Một ngày sau đó.
Bên ngoài vòng chiến đấu.
Tiểu Bạch vẫn ở chỗ này kiêm chức, lấy ra từng món bảo bối từ trong Thứ Nguyên không gian.
Đúng lúc này, cả vùng đất đột nhiên yên tĩnh lại.
- Kết thúc rồi sao?
Trong lòng Tiểu Bạch run lên bần bật, nhanh chóng xông về phía một sườn núi nhìn ra phương xa, cho đến khi nhìn thấy thân ảnh của Vương Hạo, lúc này mới thật sâu thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng một giây sau, Tiểu Bạch hoàn toàn sợ ngây người.
Chỉ thấy cả vùng đất qua một ngày một đêm điên cuồng công kích, hoàn toàn thay đổi bộ dạng, khắp nơi đều là rãnh to chi chít, hư không tức thì bị xé rách đến bắt đầu vặn vẹo.
Còn Đại Ma Vương Vương Hạo đã chết không biết bao nhiêu lần, sử dụng không biết bao nhiêu lần chiêu kiếm thứ bảy, giết chết một nửa những người đuổi giết.
Về phần một nửa người sống sót, đây không phải là bọn họ thực lực cao cường, cũng không phải là bọn họ vận khí tốt, mà là bọn hắn đã bỏ đi cơ hội cướp đoạt thần cách, núp ở chỗ thật xa làm quần chúng ăn dưa.
Dù sao Đại Ma Vương Vương Hạo chết đi sẽ sống lại, đả pháp lưu manh sống lại dùng đại chiêu, bọn họ thật lòng chọc không nổi.
Dĩ nhiên cũng có rất nhiều người không tin, lựa chọn đối chiến đến cùng với Đại Ma Vương Vương Hạo.
Nhưng qua một ngày một đêm đại chiến, Đại Ma Vương Vương Hạo vẫn không bị giết chết, còn bọn họ có thể còn sống sót đã coi như phúc phần của tổ tiên rồi.
Vương Hạo mặt không chút thay đổi đứng trên mặt đất, từng đạo máu tươi không ngừng hóa thành dòng chảy dung nhập vào trong cơ thể hắn, cường hóa nhục thể của chính hắn.
Nhìn thấy màn này, tiếng nghị luận của mọi người lại trong nháy mắt vang lên.
- Tên này lại từ bỏ phản kháng sao!
- Ta thật sự muốn đánh chết tiểu tử này, mỗi lần dùng xong đại chiêu là hắn lại có vẻ mặt này!
- Làm sao không có động tĩnh, chẳng lẽ hiện tại không ai dám giết hắn rồi!
- Không thể không còn ai giết hắn, mà là người ta cũng cần nghỉ ngơi!
- Cũng phải, chiến đấu cường độ cao một ngày một đêm, ai có thể chịu được!
- Không phải ai cũng có thể giống như tên yêu nghiệt này, sau khi chết là có thể khỏe mạnh sống lại.
- Ta đột nhiên phát hiện, giữa người với người nên có tín nhiệm, chuyện sống lại một vạn lần là sự thật.
- Tên này đã chết không biết bao nhiêu lần, giờ còn ai dám không tin!
- Các ngươi có người nào nhớ rõ, hắn đã chết bao nhiêu lần rồi không!
- Ta nhớ, hắn đã chết chín ngàn chín trăm chín mươi tám lần.
- Đây cũng chính là nói, tiểu tử này chỉ còn lại hai lần sống lại!
- . . .
Mọi người hàn huyên tới đây, tâm tư trong lòng lập tức bị kích hoạt.
Lúc trước bọn họ là bị đả pháp lưu manh của Vương Hạo hù dọa, cho nên mới lựa chọn làm quần chúng ăn dưa.
Nhưng hiện tại cơ hội sống lại của Vương Hạo sắp dùng hết, cũng là lúc đi tranh đoạt một chút thành quả thắng lợi rồi.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
Toàn trường liền biến sắc, chỉ thấy một mũi tên màu đỏ tươi, cấp tốc vọt tới ngực Vương Hạo.
- Lại tới nữa!
Vương Hạo cau mày, ánh mắt sắc bén vô cùng nhanh chóng quét qua bốn phía, hắn thề nhất định phải tìm ra kẻ bắn lén núp trong bóng tối.
Bởi vì trong đại chiến một ngày một đêm, người này đã bắn chết hắn mấy ngàn lần rồi, nếu không thể báo thù, vậy hắn còn mặt mũi tiếp tục lăn lộn không?
- Tìm được rồi!
Chân mày Vương Hạo trong nháy mắt nhíu lại, rốt cục hắn đã nhìn thấy trên một sườn núi nhỏ cách đó ngàn dặm có một nữ tử hồng y, trong tay nữ nhân hồng y đó lại cầm một cây trường cung màu đỏ.
- Phụt. . .
Một giây sau, máu tươi trong nháy mắt phun ra.
Vương Hạo cúi đầu vừa nhìn, chỉ thấy mũi tên kia đã trúng trái tim của hắn.
