Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1115: CHƯƠNG 1114: TOÀN BỘ ĐỀU KHÔNG TIN

Cả vùng đất.

Vương Hạo nhắm hai mắt, giang hai tay ra, hút toàn bộ máu tươi xung quanh vào trong cơ thể, sau đó dùng cường hóa nhục thể của mình.

Về phần vấn đề phòng ngự, hắn hoàn toàn không suy nghĩ đến.

Bởi vì hiện tại nguyên tắc của hắn chính là, muốn giết cứ giết, giết xong hắn lập tức sống lại, xem ai có thể oán ai.

- Bổn cục cưng thỏ hết giờ làm rồi, chỉ có thể làm chút nghề phụ duy trì sinh kế thôi!

Tiểu Bạch thở dài, sau đó vui vẻ nhảy đến phía trước một cỗ thi thể, sử dụng không gian thần thông mở thứ nguyên không gian của đối phương ra, thu sạch toàn bộ bảo bối bên trong.

Lúc này, tiêu điểm của tất cả mọi người đều nằm trên người yêu nghiệt có thể chết đi sống lại Vương Hạo, căn bản không có người nào quan tâm con thỏ Tiểu Bạch đang làm gì, điều này cũng giúp cho Tiểu Bạch sáng tạo ra cơ hội kiếm tiền.

- Vù. . .

Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.

Vương Hạo mở mắt liếc nhìn, chỉ thấy một mũi tên màu đỏ tươi trực tiếp xuyên qua trái tim của hắn, khiến cho máu tươi trong nháy mắt phun trào ra.

Trước khi chết, Vương Hạo lại nhìn quanh một vòng, tìm kiếm kẻ bắn trộm núp trong bóng tối.

Nhưng rất đáng tiếc, hắn không tìm được người này.

Nhưng thời gian của hắn có rất nhiều, có thể từ từ tìm ra người này.

Tất cả mọi người không nhịn được nhăn mày, tiếng bàn luận xôn xao bắt đầu vang lên.

- Lần này hẳn hoàn toàn chết rồi chứ!

- Ta hi vọng hắn nhanh chết đi, ta sắp chịu không nổi rồi.

- Ngươi không phải mới vừa nói, cho dù hắn sống lại một vạn lần cũng không có quan hệ gì sao!

- Vừa rồi là vừa rồi, ai biết tiểu tử này lại có loại đại chiêu này!

- Cũng không phải, chiêu kiếm kia thật sự rất lợi hại, cho dù là Thượng cấp Thần Đế cũng không dám đón đỡ!

- Chiêu kiếm kia thật ra không đáng ngại, chân chính ác tâm chính là, tiểu tử này sống lại còn có thể khôi phục trạng thái đỉnh phong.

- Các ngươi nói, tiểu tử này thật sự có thể sống lại một vạn lần không!

- Ai biết, ta hi vọng hắn nhanh chết đi, nếu không đối phó với đại chiêu một vạn lần của hắn, chúng ta không chết cũng phát điên.

- Yên tâm, tiểu tử này khẳng định không sống lại được mấy lần.

- Không sai, thần khí sống lại vốn hi hữu, có thể có được một cái đã là phúc phận tổ tiên rồi.

- . . .

Trong tiếng thảo luận của mọi người, thi thể của Vương Hạo lại một lần nữa hóa thành mấy điểm tinh quang biến mất.

- Không thể nào!

Tất cả mọi người thật sự nhức đầu, không cần nghĩ cũng biết là Vương Hạo lại sống lại, hơn nữa lại muốn buông thả đại chiêu của hắn.

- Ong ong. . .

Như để xác minh phỏng đoán của mọi người, một tiếng kiếm kêu chói tai trong nháy mắt thổi quét toàn trường.

- Khốn kiếp!

Tất cả tức nghiến răng nghiến lợi, không dám đón đỡ trực tiếp nhanh chân bỏ chạy.

- Muốn chạy, không có cửa đâu cưng!

Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, huy vũ Chúa Tể chi kiếm trong tay, khiến cho một đạo kiếm quang dữ dội lướt ra, phía trên kiếm ý quanh quẩn.

Trong phút chốc, bốn gã Hạ cấp Thần Đế bị kiếm quang chặn ngang chặt đứt, huyết vũ bay lả tả, tứ chi bay tán loạn.

- Cái gì!

Toàn trường biến sắc, có chút khó tin nhìn thân ảnh như ma thần của Vương Hạo.

Vừa rồi nếu bọn họ không cảm giác sai, kiếm thứ bảy của Vương Hạo giống như lại trở nên mạnh mẽ hơn, chẳng lẽ tên khốn này đang dùng bọn họ luyện kiếm?

- Lại còn dám ngẩn người!

Vương Hạo cười châm chọc, giống như hổ vào bầy dê vọt vào bên trong, kiếm quang quét ngang, huyết lãng quay cuồng, máu tươi nhiễm đỏ cả vùng đất.

Có người lớn tiếng gào lên:

- Tất cả cùng nhau tiến lên, ta không tin trên đời này thực sự có người có thể sống lại một vạn lần!

Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý, hiển nhiên cũng không tin Vương Hạo có thể sống lại một vạn lần.

Nếu quả thật có người có thể sống lại một vạn lần, vậy thế giới này đã sớm mất đi thăng bằng rồi.

- Vù. . .

Một giây sau, vô số công kích lao về hướng Vương Hạo.

- Mẹ ơi! Tại sao bọn họ lại bắt đầu chơi công kích khác biệt rồi!

Tiểu Bạch giật mình, nhanh chóng sử dụng không gian thần thông né tránh.

Vương Hạo lẩm bẩm nói:

- Sau khi sử dụng kiếm thứ bảy, lại thu hoạch được mấy tiểu quái, chuyến này xem như không lỗ.

- Ùng ùng. . .

Vừa dứt lời, tiếng oanh minh kinh thiên vang dội thiên địa.

Thân ảnh của Vương Hạo cũng bao phủ trong thiên la địa võng công kích, chỉ còn lại một cột lửa phóng thẳng lên trời.

Đồng thời, những thi thể chết đi, cũng bị một luồng khí lãng mãnh liệt thổi bay ra ngoài.

- Đây là. . .

Hai tròng mắt Tiểu Bạch đột nhiên sáng ngời, phát hiện mình thật sự quá ngu ngốc.

Thay vì ở chỗ này mạo hiểm nhặt tiền từ trên thi thể, còn không bằng ra ngoài chờ thi thể bị thổi ra.

Phải biết rằng, những thi thể này đều là thi thể thần, nếu như không phải bị công kích châm chích, căn bản không cách nào tạo thành thương tổn.

- Ong ong. . .

Đúng lúc này, một tiếng kiếm kêu chói tai vang lên.

Tiểu Bạch vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đạo kiếm quang chói mắt xông thẳng lên trời, chặn ngang chặt đứt cột lửa kết nối thiên địa, khiến cho thiên địa sáng ngời như ban ngày.

- Đáng chết!

Mọi người tức đến nghiến răng nghiến lợi, phát hiện tiểu tử này thật sự quá khó giết.

- Đón một kiếm của ta!

Vương Hạo chân đạp vào hư không, từ trong cột lửa nhanh chóng lao ra, Chúa Tể chi kiếm trong tay bộc phát ra một đạo kiếm quang sáng chói như cầu vồng dữ dội lướt qua, dấy lên một luồng rung động ngập trời giữa thiên địa.

- Phụt. . .

Một giây sau, từng đạo máu tươi phóng ra trong hư không.

- Ùng ùng. . .

Nhưng một giây sau, công kích đầy trời lại một lần nữa nuốt mất Vương Hạo.

- Vương Hạo cố lên!

Tiểu Bạch vui vẻ ném cho Vương Hạo một cái hôn gió, sau đó sử dụng không gian thần thông biến mất ngay tại chỗ, hiển nhiên là ra bên ngoài đợi thi thể kiếm tiền.

Trong mấy giờ kế tiếp, trong thiên địa không phải là công kích đầy trời bao phủ, thì chính là kiếm quang chiếu rọi tứ phương, song kiếm hợp bích.

Dù sao trong trường hợp không ai nhường ai này, mọi người liều mạng chính là sự chịu đựng.

. . .

Trên bầu trời.

Sáng Thế thần và Huyết Sát kiếm vẫn lơ lửng ở chỗ này.

Huyết Sát kiếm có chút ngẩn người nói:

- Tiểu tử này rốt cuộc là quái vật gì, hắn đã sống lại bao nhiêu lần rồi? Chẳng lẽ hắn thật sự có thể sống lại một vạn lần!

Sáng Thế thần lắc đầu nói:

- Về điểm này, ta chỉ có thể nói ta cũng không biết!

Huyết Sát kiếm cả kinh kêu lên:

- Thế giới này cũng là ngươi sáng tạo, làm sao ngươi lại có thể không biết!

Sáng Thế thần cười nói:

- Thế giới này đúng là do ta sáng tạo, nhưng Vương Hạo không phải do ta chế tạo nên, ngươi đừng quên, chúng ta tới cùng một chỗ.

Huyết Sát kiếm thoáng sững sờ, lúc này mới nhớ tới Vương Hạo và Sáng Thế thần là đồng hương, Sáng Thế thần đúng là không có năng lực sáng tạo ra Vương Hạo.

Sáng Thế thần thở dài nói:

- Ta vốn tưởng rằng tiểu tử này nửa tháng sau mới bắt đầu lật ngược thế cờ, ai ngờ trong thời gian ba ngày hắn đã bắt đầu phản giết.

Huyết Sát kiếm trầm mặc không nói, rốt cục hiểu được vì sao Sáng Thế thần có tự tin như vậy với Vương Hạo rồi.

Hài tử lớn lên dưới hồng kỳ, quả thật không thể dùng ánh mắt của người bình thường xem xét.

Đồng thời, Huyết Sát kiếm cũng có một nghi vấn, đây rốt cuộc là tiện nhân nào mới có thể sáng tạo ra huynh đệ ti tiện đến tận cùng như Vương Hạo và Sáng Thế thần?

Chương 1114 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!