“Trong đám người mới tới có một Thượng cấp Thần Vương!”
Sắc mặt Tiểu Bạch khẽ trở nên ngưng trọng, lấy thần khí cấp bảy Kim Nguyệt Luân Ngọc Linh Lung cho hắn ra ngoài.
Vương Hạo cau mày nói:
- Có một Thượng cấp Thần Vương, ta vẫn có thể đối phó, nhưng những tiểu quái bên cạnh đúng là phiền toái.
- Ngươi chuyên tâm đối phó đại trách, tiểu quái giao cho bổn cục cưng thỏ!
Tiểu Bạch tự tin vỗ ngực, sau đó lại lấy ra thần khí cấp bảy Đậu Đậu cho hắn, sợi tơ Tiên Vũ.
- Vậy giao cho ngươi!
Vương Hạo liếc nhìn Tiểu Bạch, phát hiện thỏ nhà hắn càng ngày càng giàu có, không chỉ có thượng cổ linh bảo Thiên Thanh trúc Sáng Thế thần cho hắn, còn có hai món thần khí cấp bảy hộ thân.
Hơn nữa nhìn bộ dạng của hai món thần khí cấp bảy này, tuyệt đối là tồn tại cao nhất trong thần khí cấp bảy.
Nhưng loại bảo bối này nhìn nhiều sẽ khiến người ta dễ phạm tội, hi vọng thỏ nhà hắn đến lúc đó đừng trách hắn.
- Người phía trước phương nào hãy xưng tên ra, bổn cục cưng thỏ không giết hạng người vô danh!
Vẻ mặt Tiểu Bạch kiêu ngạo ngẩng đầu lên, một tay chống nạnh, một tay chỉ về phía trước
- Ách. . .
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen, phát hiện thỏ nhà hắn gần đây bành trướng rất lợi hại, làm gì có người nào vừa mở miệng đã bắt đối phương báo danh chịu chết?
Nó thật sự xem nơi này là Già Lam lãnh thổ, có thể tùy ý để nó muốn làm gì thì làm sao?
Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên:
- Lão tử hôm nay muốn nhìn xem là ai dám nói chuyện với Hãn Hải ta như thế.
- Vù. . .
Vừa dứt lời, một tiếng xé gió rơi xuống.
Vương Hạo cau mày nhìn lại, chỉ thấy phía trước xuất hiện một người nam tử trung niên, vóc người trung đẳng, khuôn mặt chữ điền, tóc mai khẽ trọc, tu vi Thượng cấp Thần Vương.
- Ngươi là. . .
Ánh mắt Hãn Hải nhìn về phía Vương Hạo chợt sáng lên, vẻ vui mừng trong nháy mắt hiện ra trên mặt.
Tiểu Bạch mở miệng nói:
- Tên Hãn Hải đó hình như nhận ra ngươi đã đến rồi!
- Vậy thì diệt khẩu được rồi!
Vương Hạo bình thản nói, Chúa Tể chi kiếm trong tay khẽ rũ xuống, lóe ra vẻ hàn khí kinh thiên.
- Vù vù. . .
Đúng lúc này, lại có ba tiếng xé gió rơi xuống.
- Đối thủ của bổn cục cưng thỏ cũng tới rồi!
Hai tròng mắt Tiểu Bạch chợt sáng ngời, chỉ thấy ba vị Hạ cấp Thần Vương xuất hiện phía sau Hãn Hải.
Một gã người gầy gò vui mừng kêu lên:
- Đại ca, hắn là Vương Hạo!
Hãn Hải liếc nhìn ba vị Hạ cấp Thần Vương, thân ảnh đột nhiên dùng một loại tốc độ khủng khiếp dữ dội lướt về phía Vương Hạo, hơn nữa trong tay còn có thêm một thanh trường kiếm lóe ra hàn quang.
Đột nhiên xuất hiện biến hóa khiến cho ba vị Hạ cấp Thần Vương liền biến sắc, bọn họ làm sao còn không biết, vị Hãn Hải đại ca này muốn ăn một mình!
Không hề do dự, ba vị Hạ cấp Thần Vương cũng gia tăng tốc độ giết tới hướng Vương Hạo.
- Bổn cục cưng thỏ đi rồi!
Tiểu Bạch hưng phấn nhảy lên Kim Nguyệt Luân, trên người khoác sợi tơ Tiên Vũ, trong tay cầm Thiên Thanh Trúc, sau đó hùng hổ thẳng hướng ba vị Hạ cấp Thần Vương.
Hãn Hải có chút điên cuồng cười nói:
- Vương Hạo, ngươi nhớ lấy, người giết ngươi tên là Hãn Hải!
- Ta không có hứng thú nhớ tên một người chết!
Vương Hạo bĩu môi, Chúa Tể chi kiếm trong tay nhanh chóng xuất ra, ở phía chân trời nhanh chóng hiện ra một đạo kiếm quang hàn khí bắn ra bốn phía.
- Mạnh thật, đây thật sự là Thượng Vị thần sao?
Sắc mặt Hãn Hải đại biến, nhanh chóng giơ trường kiếm trong tay ngăn cản.
- Đang. . .
Hai kiếm chạm vào nhau, tiếng đinh tai nhức óc nhộn nhạo trong thiên địa, hỏa tinh bắn tung toé trong hư không.
- Đạp đạp. . .
