Hệ Thống hỏi lại một lần nữa:
- Kí Chủ xác định muốn mua một vạn miếng kim tệ sống lại!
Vương Hạo hầm hừ nói:
- Không sai, chính là một vạn miếng, lão tử hôm nay có hao tổn cũng muốn bọn họ hao tổn đến chết.
Hệ Thống hoàn toàn hết chỗ nói, từ trước tới nay đều là một đám người hao tổn chết một người.
Nhưng hiện giờ Vương Hạo lại tính toán một người hao tổn chết một nhóm người, thật là có tiền tùy hứng, cường hào chọc không nổi!
- Leng keng, chúc mừng Kí Chủ tốn hao 998 vạn mua một vạn miếng kim tệ sống lại, sau khi chết tự động khởi động, hơn nữa sống lại đầy máu.
Vương Hạo nhìn xuống một vạn miếng kim tệ sống lại trong hành trang của Hệ Thống, trong lòng nhất thời bắt đầu khởi động một luồng chiến ý trước nay chưa từng có.
Hôm nay hắn nhất định phải đại sát tứ phương, dùng hành động nói cho khắp thế gian, cái gì gọi là tai họa lưu ngàn năm, phì, là Vương Hạo đại anh hùng trường mệnh vạn vạn tuế!
- Giết!
Đúng lúc này, từng tiếng hô giết chóc vang lên.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từng đạo thân ảnh giống như châu chấu loại dữ dội lướt mà đến, mọi người trên mặt cũng lộ ra vẻ hưng phấn, tựu như thợ săn gặp con mồi loại.
- Hừ!
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, thân thể trong nháy mắt lướt đi vài trăm thước, Chúa Tể chi kiếm trong tay nhanh chóng chém vào hư không, một đạo kiếm khí tựa như dải lụa bắn thẳng vào không trung.
- Rầm rầm rầm. . .
Một giây sau, bốn tiếng vang liên tiếp vang lên.
- Tiểu tử này thật là khủng khiếp!
Sắc mặt mọi người trong nháy mắt ngưng trọng, chỉ thấy một kiếm của Vương Hạo xuyên thủng đỉnh đầu bốn gã Trung cấp Thần Vương, song sắc hồng bạch trong nháy mắt phát ra.
Nhất là sau khi chém giết bốn gã Trung cấp Thần Vương, bọn họ còn có thể rõ ràng cảm ứng được luồng thần lực vô cùng hùng hồn trong cơ thể Vương Hạo không hề có dấu hiệu giảm bớt.
- Mấy mét ánh sáng há có thể tranh sáng với nhật nguyệt, các ngươi thật sự cho rằng có nhiều người thì có thể giết ta sao!
Trong mắt Vương Hạo sự lạnh lẽo bắt đầu khởi động, đưa tay bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức điểm về phía đám người phía trước.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, trên bầu trời mây đen giăng đầy, lôi điện lấp lóe.
Đồng thời, cả vùng đất kịch liệt đung đưa, một hắc động thật lớn xuất hiện trên mặt đất.
- Đây là mười tám vđịa ngục!
Sắc mặt mọi người đại biến, không chút do dự nhanh chóng lui về phía sau.
- Ô ô. . .
Đúng lúc này, những tiếng kêu thê thảm như quỷ kêu bắt đầu vang lên.
Đồng thời, vô số cánh tay trắng nhởn từ trong hắc động thò ra, túm lấy những người đang chậm chân chạy trốn, sau đó kéo vào trong hắc động.
- Cứu mạng!
Vô số Hạ cấp Thần Vương, Trung cấp Thần Vương bị bắt lấy la hét cứu mạng.
Nhưng không ai để ý tới bọn họ, cuối cùng bị kéo vào trong mười tám tầng địa ngục.
- Tiểu tử này thật đáng sợ!
Thần Vương tránh được một kiếp cảm giác toàn thân dựng tóc gáy, lúc này đã hiểu mình vô duyên với thần cách rồi.
Mặc dù Vương Hạo chỉ có tu vi Thượng Vị thần, nhưng thực lực thật sự đã hoàn toàn quét ngang cảnh giới Thần Vương.
Cho nên bọn họ đi tới đó chắc chắn sẽ phải chết, nếu như không muốn chết chỉ có thể ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách, hoặc là ở bên cạnh làm dưa muối đợi ăn.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một âm thanh chói tai bén nhọn xé gió vang lên.
Mọi người theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một gã tu vi Hạ cấp Thần Đế, đột nhiên xuất hiện phía sau Vương Hạo, trường kiếm trong tay bộc phát ra một đạo kiếm quang lạnh lẽo, nhanh chóng đâm về phía Vương Hạo.
Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:
- Vương Hạo mau tránh ra, người này có Không gian thần thông!
Vương Hạo quay đầu lại, nhưng đã không kịp né tránh, chỉ có thể trơ mắt nhìn trường kiếm đâm vào lồng ngực của hắn.
. . .
Trên bầu trời.
Sáng Thế thần và Huyết Sát kiếm trôi lơ lửng trên không trung.
Huyết Sát kiếm thú vị nói:
- Ta vốn tưởng rằng tiểu tử này có thể kiên trì mấy ngày, nhưng ai ngờ đến ngày thứ ba hắn đã không chống chọi nổi, hơn nữa ba ngày qua còn là đi trốn tránh bế quan.
