Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1118: CHƯƠNG 1117: NGAO DU THIÊN ĐỊA

Trong quang cầu màu đen.

Năng lượng màu vàng bàng bạc tràn ngập bên trong, dấy lên luồng phong bạo năng lượng màu vàng ngập trời.

Ở chính giữa luồng phong bạo năng lượng này chính là Vương Hạo và Tiểu Bạch.

- Rất nhiều đồ ăn ngon đấy!

Tiểu Bạch hưng phấn, tâm tình kích động quả thực không cách nào dùng lời nói mà hình dung.

Vương Hạo lẩm bẩm:

- Chỉ cần hấp thu những bổn nguyên lực này, như vậy thực lực của ta tuyệt đối có thể đạt được bước nhảy vọt cực đại, ngoài tồn tại trên chủ thần không có người nào có thể là đối thủ của ta.

- Đừng nhiều lời nữa, chúng ta nhanh thúc đẩy đi!

Tiểu Bạch vẫy vẫy tay về phía Vương Hạo, sau đó há mồm ra hút những bổn nguyên lực kia vào trong cơ thể.

- Thật là con thỏ biết ăn hàng!

Vương Hạo lắc đầu, cắm Chúa Tể chi kiếm trên mặt đất, sau đó ngồi xếp bằng xuống đất chuẩn bị hấp thu bổn nguyên lực.

- Ngao. . .

Chúa Tể chi kiếm phát ra một tiếng rồng ngâm, cũng bắt đầu điên cuồng hấp thu bổn nguyên lực.

- Ngươi đúng là không kén ăn!

Vương Hạo thoáng ngây người, phát hiện những bổn nguyên lực này cũng có thể khiến cho Chúa Tể chi kiếm thăng cấp.

Nhưng, điều này cũng có thể hiểu được, dù sao vạn vật thế gian đều do bổn nguyên lực tiến hóa thành, vì vậy có thể trợ giúp Chúa Tể chi kiếm thăng cấp cũng không phải là chuyện gì đáng ngạc nhiên.

- Bổn cục cưng thỏ cuối cùng cũng ăn no rồi!

Tiểu Bạch cao hứng vỗ vỗ cái bụng tròn vo, khó khăn kéo cái bụng bò lên trên đùi Vương Hạo.

- Ngươi đã ăn bao nhiêu rồi?

Vương Hạo lắc đầu bật cười, đưa tay túm lấy cái tai Tiểu Bạch, nhấc nó lên khỏi mặt đất.

- Bổn cục cưng thỏ ăn mấy trăm giọt, hiện tại buồn ngủ lắm rồi!

Tiểu Bạch ngáp một cái, sau đó mơ mơ màng màng gục trên đùi Vương Hạo say ngủ.

- Mấy trăm giọt đã như vậy sao?

Vương Hạo bật cười sờ sờ cái đầu thỏ, sau đó vận chuyển Thiên Tôn thần công bắt đầu hấp thu bổn nguyên lực.

- Ầm. . .

Trong phút chốc, bổn nguyên lực xung quanh như ngựa hoang, điên cuồng tràn vào trong cơ thể hắn, trong cơ thể hắn đột nhiên phát ra một tiếng oanh minh đinh tai nhức óc.

- Khốn khiếp, chuyện gì xảy ra vậy?

Thân thể Vương Hạo nhất thời như gặp phải tác động nghiêm trọng, huyết khí quay cuồng, sắc mặt vốn hồng hào lúc này trở nên trắng bệch như giấy Tuyên Thành.

Thanh âm của Hệ Thống vang lên:

- Là bổn nguyên thần thể của Kí Chủ hấp dẫn những bổn nguyên lực này, hiện tại tất cả bọn chúng đều muốn dung nhập vào trong cơ thể Kí Chủ, cho nên khi Kí Chủ bắt đầu tu luyện, bọn chúng liền khẩn cấp xông vào trong cơ thể.

- Khốn khiếp, cùng lúc xông vào như vậy, ta không chống đỡ được!

Khuôn mặt Vương Hạo có chút dữ tợn vặn vẹo, chỉ cảm thấy trong cơ thể khó chịu muốn chết.

Nếu không phải lúc trước hắn dùng những máu tươi cường giả cường hóa thân thể, một ít vừa rồi đã đủ đánh cho hắn hồn phi phách tán.

Hệ Thống mở miệng nói:

- Kí Chủ có thể thăng cấp Thiên Tôn thần công, như vậy cũng có năng lực cường đại hơn để khống chế những bổn nguyên lực này, khiến chúng biết điều nghe lời.

Vương Hạo gấp giọng nói:

- Vậy thì mau thăng cấp Thiên Tôn thần công cho ta, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.

- Leng keng, chúc mừng Kí Chủ tốn hao 1000 vạn Thần Ma điểm, cộng thêm một lần cơ hội thăng cấp cuối cùng, thành công thăng cấp Thiên Tôn thần công.

Hệ Thống vừa dứt lời, từng đạo thiên địa pháp tắc đột nhiên xuất hiện xung quanh Vương Hạo, giúp hắn hoàn thiện Thiên Tôn thần công hoàn toàn mới.

Không lâu sau, sắc mặt Vương Hạo khôi phục bình tĩnh, cũng có thể khống chế bổn nguyên lực trong cơ thể, khiến chúng ngao du trong tứ chi bách hài, không ngừng rửa sạch xương cốt cùng với huyết mạch của hắn.