Một giây sau, hai người tự rút lui về sau mấy bước mới dừng lại.
- Mạnh thật!
Sắc mặt Hãn Hải đột nhiên ngưng trọng, phát hiện Vương Hạo có thể có được thần cách, tuyệt đối không phải là vận khí tốt, mà là có thực lực siêu cường làm chỗ dựa.
- Nói giỡn!
Ba vị Hạ cấp Thần Vương trợn tròn mắt, vẻ mặt kỳ lạ.
Một Thượng Vị Thần lại vượt qua một đại cảnh giới, đánh không phân cao thấp với một Thượng cấp Thần Vương, chuyện này xác định không phải đang nằm mơ chứ?
Đúng lúc này, giọng nói của Tiểu Bạch vang lên:
- Đang chiến đấu với bổn cục cưng thỏ lại còn dám phân tâm, các ngươi không phải là đang tìm cái chết, mà là đi tìm cái chết.
- Cái gì!
Sắc mặt một Hạ cấp Thần Vương đại biến, chỉ thấy thân ảnh Tiểu Bạch đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, Thiên Thanh trúc trong tay cũng nặng nề rơi xuống đầu hắn, sau đó khí tức hoàn toàn mất hẳn.
Vẻ mặt Tiểu Bạch vô tội nói:
- Hạ cấp Thần Vương cũng quá dễ gõ đi!
Vương Hạo đảo cặp mắt trắng dã, thật sự không biết nói gì với con thỏ này rồi.
Cầm thượng cổ linh bảo của Sáng Thế thần cho đi đánh một Hạ cấp Thần Vương, nếu không chết mới gọi là kỳ quái!
- Là Không gian thần thông!
Hai gã Hạ Vị thần còn lại nhướng mày, hai luồng khí tức siêu cường trong nháy mắt từ trong cơ thể bộc phát ra, gia cố không gian xung quanh, phòng ngừa Tiểu Bạch dùng không gian thần thông chạy trốn.
- Vẫn chưa từ bỏ ý định!
Tiểu Bạch hừ một tiếng, sau đó nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức điểm về phía một gã Hạ cấp Thần Vương.
- Vù. . .
Một giây sau, Kim Nguyệt Luân phá vỡ hư không, ở phía chân trời dần hiện ra một ánh đao.
- Nhanh quá. . .
Tên hạ cấp Thần Vương này trợn tròn mắt, chỉ cảm thấy cổ đau xót, sau đó một vết máu xuất hiện trên cổ.
- Cái gì!
Gã Hạ cấp Thần Vương cuối cùng mặt đầy hoảng sợ, ai có thể nghĩ đến chỉ trong thời gian vài giây, hai gã Hạ cấp Thần Vương đã bị một con thỏ giết chết.
- Còn lại một tên!
Tiểu Bạch cười xấu xa, vươn ngón tay nhỏ bé về phía một gã Hạ cấp Thần Vương cuối cùng.
- Vù. . .
Một giây sau, sợi tơ Tiên Vũ tựa như một con rắn linh động, nhanh chóng phá vỡ hư không lao đi.
- Đây là cái gì!
Gã Hạ cấp Thần Vương cuối cùng quá sợ hãi, chỉ thấy sợi tơ Tiên Vũ giống như linh xà, bao bọc xung quanh, sau đó càng thu càng chặt, cho đến hắn chỉ còn lại một hơi cuối cùng mới buông hắn ra.
- Lần này là xong rồi!
Tiểu Bạch tiến tới trước mặt tên Hạ cấp Thần Vương, sau đó giơ Thiên Thanh trúc cho hắn một gậy, hoàn toàn gõ cho hắn hôn mê bất tỉnh.
- Cái gì!
Con ngươi Hãn Hải chợt co rụt, có loại cảm giác không thành thật.
Hắn vốn tưởng rằng đây là một cơ duyên thiên đại, nhưng ai biết đây căn bản là một cơn ác mộng!
Chưa nói đến Vương Hạo vượt qua một đại cảnh giới khiêu chiến, chỉ riêng ba món bảo bối trên người Tiểu Bạch cũng để khiến bọn họ đứng ở thế bất bại rồi.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một đạo kiếm quang bỗng nhiên từ phía chân trời nhanh chóng hiện ra, dùng một loại tốc độ khủng khiếp dữ dội lướt về phía Hãn Hải.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt thời gian chém!
Sắc mặt Hãn Hải kịch biến, giơ trường kiếm trong tay lên đón nhận đạo kiếm quang này.
Nhưng nằm ngoài dự liệu của Hãn Hải chính là, kiếm quang này cũng không bị ngăn trở, mà dùng một loại tư thái thế như chẻ tre đâm về phía hắn.
- Đây là yêu quái gì chứ!
Hãn Hải thật sự muốn khóc, con thỏ này đã không theo như lẽ thường, người này cũng hoàn toàn nhìn không thấu, còn có thể khoái trá chơi đùa hay không?
- Xì. . .
Một giây sau, một đạo máu tươi phun ra, thân thể Hãn Hải trực tiếp bị chém thành hai mảnh.
- Thượng cấp Thần Vương cũng chỉ có như vậy!
Vương Hạo bĩu môi, cảm giác với thực lực của hắn bây giờ, đi chiến với Hạ cấp Thần Đế cũng không có vấn đề gì rồi. . .
Chương 1110 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]