Sáng Thế thần bình tĩnh nói:
- Chưa tới thời khắc cuối cùng, làm sao ngươi biết hắn không chống chọi nổi!
Huyết Sát kiếm khinh miệt nói:
- Loại cục diện này còn cần nhìn sao? Hắn căn bản không tránh thoát, nếu như ngươi không đi cứu hắn, vậy hắn thật sự xong đời rồi.
Sáng Thế thần bình thản nói:
- Dù hắn có chết ta cũng có thể cứu sống hắn, chỉ là ta không tin hắn có thể chết dễ dàng như vậy.
Huyết Sát kiếm ghét bỏ nói:
- Ngươi quá tự tin về hắn rồi, nhưng sự thật chứng minh hắn không lợi hại như ngươi nghĩ.
Sáng Thế thần lẩm bẩm nói:
- Vậy sao? Nhưng ta cảm giác không phải, nếu hắn không gọi ta cứu mạng, vậy thì ý nghĩa hắn còn thủ đoạn chưa dùng đến.
Huyết Sát kiếm không biết nói gì, thật sự không hiểu nổi Vương Hạo có chỗ nào đặc biệt lại có thể làm cho Sáng Thế thần tin tưởng hắn như vậy.
- Phụt. . .
Đúng lúc này, máu tươi bắn ra.
- Ách. . .
Vương Hạo cau mày, chỉ cảm thấy trái tim đau nhức vô cùng, thân thể trực tiếp ngã xuống.
Gã Hạ cấp Thần Đế khinh miệt nói:
- Mấy mét ánh sáng há có thể tranh sáng với nhật nguyệt, thì ra ngay cả ai là mét, ai là nhật nguyệt ngươi cũng không phân biệt được.
- Khốn kiếp!
Tiểu Bạch nổi giận quát to, vung Thiên thanh Trúc trong tay ném về phía gã Hạ cấp Thần Đế.
- Đây là cây trúc gì!
Gã Hạ cấp Thần Đế cau mày, cảm giác được nguy hiểm đến từ Thiên Thanh trúc, trực tiếp sử dụng không gian thần thông biến mất ngay tại chỗ.
- Thần cách là của ta!
Không biết người nào hét to một tiếng, khiến cho hiện trường trong nháy mắt rối loạn cả lên.
Trong lúc nhất thời tiếng leng keng va chạm vang dội thiên địa, đinh tai nhức óc.
Vô số đao quang kiếm ảnh nhanh chóng phá vỡ hư không, đan xen khắp nơi.
- Vương Hạo, ngươi không thể có chuyện gì!
Tiểu Bạch không để ý đến những người đánh nhau kia, nhanh chóng nhảy đến trước mặt Vương Hạo, xem xét thương thế của Vương Hạo.
Nhưng một giây sau, Tiểu Bạch ngây người ngay tại chỗ, chỉ thấy thân thể Vương Hạo đột nhiên hóa thành mấy tinh quang biến mất không thấy nữa.
- Vương Hạo, ngươi ở chỗ nào rồi!
Tiểu Bạch nhanh chóng xoay quanh, nước mắt chà chà chảy xuống.
Đúng lúc này, tiếng cười của Vương Hạo vang lên:
- Ta ở chỗ này!
Tiểu Bạch thoáng sững sờ, chỉ thấy một thân ảnh xuất hiện trước người nó, ngẩng đầu nhìn lên không phải là Vương Hạo thì còn ai?
·Không nhận ra sao!
Vương Hạo khẽ mỉm cười, khom lưng túm lấy Tiểu Bạch đặt lên bả vai.
- Ngươi hù dọa ta suýt chết rồi!
Tiểu Bạch lau nước mắt, nó lại quên mất Vương Hạo có thể sống lại sau khi chết.
Vương Hạo mỉm cười vuốt vuốt cái đầu thỏ, sau đó ánh mắt lạnh như băng rơi xuống trên người gã Hạ cấp Thần Đế.
Lúc này, tiếng đánh nhau ầm ĩ dần dần biến mất, tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhìn về hướng Vương Hạo, người này không phải mới chết rồi sao? Tại sao còn sống lại?
Chẳng lẽ trước nhiều ánh mắt như vậy, Vương Hạo vẫn có thể giả vờ không chết?
- Không thể nào!
Gã Hạ cấp Thần Đế không tin nhìn về hướng Vương Hạo, hắn vô cùng tự tin khẳng định Vương Hạo đã chết rồi, nhưng hiện tại tại sao tên này vẫn còn sống?
Đúng lúc này, giọng nói của Vương Hạo vang lên phía sau gã Hạ cấp Thần Đế:
- Không có gì là không thể, bởi vì bây giờ ta có thể sống lại một vạn lần.
- Cái gì!
Con ngươi gã Hạ cấp Thần Đế chợt co rụt lại, chỉ thấy phía trước Vương Hạo biến mất không thấy nữa.
Vương Hạo lạnh lùng nói:
- Hình ảnh này có phải rất quen thuộc hay không?
- Phụt. . .
Trong phút chốc, máu tươi bắn ra.
Gã Hạ cấp Thần Đế cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy Chúa Tể chi kiếm của Vương Hạo hung hăng đâm vào bụng hắn, hơn nữa nuốt lấy nguyên thần của hắn.
Tất cả cau mày, tự hỏi câu sống lại một vạn lần của Vương Hạo có ý gì, chẳng lẽ thật sự phải giết hắn một vạn lần. . .
Chương 1112 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]