Trên bầu trời.
Sắc mặt Sáng Thế thần bình thản, nhưng trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nói thật, vừa rồi khi Vương Hạo bị giết, hắn thật sự có vọng động muốn đi cứu người.
Nhưng cẩn thận suy nghĩ, nếu Vương Hạo không gọi hắn, vậy thì chứng minh Vương Hạo còn thủ đoạn chưa dùng đến.
Hơn nữa, hài tử của quê hương bọn họ, làm sao có thể dễ dàng bị người ta giết như vậy?
Huyết Sát kiếm vô cùng ghét bỏ nói:
- Tiểu tử này nhặt về một mạng còn không mau chóng bỏ chạy, còn nói mình có thể sống lại một vạn lần, công phu nói khoác đúng là thượng thừa rồi.
Sáng Thế thần vô cùng chân thành nói:
- Xin nhớ kỹ, hài tử của quê hương chúng ta không thích nhất là nói khoác, chúng ta đặc biệt thích thể hiện.
- Không thích nói khoác.
Huyết Sát kiếm trong nháy mắt im lặng, thật sự không biết nên nói Sáng Thế thần thế như thế nào nữa mới đúng.
Chẳng lẽ hắn quên mất, năm đó là ai cố chấp nói khoác, lừa gạt tất cả cao thủ thiên hạ xoay quanh, cuối cùng để cho hắn giành được vô số chỗ tốt trong đó.
Sáng Thế thần nghiêm túc nói:
- Huyết Sát, ngươi phải nhớ kỹ, ai cũng có thể cố chấp, nhưng rút cuộc vẫn là giả dối, còn thích thể hiện muốn thành công, nhất định phải nắm chắc, hai thứ đó không thể so sánh.
- Nắm chắc!
Huyết Sát kiếm không nhịn được hỏi:
- Ngươi nói tiểu tử này thật sự có thể sống lại một vạn lần!
Sáng Thế thần mỉm cười nói:
- Mặc dù ta cũng không quá tin tưởng, nhưng nếu hắn đã tự tin nói như vậy, vậy ta nghĩ hắn nhất định có thể làm được.
- Ngươi lại tin tưởng tiểu tử này!
Huyết Sát kiếm hoàn toàn không biết nói gì, cảm giác Sáng Thế thần hoàn toàn hết thuốc chữa, hắn thậm chí cũng có thể tin loại khoác lác sống lại một vạn lần.
- Có phải hay không xem tiếp rồi sẽ biết!
Sáng Thế thần khẽ mỉm cười, cúi đầu nhìn về phía Vương Hạo ở dưới.
Cả vùng đất.
Vương Hạo rút Chúa Tể chi kiếm từ trên cơ thể gã Hạ cấp Thần Đế, sau đó mặt không đổi sắc nhìn về mấy đạo nhân ảnh phía trước.
Tiểu Bạch co đầu nói:
- Vương Hạo, nếu không hôm nay chúng ta bỏ qua cho bọn họ trước, chờ ít ngày nữa tìm bọn hắn tính sổ!
·Không cần phiền phức như vậy, thu thập bọn họ không cần bao nhiêu thời gian.
Hai tròng mắt Vương Hạo lóe ra một đạo hàn quang, thân ảnh trong nháy mắt lướt đi vài trăm thước, Chúa Tể chi kiếm trong tay nhanh chóng đâm ra, trực tiếp xuyên thủng đỉnh đầu một gã Hạ cấp Thần Đế, khiến cho máu đỏ, óc trắng bắn ra.
Tất cả mọi người run rẩy, không ngờ dưới tình huống như vậy Vương Hạo còn dám liều mạng động thủ trước.
- Không cần bao nhiêu thời gian!
Tiểu Bạch trợn mắt, thật sự không biết nên nói Đại Ma Vương Vương Hạo này như thế nào nữa.
Phải biết rằng, trên trời dưới đất không có năm mươi vạn người, cũng có ba mươi vạn người, hơn nữa tu vi đều mạnh hơn Vương Hạo, hắn nghĩ trong thời gian ngắn có thể giải quyết hết sao?
- Chiến thôi!
Vương Hạo hào khí ngất trời, trong tay cầm Chúa Tể chi kiếm dùng tư thái từ trước đến nay chưa từng có, phóng về phía đám người chi chít trước mặt.
Tất cả mọi người cau mày, tiếng sôi trào trong nháy mắt vang lên.
- Tiểu tử muốn chết, lại dám công khai tuyên chiến với chúng ta!
- Tiểu tử cuồng vọng, đối mặt với nhiều người như vậy không chỉ không bỏ chạy, còn muốn phản sát!
- Nếu chuyện này truyền đi, chúng ta còn xen lẫn cái rắm!
- Hôm nay tiểu tử này nhất định phải chết, cho dù hắn có thể sống lại một vạn lần, cũng nhất định phải chết.
- Nói khoác gì chứ, lão tử không tin hắn có thể sống lại một vạn lần.
- Nhiều nhất may mắn có được một thần khí sống lại.
- Thần khí sống lại là thần khí duy nhất, hơn nữa giá tiền vô cùng cao, hắn khẳng định không cách nào sống lại.
