“Phát tài rồi!”
Tiểu Bạch vui vẻ đi tới trước thi thể Hãn Hải, vươn bàn tay nhỏ bé bắt vào trong hư không.
- Ào ào. . .
Một giây sau, một trận tiếng kim khí va chạm thanh thúy vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tòa tiểu kim sơn xuất hiện trước mặt Tiểu Bạch, hiển nhiên là Tiểu Bạch dùng Không gian thần thông mở ra Thứ Nguyên không gian của Hãn Hải, lấy ra tất cả bảo bối bên trong.
- Không đúng. . .
Sắc mặt Tiểu Bạch đột nhiên biến đổi, lại cảm ứng được khí tức của Hãn Hải, còn có khí tức của ba vị Hạ cấp Thần Vương.
Vương Hạo cau mày nói:
- Là nguyên thần, nguyên thần của bọn họ chưa chết!
- Rầm rầm rầm. . .
Còn chưa dứt lời, bốn tiếng nổ mạnh vang lên.
Vương Hạo cau mày, chỉ thấy trên mặt đất bốn cỗ thi thể đột nhiên bạo liệt, bốn quang cầu kim sắc hóa thành bốn đạo lưu tinh bay về bốn phương hướng khác nhau.
- Bọn họ muốn chạy!
Tiểu Bạch liền biến sắc, trực tiếp sử dụng Không gian thần thông đuổi theo một quang cầu kim sắc phía trước, đồng thời sử dụng Thiên Thanh trúc đánh rớt trên mặt đất.
Vương Hạo vận chuyển thần lực trong cơ thể, muốn đuổi kịp một cái.
Nhưng hắn mới vừa toàn lực dùng kiếm thứ bảy, thần lực tiêu hao vẫn chưa khôi phục như cũ, căn bản đuổi không kịp những nguyên thần này.
- Ngao. . .
Chúa Tể chi kiếm phát ra một tiếng rồng ngâm, hóa thành Tổ Long dài vạn mét, sau đó một Thần Long vẫy đuôi truy đuổi một quang cầu kim sắc trong đó, há miệng nuốt chửng.
Về phần hai nguyên thần còn lại, hiển nhiên là đuổi không kịp.
Vương Hạo thở dài nói:
- Khinh thường, lại quên mất còn có nguyên thần!
Tiểu Bạch vội vàng nói:
- Hiện tại bọn chúng bỏ chạy, như vậy truy binh sẽ nhanh tới, chúng ta vẫn nên nhanh chóng rời đi.
Vương Hạo đồng ý gật đầu, vẫy vẫy tay về phía Tổ Long.
- Ngao. . .
Tổ Long phát ra một tiếng rồng ngâm, nuốt chửng nguyên thần Tiểu Bạch vừa đánh rơi xuống, sau đó biến thành Chúa Tể chi kiếm rơi vào trong tay Vương Hạo.
Vương Hạo mỉm cười nói:
- Thì ra ngươi thích ăn nguyên thần, vậy sau này nguyên thần sẽ giao cho ngươi xử lý!
- Ngao. . .
Chúa Tể chi kiếm truyền ra một tiếng rồng ngâm khoái chí, tỏ vẻ hoàn toàn không có vấn đề, nó chỉ ăn nhiều nguyên thần, mới có thể làm cho khí hồn trưởng thành nhanh hơn.
- Thì ra như vậy!
Vương Hạo gật đầu, sau đó trong tay cầm Chúa Tể chi kiếm, mang theo Tiểu Bạch nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
. . .
Trên bầu trời.
Sáng Thế thần cùng Huyết Sát kiếm trôi lơ lửng trên không trung.
Sáng Thế thần duỗi lưng một cái nói:
- Đợi ba ngày, tiểu tử này rốt cục cũng bắt đầu rồi.
Huyết Sát kiếm ngưng trọng nói:
- Một kiếm vừa rồi có thể chặt đứt pháp tắc thiên địa, đã vượt ra ngoài thiên địa, một Thượng vị Thần như hắn làm sao có thể nắm giữ!
Sáng Thế thần cười nói:
- Không có gì không thể, ta đã sớm nói với ngươi, hài tử lớn lên dưới hồng kỳ không thể nhìn nhận theo lẽ thường.
Huyết Sát kiếm không nhịn được hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi không có một chút hiếu kỳ!
Sáng Thế thần hỏi ngược lại:
- Nếu như ngươi giống hắn, ngươi còn có thể cảm thấy tò mò không!
Huyết Sát kiếm oán hận không còn lời nào để nói, trong lòng thầm chửi mắng.
Thế giới yêu nghiệt này, quả nhiên chỉ có yêu nghiệt mới có thể thấu hiểu, bọn họ tốt nhất nên thành thực chờ đợi, đừng không có chuyện gì tự đi tìm đả kích.
. . .
Mấy giờ sau.
Vương Hạo mang theo Tiểu Bạch cấp tốc bỏ chạy.
- Vù vù. . .
Trong lúc bất chợt, từng tiếng xé gió bén nhọn vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, từng đạo thân ảnh giống như châu chấu dữ dội lướt đến, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ hưng phấn, giống như thợ săn gặp được con mồi.
- Đúng là Vương Hạo!
- Vốn tưởng tiểu tử này ở Già Lam lãnh thổ, không ngờ hắn lại tới Thiên Long lãnh thổ!
- Hắn không ở Già Lam lãnh thổ thì tốt hơn, nếu không tiện nghi này làm gì đến phiên chúng ta.
