“Khốn kiếp!”
Vấn Thiên chủ thần nổi giận hét ầm lên, thân thể không ngừng giằng co.
Thôn Phệ chủ thần gấp giọng kêu lên:
- Không xong rồi, ta sắp không giữ được hắn!
Yêu Lệ chủ thần kêu lên:
- Già Lam huynh, ngươi cũng nhanh cởi ra đi! Ta cũng sắp không giữ được hắn rồi!
Sát Lục chủ thần miễn cưỡng nói:
- Tu vi của Vấn Thiên thật sự quá mạnh, ta thấy không bằng chúng ta liên thủ phế bỏ hắn trước, sau đó từ từ cởi quần của hắn.
Vương Hạo trợn mắt há hốc mồm, trong lòng toát ra một câu chửi thầm.
Đây là thấy Vấn Thiên chủ thần không chịu đi vào khuôn khổ, cho nên định dùng sức mạnh hãm hại sao?
- Không cần phiền phức như vậy, bên ta xong rồi!
Già Lam chủ thần cười lớn, một tay kéo quần Vấn Thiên chủ thần xuống.
Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, Sát Lục chủ thần lập tức ngừng thở nhìn lại, cảm giác như đây chính là thời điểm chứng kiến kỳ tích, cũng là thời điểm chứng minh Quỳ Hoa Bảo Điển là thật hay giả.
- Ha hả. . .
Khóe mắt Vương Hạo khẽ giật một cái, cảm giác thế giới của mình trong nháy mắt sụp đổ.
Bốn vị chủ thần cao cao tại thượng liên thủ, lại không phải vì giết Vấn Thiên chủ thần, mà vì muốn cởi quần của Vấn Thiên chủ thần, khẩu vị này thật sự không phải nhỏ!
- Thật sự không có!
Trên mặt bốn người Già Lam chủ thần, Sát Lục chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần tràn đầy vẻ mừng rỡ, nếu Vấn Thiên chủ thần không có, vậy thì ý nghĩa Quỳ Hoa Bảo Điển bọn họ lấy được là thật.
Chỉ có điều, trong ánh mắt hưng phấn của bốn vị chủ thần, còn có vẻ quấn quýt, hiển nhiên là quấn quýt có nên vung đao luyện công hay không.
- Mả mẹ nó!
Vương Hạo bị hù dọa đến bạo miệng nói tục, cảm giác những vị chủ thần này thật sự quá đáng sợ.
Chuyện Vấn Thiên chủ thần vung đao hắn biết, nhưng điều khiến cho hắn không hiểu nổi chính là, tại sao bốn vị chủ thần này không nhìn thấy tiểu đệ đệ của Vấn Thiên chủ thần lại hưng phấn như vậy? Chẳng lẽ bọn họ muốn cùng nhau?
- Người nào?
Bốn vị chủ thần kinh hãi, nhanh chóng quay đầu nhìn lại, nhưng tuyệt nhiên không thấy được một bóng người.
- A. . .
Vương Hạo vội vàng che miệng, lúc này hắn mới phát hiện, thì ra lớn tiếng nói có thể bị người ta nghe được.
- A. . .
Đúng lúc này, một tiếng rống giận dữ vang dội thiên địa.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vấn Thiên chủ thần ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, một luồng khí tức kinh khủng nháy mắt từ trong cơ thể hắn bộc phát ra, chấn bốn vị chủ thần kia bay ra ngoài, hơn nữa rất nhanh kéo quần lên.
- Không hay rồi!
Sắc mặt bốn vị chủ thần đại biến, nhanh chóng đề phòng.
- Đi chết đi!
Vấn Thiên chủ thần nổi giận gầm lên, phát ra một cầu năng lượng cuồng bạo về phía bốn vị chủ thần.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, tiếng oanh minh đinh tai nhức óc vang dội thiên địa.
Vương Hạo cau mày, chỉ thấy một cột xoáy hỏa long trong nháy mắt kết nối thiên địa, cả hủy diệt toàn bộ vùng đất, thậm chí ngay cả hư không cũng bị luồng hỏa long này xé rách đến biến hình.
- Ùng ùng. . .
Đúng lúc này, lại là bốn tiếng oanh minh cuồng bạo vang lên.
Vương Hạo vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bốn vị chủ thần liên thủ hủy diệt hỏa long, khiến cho thiên địa trong nháy mắt khôi phục bình tĩnh.
Sắc mặt Vấn Thiên chủ thần dữ tợn nói:
- Mấy tên khốn kiếp!
Sát Lục chủ thần cười to nói:
- Vấn Thiên, mặc dù ngươi là chủ thần mạnh nhất, nhưng bên chúng ta có bốn vị chủ thần, ngươi tuyệt đối không chiếm được bất kỳ tiện nghi nào, hiện tại chuyện chúng ta muốn chứng minh đã được chứng minh, tốt nhất ngươi vẫn nên thức thời cút đi!
Vấn Thiên chủ thần lạnh lùng nói:
- Nhìn dáng dấp các ngươi có lẽ đã lấy được Quỳ Hoa Bảo Điển rồi, chuyện muốn chứng minh đơn giản chính là chứng minh nội dung bên trong là thật hay giả?
