kiếm cảm giác mình bị vô số con ngựa dẫm cho cho nát bét, cái gì mà tâm huyết của lão tổ tông, đây rõ ràng là cuốn sổ chứng nhận tiêm phòng!
Sáng Thế thần nhíu mày nói:
- Có phải rất hay hay không!
- Ngươi lại gạt ta!
Huyết Sát kiếm tức giận đến run rẩy, thống hận tại sao mình không nhớ lâu. . .
Chương 1108 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]