- Vậy còn chờ gì nữa, giết, thần cách là của ta. . .
- . . .
Trong phút chốc, vô số đạo công kích kinh khủng đập tới hướng Vương Hạo, giống như thiên la địa võng giăng khắp nơi, không thể nào chạy trốn.
- Mẹ ơi xin phù hộ!
Tiểu Bạch bị sợ đến toàn thân dựng tóc gáy, trong lòng không ngừng cầu nguyện cho hai lạng thịt của mình không xuất hiện trong nồi.
- Tới hay lắm!
Vương Hạo hào khí cười một tiếng, thần lực vô cùng hùng hồn trong cơ thể không chút nào giữ lại bộc phát ra toàn bộ, một đạo kiếm khí không thể địch nổi từ trên thân Chúa Tể chi kiếm cấp tốc bắn ra.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Không Trảm!
Trong phút chốc, cả thiên địa rung động, kiếm quang chói mắt chiếu sáng tứ phương, dùng loại uy lực hủy thiên diệt địa chống lại loại công kích thiên la địa võng kia.
- Ầm. . .
Hai thứ chạm vào nhau, tiếng oanh minh kinh thiên vang dội thiên địa.
- Cái gì!
Tất cả mọi người kinh hãi, chỉ thấy kiếm quang của Vương Hạo và công kích của bọn hắn chạm vào nhau, nhưng công kích của bọn hắn không chịu nổi một kích, trực tiếp bị một kiếm này của Vương Hạo mạnh mẽ xé rách.
Hơn nữa còn có rất nhiều người không tránh kịp, trực tiếp bị một kiếm này của Vương Hạo lấy mạng.
- Hút. . .
Hai tròng mắt Vương Hạo chợt mở ra, trong cơ thể bộc phát ra một đạo lực hút siêu cường.
Một giây sau, máu tươi của người chết hóa thành từng đường màu đỏ, sau đó nhanh chóng sáp nhập vào trong cơ thể Vương Hạo.
Bọn họ không chỉ giúp Vương Hạo bổ sung thần lực tiêu hao, còn giúp Vương Hạo cường hóa thân thể.
- Bạch Hổ thánh thể!
Mọi người cau mày, phát hiện Vương Hạo dám ở lại khai chiến với bọn họ, không phải là ngu dốt, mà là có lá bài tẩy trong tay.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
- Không tốt rồi!
Toàn thân Vương Hạo tóc gáy dựng đứng, khóe mắt nhanh chóng quét qua giữa không trung, chỉ thấy một đạo huyết quang màu đỏ tươi giống như cầu vồng lóe lên, đánh thẳng vào lồng ngực của hắn.
- Phụt. . .
Một giây sau, máu tươi phun trào ra.
Tất cả toàn trường mừng rỡ, chỉ thấy một mũi tên màu đỏ trực tiếp bắn trúng trái tim Vương Hạo, khiến cho Vương Hạo không kịp chạy trốn.
- Vương Hạo!
Trong lòng Tiểu Bạch run lên bần bật, vô cùng lo lắng Vương Hạo không cách nào sống lại.
Nhưng lo lắng của Tiểu Bạch hiển nhiên chỉ dư thừa, chỉ thấy thân thể Vương Hạo một lần nữa hóa thành mấy điểm tinh quang biến mất, Vương Hạo còn sống khỏe mạnh lại một lần nữa xuất hiện.
- Cái gì!
Toàn trường trợn tròn mắt, trong lòng toát ra một câu chửi thề.
Tên này lại khỏe mạnh sống lại, chẳng lẽ thật sự phải giết hắn một vạn lần?
- Ong ong. . .
Đúng lúc này, một luồng kiếm ý kinh thiên giống như thủy triều mãnh liệt trong thiên địa.
Con ngươi mọi người chợt co rụt lại, chỉ thấy trong tay Vương Hạo bộc phát ra một đạo kiếm quang như cầu vồng, dùng một loại khí thế cực đoan kinh khủng xẹt qua phía chân trời, điên cuồng đánh tới hướng bọn hắn.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Gian Trảm!
- Lại là một kiếm này!
Sắc mặt mọi người đại biến, nhanh chóng né tránh.
- A. . .
Nhưng một giây sau vẫn có vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên, hiển nhiên vẫn có rất nhiều người không tránh thoát, bị một kiếm của Vương Hạo lấy mạng.
- Vù. . .
Đúng lúc này, lại có âm thanh xé gió vang lên.
Hai mắt mọi người lại sáng ngời, chỉ thấy có một mũi tên màu đỏ đánh thẳng vào ngực Vương Hạo, hơn nữa Vương Hạo vẫn không tránh thoát, trực tiếp bị bắn trúng trái tim.
Nhưng ngay sau đó, Vương Hạo lại một lần nữa khỏe mạnh sống lại, lại xuất ra chiêu kiếm thứ bảy lấy mạng một lớp.
Nhìn thấy màn này, toàn trường hoàn toàn phát điên, suy nghĩ không biết Vương Hạo rốt cuộc có bao nhiêu thần khí sống lại.
Bởi vì hắn đã không thể coi là thể hiện, mà là công khai khoe của, kiểu thổ hào đánh phó bản. . .
Chương 1113 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]