Già Lam chủ thần sảng khoái thừa nhận nói:
- Ngươi nói hoàn toàn không sai, chúng ta đã tìm được Quỳ Hoa Bảo Điển trong phòng Mã Mại Phê, nhưng phương pháp tu luyện bên trong vô cùng biến thái, cho nên chúng ta vì bảo đảm đạt được mục đích, đặc biệt tới tìm ngươi chứng minh một chút.
- Phòng của ta?
Vương Hạo sững sờ, lập tức nghĩ tới cuốn Quỳ Hoa Bảo Điển tiện tay nhét vào ghế sa lon.
Chẳng qua điều khiến cho hắn không hiểu nổi chính là, tại sao bọn người kia lại có hứng thú với Quỳ Hoa Bảo Điển như vậy? Còn đặc biệt chạy đến nhà hắn đi trộm?
- Đúng rồi!
Vương Hạo chợt nghĩ tới, hắn chính là lấy được Quỳ Hoa Bảo Điển từ trong tay Sáng Thế thần.
Vậy điều này cũng ý nghĩa, trong khoảng thời gian khi hắn trở về Đa Nguyên vũ trụ, có người cầm Quỳ Hoa Bảo Điển trở lại, hơn nữa còn vừa vặn đụng phải Sáng Thế thần.
Kết quả không cần nghĩ cũng biết, nhất định là bị quyền uy của Sáng Thế thần lừa dối, khiến cho giá trị của cuốn Quỳ Hoa Bảo Điển trong nháy mắt tăng lên gấp bội, trở thành thần công cho các chủ thần tranh đoạt.
Mà người cầm Quỳ Hoa Bảo Điển trở lại, dùng cái mông suy nghĩ cũng biết chắc chắn là Vấn Thiên chủ thần, nếu không hắn sẽ không có dũng khí vung đao.
Nghĩ tới đây, Vương Hạo lập tức ném cho Vấn Thiên chủ thần một ánh mắt thương cảm, hắn tự nhận là Sáng Thế thần quyền uy, nhưng hắn lại quên mất Sáng Thế thần là một tiện nhân, nói ra lời nói không thể tin!
Vấn Thiên chủ thần lạnh giọng châm chọc nói:
- Nếu các ngươi chứng minh được thì đã sao? Chẳng lẽ các ngươi còn dám vung đao tu luyện?
- Cái này. . .
Bốn vị chủ thần bị hỏi khó, vung đao luyện công nói thì dễ dàng, nhưng thật sự có mấy nam nhân có dũng khí để làm?
- Ta dám!
Già Lam chủ thần nghiêm túc tiến lên trước một bước, vẻ mặt hoàn toàn không giống đang nói đùa.
Mí mắt Vương Hạo run lên, rốt cuộc biết tại sao thế nhân đều nói Già Lam chủ thần là một kẻ si mê võ nghệ, hắn bất kể là thần công gì, chỉ cần có thể đề tăng thực lực thì đều dám tu luyện!
Nhưng kết quả này có thể sẽ khiến cho hắn thất vọng!
Nhưng vung đao một cái hắn sẽ có năm trăm ngàn Thần Ma điểm vào sổ sách, cho nên hắn dĩ nhiên sẽ có chút khen ngợi trước dũng khí của Già Lam chủ thần.
Vấn Thiên chủ thần nheo mắt nói:
- Già Lam chủ thần, ngươi có gan là nam nhân, như vậy hãy để cho chúng ta xem, người nào luyện đệ nhất thiên hạ thần công này thành công trước.
- Đệ nhất thiên hạ thần công!
Vương Hạo hơi sững sờ, rốt cục hiểu dũng khí vung đao của Vấn Thiên chủ thần rút cuộc xuất phát từ đâu rồi.
Chẳng qua nhát đao này đã vung lên thì còn coi là nam nhân cái rắm!
- Được!
Già Lam chủ thần hào khí ngất trời, trái tim không chịu thua một lần nữa đập rộn ràng.
Vấn Thiên chủ thần châm chọc nói:
- Sát Lục chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, Thôn Phệ chủ thần các ngươi thì sao? Không phải kinh sợ không dám tu luyện chứ?
Ba vị chủ thần bất giác nhăn mày, trong lòng vẫn không cách nào quyết định rốt cuộc có nên tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển hay không.
Dù sao bọn họ chỉ nghe từ Vấn Thiên chủ thần mới biết được, Sáng Thế thần nói Quỳ Hoa Bảo Điển là đệ nhất thiên hạ thần công, cũng không chính tai nghe Sáng Thế thần nói lời này, cho nên đối với quyển bí tịch này còn rất nhiều nghi ngờ.
- Ba cái tên đi trộm đồ nhà ta, nhất định phải dạy dỗ bọn họ một trận mới được.
Vẻ mặt Vương Hạo đầy chính khí, tỏ vẻ mình tuyệt đối không phải là vì một tỉ năm ngàn vạn Thần Ma điểm, mà chỉ là trừng ác dương thiện.
Chợt Vương Hạo thả ra một đạo ba động khí tức yếu ớt.
- Người nào?
Năm vị chủ thần lập tức nhìn xung quanh, kết quả vẫn không phát hiện một bóng người, nhưng luồng khí tức yếu ớt này đúng là thật sự tồn tại.
Vương Hạo hạ giọng nói:
- Mặt trời mọc phía Đông, chỉ có ta bất bại. . .
Chương 1118 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]