Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1110: CHƯƠNG 1109: CHỦ NHÂN CỦA MẢNH VỠ THẦN CÁCH ( CANH TƯ )

Thiên Long lãnh thổ.

Trong một sơn động.

Vương Hạo ngồi xếp bằng dưới đất, gọi Hệ Thống đổi Bản Đại Đạo Kim Đan thăng cấp.

- Leng keng, chúc mừng Kí Chủ tốn hao ba trăm ngàn Thần Ma điểm, cộng thêm một lần cơ hội giảm giá cực hạn, thành công mua Bản Đại Đạo Kim Đan thăng cấp!

Hệ Thống vừa dứt lời, trong tay Vương Hạo có thêm một viên Kim Đan toàn thân trong suốt, hơn nữa còn tản mát ra một mùi hương mê người.

- Ực. . .

Tiểu Bạch nuốt ngụm nước miếng, sau đó cố gắng dùng hết nghị lực dời ánh mắt đi, bởi vì nó cần giúp Vương Hạo hộ pháp, không thể bị Kim Đan hấp dẫn.

- Đừng gấp, sau này sẽ có Đại Đạo Kim Đan cao cấp hơn cho ngươi ăn!

Vương Hạo mỉm cười vuốt đầu Tiểu Bạch, sau đó một hơi nuốt viên Bản Đại Đạo Kim Đan thăng cấp vào bụng.

- Cao cấp hơn đấy!

Hai mắt Tiểu Bạch trong nháy mắt sáng lên, lập tức cầm Thiên Thanh Trúc chăm chú giúp Vương Hạo hộ pháp.

Vương Hạo khẽ mỉm cười, sau đó nhắm mắt vận chuyển Thiên Tôn thần công của hắn.

Một giây sau, quanh người Vương Hạo quang hoa đại thịnh, trong đầu là một mảnh không minh, cả người trong nháy mắt giải thoát trói buộc, ngao du giữa thiên địa, tận tình lĩnh ngộ thiên địa đại đạo.

Đồng thời, quanh người Vương Hạo cũng bị từng đạo sóng gợn trong suốt bao vây, giống như một tầng hơi nước bao vây, còn tốc độ lưu động của không khí xung quanh cũng đột nhiên tăng nhanh.

- Bổn cục cưng thỏ khả ái như vậy, làm sao lại không có Thời gian thần thông sử dụng chứ!

Tiểu Bạch hâm mộ nhìn về hướng Vương Hạo, nó vô cùng khát vọng ủng có Thời gian thần thông.

Như vậy nó có thể tăng nhanh tốc độ cà rốt sinh trưởng, sẽ có cà rốt ăn không hết.

. . .

Già Lam lãnh thổ.

Một gã nam tử trẻ tuổi đi lại trong một tòa cung điện hoang phế.

Nếu như Vương Hạo ở chỗ này nhất định sẽ nhận ra nam tử trẻ tuổi này, hắn chính là Thái tử gia của Già Lam lãnh thổ, Nguyệt Thiên!

- Vù. . .

Đúng lúc này, một âm thanh xé gió dồn dập vang lên.

- Người nào!

Nguyệt Thiên kinh hãi kêu lên, chỉ thấy một đạo thân ảnh cao lớn xuất hiện trước người hắn.

Chủ nhân của thân ảnh này chính là Nhị thúc của hắn, không đúng, là cha ruột của hắn, Nguyệt Bạch.

Hai mắt Nguyệt Bạch lóe lên nói:

- Hài tử của ta, ngươi rốt cuộc đã tới!

- Nhị… phụ thân. . .

Nguyệt Thiên há miệng, cuối cùng kêu một tiếng phụ thân.

Nguyệt Bạch kích động tiến lên ôm lấy Nguyệt Thiên, nước mắt tuôn đầy mặt nói:

- Cuối cùng ta cũng đợi được đến ngày này, nhi tử của ta, ngươi rốt cục đã gọi ta là phụ thân rồi…

- Phụ thân, đừng khóc, chúng ta nên vui mừng mới đúng!