- Lại trúng mục tiêu rồi!
Trong ánh mắt mọi người lóe lên vẻ hưng phấn, rốt cục bọn họ đã đợi được đến lúc Đại Ma Vương Vương Hạo dùng hết số lần sống lại rồi.
- Ùng ùng. . .
Đúng lúc này, cả thiên địa phảng phất cũng chấn động .
Sắc mặt tất cả đại biến, chỉ thấy sau khi sống lại Vương Hạo hóa thành một đạo thiểm điện phóng lên cao, Chúa Tể chi kiếm trong tay tóe ra quang mang chói mắt, dùng uy lực hủy thiên diệt địa chém tới nữ tử hồng y trên sườn núi cách đó ngàn dặm.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Gian Trảm!
- Thật là một kiếm khủng khiếp!
Con ngươi nữ tử hồng y chợt co rụt, phát hiện tất cả đường lui của mình đã bị phong tỏa.
Lúc trước nàng là núp trong bóng tối bắn tên trộm, cho nên chỉ có thể cảm nhận được kiếm thứ bảy rất kinh khủng.
Nhưng một khi nàng một mình đối mặt với một kiếm này, mới rõ ràng biết được chỗ kinh khủng của một kiếm này.
- Hôm nay không ai có thể cứu được ngươi, đi chết đi!
Trong hai tròng mắt Vương Hạo đều là sự lạnh lẽo, một đạo kiếm quang như cầu vồng khuấy phong vân, dùng một loại khí thế vô cùng kinh khủng xẹt qua phía chân trời, đâm tới hướng nữ tử hồng y.
- Không tốt rồi!
Con ngươi nữ tử hồng y chợt co rụt lại, thân thể theo bản năng lui về phía sau.
Nhưng tốc độ của Vương Hạo nhanh hơn, kiếm khí mênh mông như biển trào trong nháy mắt lao tới, trực tiếp đâm trúng bụng nữ tử hồng y.
- Phụt. . .
Một giây sau, vòi máu đỏ tươi phun ra.
- Đừng. . .
Nữ tử hồng y nhất thời sợ hãi, nàng phát hiện Chúa Tể chi kiếm bộc phát ra một đạo hấp lực kinh khủng, muốn cắn nuốt nguyên thần của nàng.
Nếu như nguyên thần của nàng thật sự bị cắn nuốt, nàng sẽ thật sự tử vong.
- Muốn cướp thần cách sẽ phải có giác ngộ tử vong!
Hai tròng mắt Vương Hạo lóe lên vẻ lạnh lẽo, sau đó không chút do dự rút Chúa Tể chi kiếm từ trong cơ thể nữ tử hồng y.
- A. . .
Nữ tử hồng y phát ra một tiếng kêu đau đớn, cảm giác nguyên thần của mình trong phút chốc bị rút ra ngoài cơ thể của mình.
Vương Hạo lạnh lùng nói:
- Ngươi giết ta mấy ngàn lần, ta chỉ giết ngươi một lần, quả thực coi như tiện nghi cho ngươi!
- Được làm vua thua làm giặc, ta không còn lời nào để nói, nhưng cho dù ta chết, cũng muốn kéo ngươi đi làm đệm lưng!
Sắc mặt nữ tử hồng y đầy dữ tợn, thần lực xung quanh đột nhiên lay động dữ dội, một quang cầu màu đen vô cùng khổng lồ trong nháy mắt bao phủ bốn phía.
- Đây là phong ấn!
Vương Hạo cau mày, cảm giác cấp bậc phong ấn này rất cao.
Nếu như hắn thật sự bị phong ấn, muốn dựa vào bản lãnh của mình rời khỏi phong ấn này tuyệt đối khó khăn, nhưng nếu sử dụng Vũ trụ tinh đồ, như vậy hết thảy sẽ trở nên rất đơn giản.
- Phong ấn này chỉ có trên chủ thần mới có thể mở ra, ngươi ở chỗ này từ từ chờ chủ thần tới giết ngươi đi!
Nữ tử hồng y điên cuồng cười lớn, sau đó thân thể nhanh chóng bành trướng.
- Ài. . . Không biết hại người!
Vương Hạo bất đắc dĩ thở dài, sau đó khởi động Vũ trụ tinh đồ biến mất ngay tại chỗ.
- Người đâu!
Nữ tử hồng y hét ầm lên, nhìn chung quanh tìm kiếm tung tích của Vương Hạo.
Rất nhanh, nữ tử hồng y nhìn thấy được thân ảnh của Vương Hạo bên ngoài phong ấn, hơn nữa Vương Hạo còn ném cho nàng một dấu tay chọc tức.
Giống như đang nói…, ngươi phải tin tưởng mình, ngươi nhất định có thể tự bạo thành công!
- A. . .
Nữ tử hồng y phát ra một tiếng gào thét vô cùng thống khổ, sau đó thân thể bành trướng tới cực điểm.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, tiếng nổ kinh thiên vang dội thiên địa. . .
Chương 1115 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]