Đồng thời, Vương Hạo cũng tiến vào một loại trạng thái vô cùng kỳ diệu, cảm giác mình giống như linh hồn xuất khiếu, có thể xuất hiện ở bất kỳ chỗ nào trên Cực Nhạc Tịnh Thổ.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Vương Hạo cau mày, một ý niệm vừa lóe lên trong đầu trực tiếp xuất hiện bên trong Già Lam chủ thành, hơn nữa mọi người chung quanh giống như hoàn toàn không nhìn thấy hắn.

Hệ Thống nói:

- Kí Chủ bước đầu nắm trong tay bổn nguyên lực, cho nên có năng lực ngao du thiên địa.

- Ngao du thiên địa?

Vương Hạo khẽ nhíu mày, sau đó nhắm mắt lại cảm ứng được khí tức của Triệu Y Linh và Tiểu Hồ Ly.

Trong phút chốc, cảnh sắc chung quanh Vương Hạo phát sinh biến hóa, chỉ thấy Triệu Y Linh đang múa trường thương trong tay, đuổi theo Tiểu Hồ Ly chạy loạn khắp nơi.

- Tiểu Hồ Ly đáng thương!

Vương Hạo ném cho Tiểu Hồ Ly một ánh mắt thương cảm, đây chính là kết quả thường xuyên lười biếng không dụng công.

- Đây là. . .

Lông mày Triệu Y Linh đột nhiên nhảy lên, quay đầu nhìn về phía vị trí của Vương Hạo.

- Vương Hạo ca ca!

Tiểu Hồ Ly vui mừng hét to, phảng phất như nhìn thấy cứu tinh xuất hiện.

Nhưng khi nàng quay đầu nhìn lại, căn bản không nhìn thấy thân ảnh của Vương Hạo.

- Lại bị phát hiện!

Vương Hạo buồn bực, phát hiện mặc dù mình có thể ngao du thiên địa, nhưng thực lực không mạnh cuối cùng vẫn có thể bị đả thương, phải mau sớm cường đại lên mới được.

- Sao lại không thấy nữa?

Tiểu Hồ Ly gãi gãi đầu, hết sức không hiểu tại sao lại cảm ứng được khí tức của Vương Hạo.

- Chẳng lẽ do ta nghĩ đến tên khốn khiếp đó quá nhiều?

Triệu Y Linh đỏ mặt, sau đó lắc đầu tiếp tục đuổi theo đuổi Tiểu Hồ Ly.

- Vương Hạo ca ca cứu mạng!

Tiểu Hồ Ly hét to, nhanh chóng né tránh công kích trường thương của Triệu Y Linh.

- Hiện tại ta không thể cứu được ngươi rồi!

Vương Hạo ném cho Tiểu Hồ Ly một ánh mắt thương cảm mà không giúp gì được, sau đó chuẩn bị đi đến những nơi khác xem xét, đợi trở lại sẽ đi an ủi Tiểu Hồ Ly đáng thương.

Bất chợt, Vương Hạo cảm ứng được ở một nơi nào đấy của Cực Nhạc Tịnh Thổ, có mấy luồng năng lượng cường đại xảy ra va chạm.

Nếu hắn không cảm ứng sai, đây là Già Lam chủ thần, Sát Lục chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, Vấn Thiên chủ thần.

- Năm tên này đang làm gì ở đó vậy?

Vương Hạo cau mày, trực tiếp biến mất ngay tại chỗ.

Khi Vương Hạo xuất hiện trở lại, chỉ cảm giác mình vừa đưa thân lên con thuyền giữa đại dương bão táp, bốn phía đều là phong bạo năng lượng ba động phập phồng.

Năm đạo năng lượng kinh khủng đang phát sinh va chạm kịch liệt, khiến cho cả vùng đất rách ra từng vết dữ tợn.

- Đây chính là chiến đấu giữa các chủ thần!

Hai mắt Vương Hạo lóe lên, cảm giác da đầu tê dại một trận.

Đồng thời, Vương Hạo cũng phát hiện trước mặt chiến đấu của loại cấp bậc này, chiến đấu sống lại một vạn lần của hắn lúc trước, chỉ có thể coi là trò đánh nhau vặt vãnh.

Đúng lúc này, một tiếng rống giận dữ lanh lảnh vang lên:

- Bốn tên khốn kiếp các ngươi mau buông ta ra!

Vương Hạo tò mò quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai tay Vấn Thiên chủ thần chia ra bị Yêu Lệ chủ thần, Thôn Phệ chủ thần bắt được, còn hai chân của hắn bị Sát Lục chủ thần túm lấy.

Sát Lục chủ thần kêu lớn:

- Già Lam huynh nhanh tay lên, chúng ta sắp không giữ được hắn rồi!

- Ta đến đây!

Già Lam chủ thần hít sâu một hơi, nhanh chóng vọt tới trước mặt Vấn Thiên chủ thần, hơn nữa giơ tay lên không ngừng nhích tới gần Vấn Thiên chủ thần.

- Đây là. . .

Vương Hạo trong nháy mắt kích động, chẳng lẽ bốn vị chủ thần này muốn liên thủ giết vị chủ thần mạnh nhất?

Nếu như vậy, vậy hắn có thể không uổng phí công sức thu phục Vấn Thiên lãnh thổ rồi.

Nhưng một giây sau, Vương Hạo hoàn toàn kinh hãi ngây người tại chỗ.

Chỉ thấy Già Lam chủ thần thân không phải ra tay giết Vấn Thiên chủ thần, mà là túm lấy quần Vấn Thiên chủ thần, hơn nữa Già Lam chủ thần còn mặt đầy hưng phấn kéo quần của Vấn Thiên chủ thần. . .

Chương 1117 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!