Nguyệt Thiên giơ tay lên, do dự một lát, sau đó vẫn vỗ vỗ lên sau lưng Nguyệt Bạch, an ủi phụ thân đừng khóc.

- Đúng, chúng ta nên vui mừng mới đúng!

Nguyệt Bạch cười rưng rưng, đưa tay gạt nước mắt.

- Đúng rồi, phụ thân, cái này cho người!

Nguyệt Thiên giống như nhớ ra chuyện gì đó, lật tay lấy ra bốn mảnh vỡ màu tím.

Đây chính là bốn mảnh vỡ thần cách, tìm được trong chiếc nhẫn phong ấn, cũng chính là chiếc nhẫn mẫu thân hắn Diệp Nhược Tuyết trước khi chết cho hắn, chỉ tiếc chiếc nhẫn phong ấn cuối cùng bị Vương Hạo đoạt mất.

Nguyệt Bạch lắc đầu nói:

- Bốn mảnh vỡ thần cách này con không cần cho ta, chúng vốn là của ta và mẹ con thu gom cho con.

- Thu gom cho con!

Nguyệt Thiên thoáng sững sờ, cảm nhận được tình thương vĩ đại của phụ mẫu.

Nguyệt Bạch đột nhiên hỏi:

- Thiên Nhi, ngươi biết tại sao ta và mẫu thân của con muốn thu thập mảnh vỡ thần cách, còn có thể thu thập đến bốn miếng không!

Nguyệt Thiên lắc đầu, tỏ vẻ mình không biết.

Nguyệt Bạch nhớ lại nói:

- Ta nhớ trước đây rất lâu, đại ca nhận được một mảnh vỡ thần cách, nhưng hắn xem thường đưa cho ta, ta vẫn đem mảnh thần cách đó bên người làm kỷ niệm, nhưng điều khiến ta không nghĩ tới chính là, trong giây phút con chào đời, mảnh vỡ thần cách của ta lại có phản ứng, cũng từ khoảnh khắc đó, ta biết con chính là chủ nhân của những mảnh vỡ thần cách này.

- Chủ nhân của mảnh vỡ thần cách!

Con ngươi Nguyệt Thiên chợt co rụt, nếu như hắn thật sự là chủ nhân của những mảnh vỡ thần cách này, vậy hắn không phải là Thần chúa tể sao?

Nguyệt Bạch nghiêm túc gật đầu nói:

- Không sai, con chính là chủ nhân của những mảnh vỡ thần cách, bởi vì chúng ta dùng máu tươi của con làm quẻ bói, rất dễ dàng tìm ra tung tích của mảnh vỡ thần cách, cho nên chúng ta mới có thể thu thập được bốn mảnh vỡ thần cách.

- Không thể nào, nếu như con thật sự là Thần chúa tể, vậy tại sao lại biến thành như vậy!

Vẻ mặt Nguyệt Thiên có chút mất mát, thật sự không cách nào tiếp nhận sự thật này.

Nguyệt Bạch hồi đáp:

- Về điểm này đã ta điều tra qua, trước kia con vốn là chúa tể vòm trời, nhưng bị Sinh Mạng chúa tể giết chết, thần cách cũng bị đánh thành mảnh nhỏ, cuối cùng bị đánh vào mười tám tầng địa ngục chuyển thế luân hồi.

Vẻ mặt Nguyệt Thiên đầy hận ý nói:

- Tại sao Sinh Mạng chúa tể muốn giết ta!

Nguyệt Bạch lắc đầu nói:

- Nguyên nhân như thế nào ta chưa điều tra được.

- Sinh Mạng chúa tể!

Trong hai mắt Nguyệt Thiên lóe ra hàn quang, quả đấm lại càng nắm chặt, hắn thề nhất định phải trèo lên vị trí Thần chúa tể, sau đó đi tìm Sinh Mạng chúa tể báo thù.

