Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1120: CHƯƠNG 1119: MỘT KIỂU CUỐI CÙNG

“Người nào?”

Năm vị chủ thần kinh hãi, có cảm giác như giữa ban ngày gặp quỷ.

Rõ ràng xung quanh không có một bóng người, nhưng tại sao có thể cảm ứng được một luồng khí tức yếu ớt, còn có thể nghe được một thanh âm trầm thấp?

Vương Hạo tiếp tục nói:

- Các ngươi chờ ở đây cướp đoạt Quỳ Hoa Bảo Điển, vậy mà không nhận ra Đông Phương Bất Bại ta!

- Ngươi nói ngươi là Đông Phương Bất Bại?

Vấn Thiên chủ thần kinh hãi kêu lên, trong lòng trong nháy mắt kích động.

Hắn vốn tưởng rằng Đông Phương Bất Bại đã chết, nhưng ai có thể ngờ hắn lại còn sống, cứ như vậy, hắn cũng có thể đi thỉnh giáo Quỳ Hoa Bảo Điển dạy tu luyện như thế nào.

Về phần Đông Phương Bất Bại này là thật hay giả, hắn cảm giác nhất định là thật.

Dù sao trên đời này ngoại trừ Sáng Thế thần, thật sự không có mấy người từng nghe thấy cái tên Đông Phương Bất Bại, hơn nữa cho dù có người muốn giả mạo, cũng sẽ không giả mạo kẻ vô danh như Đông Phương Bất Bại?

Vương Hạo thoáng sững sờ, không ngờ Sáng Thế thần lão ca cũng đã nói ra cái tên Đông Phương Bất Bại.

Nhưng như vậy cũng rất tốt, tối thiểu hắn lừa dối cũng không có áp lực, phì, là trừng ác dương thiện, hắn muốn dùng hành động nói cho thế nhân biết, tuyệt đối không thể đi trộm đồ của người khác, nếu không kết quả sẽ rất thê thảm.

- Đông Phương Bất Bại?

Bốn vị chủ thần còn lại nhìn nhau, tất cả bọn họ đều chưa từng nghe đến cái tên này.

Nhưng bọn hắn cảm giác, Đông Phương Bất Bại nhất định là tồn tại khó lường, nếu không hắn không dám dùng hai chữ ‘Bất Bại’ đặt tên, bởi vì cái tên này thật sự rất dễ tạo ra cừu hận.

Già Lam chủ thần không nhịn được hỏi:

- Vấn Thiên, ngươi biết Đông Phương Bất Bại sao?

Vấn Thiên chủ thần chưa trả lời, vội vàng ôm quyền nói:

- Hậu bối Vấn Thiên bái kiến Đông Phương tiền bối, khẩn cầu tiền bối hiện thân gặp mặt.

Vương Hạo trợn mắt, hắn bây giờ đang ngao du thiên địa, bản thể còn đang ở Thiên Long lãnh thổ, lúc này làm sao có thể hiện thân?

Hơn nữa, cho dù bản thể của hắn ở đây cũng không thể hiện thân, nếu lòi đuôi nhiều cũng không tốt!

Già Lam chủ thần cau mày nói:

- Vấn Thiên, người này rốt cuộc lai lịch ra sao?

Sát Lục chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần tiến lên trước, ý tứ rất rõ ràng, không nói sẽ quần đấu ngươi.

Vấn Thiên chủ thần bất đắc dĩ nói:

- Ta chỉ từng nghe Sáng Thế thần nói đến người này, biết hắn đã luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển, về phần lai lịch của hắn ta hoàn toàn không biết, nhưng ta có thể cảm giác được, Sáng Thế thần rất kiêng kỵ hắn.

·Sáng Thế thần kiêng kỵ hắn?

Sắc mặt bốn vị chủ thần biến đổi, rốt cục hiểu được vì sao Vấn Thiên chủ thần có dũng khí vung đao.

Nếu như không phải Đông Phương Bất Bại luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển, Vấn Thiên chủ thần tuyệt đối sẽ không cần suy nghĩ vung đao.

Đồng thời, điều này cũng gián tiếp chứng minh một chuyện, đó chính là Quỳ Hoa Bảo Điển thật sự rất lợi hại.

Vấn Thiên chủ thần chân thành nói:

- Đông Phương tiền bối, có thể để chúng ta thấy phong thái của ngươi?

Vương Hạo thở dài nói:

- Hài tử, không phải bổn tọa không muốn hiện thân, mà là bổn tọa không cách nào hiện thân!

Vấn Thiên chủ thần tò mò hỏi:

- Tại sao?

Vương Hạo thở dài tiếp tục nói:

- Chuyện này phải kể lại từ khi thiên địa sơ khai!

- Thiên địa sơ khai!

Năm vị chủ thần hít sâu một hơi, bị lai lịch của Đông Phương Bất Bại thật sự hù dọa.

Về phần Đông Phương Bất Bại nói thật hay giả, từ chỗ Sáng Thế thần kiêng kỵ Đông Phương Bất Bại cũng có thể thấy được, đây nhất định là nhân vật lợi hại, sinh ra ở thời quá khứ thiên địa sơ khai.

Vương Hạo tiếp tục bức tới:

- Nhớ năm đó thiên địa sơ khai, bổn tọa đúng dịp sinh ra, sáng tạo ra Vô thượng thần công Quỳ Hoa Bảo Điển, nhưng Quỳ Hoa Bảo Điển thật sự quá mạnh mẽ, điều này làm cho Sáng Thế thần cảm nhận được uy hiếp, cho nên hắn liền định tiên hạ thủ vi cường.