- Không sai, nếu như hắn tới Già Lam lãnh thổ, thần cách nhất định sẽ bị chủ thần cướp đi.
- Mọi người phải cẩn thận, nghe nói tiểu tử này rất mạnh, dùng tu vi Thượng Vị thần giết chết Thượng cấp Thần Vương.
- Người có thể dành được thần cách há lại là hạng người bình thường, nhưng rất đáng tiếc hắn nhất định sẽ chết.
- Giết. . .
- . . .
Vương Hạo cau mày, cảm giác chuyện này thật sự có chút khó giải quyết rồi.
Hắn là có thể đối phó với Thượng cấp Thần Vương, thậm chí đối phó với Hạ cấp Thần Đế cũng không phải vấn đề quá lớn.
Nhưng kêu hắn đối diện với nhiều người như vậy, trong đó còn có rất nhiều Thượng cấp Thần Đế, điều này kêu hắn làm sao đánh?
Tiểu Bạch nuốt ngụm nước miếng nói:
- Vương Hạo, nếu không chúng ta không cần phần đại lễ kia nữa? Bọn họ thật sự nhiều lắm.
Vương Hạo liếc nhìn Tiểu Bạch một cái nói:
- Nếu ngươi đưa bộ sưu tập tiếp viện của ngươi cho ta, vậy ta sẽ gọi Sáng Thế thần lão ca tới đây.
- Không được!
Tiểu Bạch quyết đoán lắc đầu cự tuyệt, muốn động đến đồ nó cất giấu, không có cửa đâu cưng.
- Thật là một con thỏ tham tiền, muốn tiền không muốn mạng!
Vương Hạo bĩu môi, đặt Chúa Tể chi kiếm cầm trong tay ở trước ngực, chuẩn bị bắt đầu đại sát.
Tiểu Bạch thầm nói:
- Bổn cục cưng thỏ tham tiền, không phải là học theo ngươi sao!
Vương Hạo liếc nhìn Tiểu Bạch, phát hiện con thỏ này không chỉ học thói hư, còn học nói dối, hắn là loại người thấy tiền là sáng mắt sao! ?
Hắn rõ ràng chính là người cứu vớt thế giới, phòng ngừa thế nhân bị vạn ác kim tiền cắn nuốt sạch.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một tiếng kêu thê lương chợt vang lên trong hư không, một ánh đao tráng kiện như núi cao rơi thẳng xuống.
- Không hay rồi!
Vương Hạo liền biến sắc, dưới chân lập tức di chuyển né tránh.
- Hảo tiểu tử thật sự có tài!
Một gã nam tử mặt sẹo như kiểu quỷ mị xuất hiện bên cạnh Vương Hạo, đại đao trong tay nhanh chóng chém vào eo Vương Hạo.
- Bớt xem thường người đi!
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, Chúa Tể chi kiếm trong tay họa xuất một đường vòng cung duyên dáng trong hư không.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Gian Trảm!
- Đang. . .
Đao kiếm chạm vào nhau, kiếm quang lấy thế như chẻ tre chém về phía nam mặt sẹo.
Nam mặt sẹo biến sắc, cố gắng thối lui về sau.
Nhưng tốc độ của Vương Hạo nhanh hơn, Chúa Tể chi kiếm trong tay nhanh chóng hiện ra, mũi kiếm lạnh như băng nhanh chóng đâm vào bụng nam mặt sẹo.
- Ngao. . .
Chúa Tể chi kiếm phát ra một tiếng rồng ngâm, trực tiếp cắn nuốt nguyên thần nam mặt sẹo, khiến cho sinh cơ hoàn toàn biến mất.
- Vù vù. . .
Đúng lúc này, lại có vô số tiếng xé gió vang lên.
Vương Hạo biến sắc, chỉ thấy mấy đạo thân ảnh đã vọt tới trước mặt hắn, hơn nữa nhắm ngay chỗ yếu hại của hắn phát động công kích.
Không còn kịp do dự, Vương Hạo trực tiếp sử dụng không gian thần thông biến mất ngay tại chỗ.
Đồng thời, Vương Hạo cũng bắt đầu gọi Hệ Thống, hỏi có phương pháp gì có thể ứng đối với loại cục diện này.
Hệ Thống hồi đáp:
- Kí Chủ có thể mua kim tệ sống lại!
- Kim tệ sống lại!
Hai mắt Vương Hạo chợt sáng ngời, chẳng lẽ hạn mức cao nhất của kim tệ sống lại còn chưa tới?
Hệ Thống nói:
- Hạn mức cao nhất của kim tệ sống lại đã đạt tới, sau khi chết không cách nào đề tăng thực lực nữa, chỉ có thể sống lại đầy máu như cũ, nhưng hiện tại giá rất rẻ, chỉ cần 998 Thần Ma điểm, không có giới hạn sống lại.
- Không có giới hạn, sống lại đầy máu, chỉ cần trả 998 điểm!
Hai mắt Vương Hạo sáng ngời, cảm giác loại kim tệ sống lại này rất tốt.
Hệ Thống hỏi:
- Kí Chủ có muốn mua không!
- Mua, dĩ nhiên muốn mua, trước tiên cho ta một vạn miếng!
Vẻ mặt Vương Hạo hào khí nhìn đám người đông đúc phía trước, một luồng kiếm ý vô cùng bén nhọn từ trên thân Chúa Tể chi kiếm mãnh liệt tuôn ra. . .
Chương 1111 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]