·Mảnh vỡ thần cách tổng cộng có sáu miếng, chỉ có tìm được hai mảnh còn lại, mẹ con mới có thể an tâm.

Nguyệt Bạch xuất thần ngẩng đầu nhìn lên trời, trong lòng bất chợt hiện lên nỗi bi thương.

Hắn vốn cho rằng mình không yêu thương Diệp Nhược Tuyết, cho nên không chút lựa chọn bỏ rơi nàng.

Nhưng khi hắn nghe được Diệp Nhược Tuyết chết đi, trong lòng giống như đao xoắn, đau không thở nổi.

Cũng từ giây phút đó, hắn mới hiểu được nữ nhân cam tâm tình nguyện sinh con, cuối cùng bị hắn vô tình vứt bỏ, mới là tình cảm chân thành cả đời của hắn.

Nhưng lúc này tất cả đều đã muộn, hắn vĩnh viễn không cách nào đền bù nổi tiếc nuối này.

- Cha, người không sao chứ?

Nguyệt Thiên quan tâm hỏi.

Nguyệt Bạch lau nước mắt bên khóe mắt nói:

- Ta không sao, chúng ta vẫn nên nhanh chóng đi tìm hai mảnh vỡ thần cách còn lại!

- Vậy chúng ta đi đâu tìm!

Nguyệt Thiên có chút lo lắng nhìn Nguyệt Bạch, trong lòng cầu nguyện Nguyệt Bạch ngàn vạn lần không có chuyện gì, nếu không hắn thật sự thành người cô đơn.

Nguyệt Bạch hồi đáp:

- Căn cứ điều tra của ta, một mảnh ở trong tay Thiên Long chủ thần, còn một mảnh ở trong tay Vấn Thiên chủ thần.

Nguyệt Thiên nhức đầu nói:

- Thiên Long chủ thần và Vấn Thiên chủ thần đều là những người chúng ta đánh không lại, vậy phải làm thế nào mới nhận được mảnh vỡ thần cách!

Nguyệt Bạch thở dài nói:

- Vấn Thiên chủ thần chúng ta khẳng định chọc không nổi, vậy chúng ta đi đến chỗ Thiên Long chủ thần xem trước!

Nguyệt Thiên bất đắc dĩ gật đầu, tỏ vẻ cũng chỉ có thể như vậy.

. . .

Ba ngày sau.

Thiên Long lãnh thổ.

Vương Hạo bế quan trước sơn động.

Tiểu Bạch buông thõng lỗ tai thỏ, nhàm chán ngồi bên ngoài giúp Vương Hạo hộ pháp.

- Vù. . .

Đúng lúc này, một quang cầu kim sắc từ trong sơn động bay ra, sau đó rơi xuống trước mặt Tiểu Bạch.

- Đây là nguyên thần của Vương Hạo!

Lỗ tai Tiểu Bạch lập tức dựng lên, mừng rỡ vươn tay chọc chọc vào quang cầu kim sắc, đây chính là dấu hiệu đột phá Thượng Vị thần, Nguyên thần!

Quang cầu kim sắc run lên, lại xông ào ào vào trong sơn động.

Thời gian không lâu, quanh người Vương Hạo tản ra luồng khí tức kinh khủng từ trong sơn động đi ra, lúc này tu vi của hắn đã đã đạt đến Thượng Vị thần.

- Vù vù. . .

Trong lúc bất chợt, mấy âm thanh xé gió dồn dập vang lên.

Vương Hạo cau mày, cảm ứng được có mấy luồng khí tức nhanh chóng lao đến, đoán chừng đã bị động tĩnh lúc hắn mới vừa xuất quan hấp dẫn.

Đồng thời, điều này cũng ý nghĩa nghi thức hoan nghênh Sáng Thế thần chuẩn bị cho hắn chính thức bắt đầu. . .

Chương 1109 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!