- Tiên hạ thủ vi cường!

Năm vị chủ thần hoàn toàn kinh hãi ngẩn người, chưa bao giờ nghĩ tới tồn tại cường đại như Sáng Thế thần cũng phải tiên hạ thủ vi cường.

Đồng thời, điều này cũng chứng minh Vấn Thiên chủ thần nói không sai, Sáng Thế thần thật sự rất kiêng kỵ Đông Phương Bất Bại.

Vấn Thiên chủ thần vội vàng hỏi tới:

- Vậy sau đó thế nào?

Bốn vị chủ thần còn lại cũng vội vàng dựng thẳng lỗ tai lắng nghe, muốn biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.

Vương Hạo tiếp tục nói khoác:

- Sáng Thế thần khôn khéo, nhưng bổn tọa cũng không ngu, trực tiếp triệu tập nhân mã khai chiến với hắn, trận chiến ấy đánh đến nhật nguyệt thôi chiếu, thiên địa sụp đổ, cuối cùng khiến cho thế giới một lần nữa trở về hỗn độn.

- Trở về hỗn độn!

Năm vị chủ thần hít sâu một hơi, thật sự không cách nào tưởng tượng đó là loại chiến đấu như thế nào.

Đồng thời, trong ánh mắt năm vị chủ thần cũng tràn đầy vẻ say mê, rất muốn trở lại quá khứ để chứng kiến trận đại chiến kinh thiên động địa kia.

Vương Hạo thở dài nói:

- Nhưng rất đáng tiếc, cuối cùng bổn tọa vẫn thất bại trong tay Sáng Thế thần, bị hủy đi thân thể, từ đó một luồng tàn hồn du đãng giữa thiên địa.

- Ài. . .

Năm vị chủ thần cùng thở dài một hơi, hiểu được đây chính là quy củ được làm vua thua làm giặc, từ xưa đến nay không hề thay đổi.

Thành, thì chính là Sáng Thế thần cao cao tại thượng!

Bại, thì là một cô hồn dã quỷ du đãng trong thiên địa!

Đồng thời, năm vị chủ thần cũng hiểu được, tại sao khí tức của Vương Hạo hết sức nhỏ yếu, nhưng bọn họ vẫn không phát hiện được Vương Hạo ở chỗ nào, thì ra vì hiện tại hắn chỉ còn là có một luồng tàn hồn kéo dài hơi tàn.

Vương Hạo đột nhiên kích động kêu lên:

- Nhưng bổn tọa không cam lòng thất bại, lúc ấy bổn tọa đã sáng chế ra một thức cuối cùng của Quỳ Hoa Bảo Điển, nếu như đã luyện thành, cho dù mười Sáng Thế thần cũng đừng mơ tưởng chiến thắng bổn tọa!

- Mười Sáng Thế thần cũng không chiến thắng được!

Hô hấp của năm vị chủ thần đột nhiên trở nên dồn dập, cảm giác trái tim của mình sắp ngừng đập.

Bọn họ vốn tưởng rằng Quỳ Hoa Bảo Điển nhiều nhất có thể trợ giúp bọn họ chiến thắng Thần chúa tể, nhưng bây giờ nhìn lại bọn họ đã đánh giá quá thấp tiềm lực của đệ nhất thiên hạ thần công này rồi.

Vương Hạo không nhịn được che miệng cười trộm, lúc này hắn muốn nhìn thấy bọn người kia còn lý do gì không vung đao.

Vấn Thiên chủ thần vội vàng quỳ trên hư không, vẻ mặt thành khẩn nói:

- Đông Phương tiền bối, xin nhận tại hạ làm đồ đệ, chỉ đạo tại hạ tu luyện đệ nhất thiên hạ thần công, Quỳ Hoa Bảo Điển!

- Xin Đông Phương tiền bối chỉ đạo!

Tất cả bốn vị chủ thần còn lại cũng quỳ xuống, hiển nhiên không thể ngăn cản sức hấp dẫn chiến thắng Sáng Thế thần, đệ nhất thiên hạ đương thời.

Vương Hạo bình thản nói:

- Quỳ Hoa Bảo Điển chính là đệ nhất thiên hạ thần công, người nào luyện thành chính là đệ nhất thiên hạ, ngươi cảm thấy bổn tọa có dễ dàng chỉ đạo các ngươi không?

Vấn Thiên chủ thần chân thành nói:

- Chỉ cần tiền bối chịu chỉ đạo tại hạ, có yêu cầu gì ngươi cứ việc nói.

- Tiền bối cứ việc nói!

Bốn vị chủ thần còn lại cũng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ chỉ cần có thể tu luyện đệ nhất thiên hạ thần công, cái gì bọn họ cũng có thể làm.

Dù sao ngay cả từ bỏ làm nam nhân bọn họ cũng dám vung đao, vậy còn cái gì mà không thể vứt bỏ?

Hơn nữa, chỉ cần bọn họ có thể trở thành đệ nhất thiên hạ, còn cái gì không thể lấy về!

Vương Hạo mở miệng nói:

- Các ngươi đã có thành ý như thế, vậy bổn tọa sẽ thu nhận các ngươi, hơn nữa sẽ truyền cho các ngươi một thức cuối cùng của Quỳ Hoa Bảo Điển, Lậu Tố Lậu Đái!

- Lậu Tố Lậu Đái?

Năm vị chủ thần đưa mắt nhìn nhau, thật sự không rõ một thức cuối cùng này tại sao lại có cái tên kỳ quái như vậy. . .

Chương 1119 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!