Vương Hạo mở miệng nói:
- Đây chỉ là một tên gọi, cho nên các ngươi không cần để ý!
- Vâng!
Năm vị chủ thần vội vàng gật đầu, không dám hỏi nhiều tại sao lại có cái tên kỳ quái như vậy.
Dù sao bọn họ cũng có thể tiếp nhận vung đao chém xuống, tiếp nhận một cái tên tuyệt thế như thế này cũng không phải việc khó.
- Ừ. . .
Chân mày Vương Hạo đột nhiên nhăn lại, hắn phát hiện tầm mắt của mình bắt đầu chợt lóe, giống như chơi trò chơi, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.
Lúc này thanh âm của Hệ Thống chợt vang lên:
- Kí Chủ ngao du thiên địa sử dụng linh hồn lực đã tiêu hao, mời Kí Chủ kịp thời trở về bản thể, nếu không sẽ dễ dàng xuất hiện nguy hiểm.
- Tu vi kém quả nhiên là rất dễ bị đả thương!
Trong lòng Vương Hạo bất giác thở dài, cảm giác muốn nhìn thấy những chủ thần này vung đao không phải trò đùa nữa rồi.
Già Lam chủ thần thử dò xét hỏi:
- Đông Phương sư phụ, ngươi còn ở đó không? Ngươi tính toán lúc nào dạy chúng ta tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển?
Trong lòng Sát Lục chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, Thôn Phệ chủ thần run lên, thời khắc vung đao rốt cục đã tới rồi sao?
Nhưng tại sao đúng vào thời điểm mấu chốt này, bọn họ lại đột nhiên cảm giác kinh sợ?
Thanh âm của Vương Hạo yếu ớt vang lên:
- Năng lượng của vi sư sắp dùng hết rồi, cho nên tạm thời không cách nào tự mình dạy các ngươi tu luyện, các ngươi cứ tự tu luyện trước, đợi sau này vi sư lại tới tìm các ngươi. . .
Lời còn chưa dứt, thân ảnh của Vương Hạo đã hóa thành tinh quang, sau đó biến mất giữa thiên địa.
- Đông Phương sư phụ, Đông Phương sư phụ. . .
Năm vị chủ thần liên tục kêu lên, nhưng căn bản không có người nào trả lời bọn họ.
Vấn Thiên chủ thần thở dài nói:
- Có vẻ Đông Phương sư phụ đã đi thật rồi!
Già Lam chủ thần lạnh lùng nói:
- Đi thì đi, bổn tọa không có hắn vẫn có thể luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển, trở thành đệ nhất thiên hạ!
- Vậy hãy để cho chúng ta xem, người nào luyện thành trước!
Vấn Thiên chủ thần liếc nhìn Già Lam chủ thần, sau đó hóa thành một đạo lưu tinh biến mất không thấy gì nữa.
Già Lam chủ thần lạnh lùng nói:
- Vấn Thiên, ngươi chờ đấy cho bổn tọa, bổn tọa nhất định sẽ luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển trước ngươi, sau đó chờ Đông Phương sư phụ truyền thụ cho ta một thức cuối cùng, Lậu Tố Lậu Đái!
Sát Lục chủ thần không nhịn được hỏi:
- Các ngươi thấy Đông Phương Bất Bại này thế nào?
Thôn Phệ chủ thần cau mày nói:
- Hoàn toàn nhìn không thấu, ta nghĩ năm đó hắn tuyệt đối là một cường giả vô địch.
Yêu Lệ chủ thần ngưng trọng nói:
- Ta cũng cho rằng như vậy, ngay cả một luồng tàn hồn của hắn năm đại chủ thần chúng ta cũng không phát hiện được, ta thật sự không dám tưởng tượng năm đó khi hắn toàn thịnh sẽ có thực lực như thế nào.
Sát Lục chủ thần suy nghĩ, cũng cảm giác Đông Phương Bất Bại rất lợi hại.
Nhưng không biết tại sao, trong lòng hắn cứ có dự cảm hết sức bất tường, giống như cảm giác bị người ta mua rồi, còn giúp người ta kiếm tiền.
Nhưng cẩn thận suy nghĩ, hoàn toàn không thấy có lý do gì!
- Lúc nào cũng chỉ biết nghi thần nghi quỷ, không phải chỉ có vung đao sao? Cũng không phải không mọc ra nữa!
Già Lam chủ thần ném cho ba vị chủ thần một ánh mắt khinh bỉ, sau đó cắn chặt răng lấy ra môt cây chủy thủ, nhanh chóng hạ tay xuống.
- Phụt. . .
Một giây sau, máu tươi trong nháy mắt phun ra, nhiễm đỏ quần của Già Lam chủ thần.
Ba vị chủ thần run rẩy, chỉ cảm thấy có một luồng gió lạnh lướt qua dưới đũng quần.
- Ách. . .
Già Lam chủ thần cắn chặt răng, không để cho mình phát ra tiếng kêu thảm thiết, chẳng qua sắc mặt tái nhợt, lúc này hắn thật sự rất đau.
- Lợi hại!
Sát Lục chủ thần giơ một cái ngón tay cái về phía Già Lam chủ thần, cảm thấy khen ngợi cho dũng khí vung đao của Già Lam chủ thần.
Thôn Phệ chủ thần không nhịn được hỏi:
- Chúng ta nên làm gì bây giờ?
- Hô. . .
Yêu Lệ chủ thần thở ra một hơi:
- Già Lam huynh nói rất đúng, nếu sau khi vung đao còn có thể mọc ra, vậy vì sao chúng ta không thử một lần?
- Chuyện này. . .
Sát Lục chủ thần, Thôn Phệ chủ thần cau mày suy nghĩ, sau đó gật đầu cảm thấy Yêu Lệ chủ thần nói rất có lý.
Cho dù bọn họ tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển thất bại, cũng có thể một lần nữa mọc trở lại làm chủ thần.
Nhưng nếu vạn nhất thành công, vậy bọn họ chính là tồn tại đệ nhất thiên hạ, chí cao vô thượng.
Nghĩ tới đây, ba vị chủ thần còn lại không còn do dự, vội vàng rút ra ba cây chủy thủ bóng loáng.
- Á. . .
Một giây sau, ba tiếng kêu trầm thấp vang lên, kèm theo ba vòi máu màu đỏ xuất hiện.
. . .
Thiên Long lãnh thổ.
Trong quang cầu màu đen.
Vương Hạo ngồi xếp bằng dưới đất tu luyện, nhưng ý thức của hắn đã trở về bản thể.
- Leng keng, chúc mừng Kí Chủ thành công tính toán hãm hại Sát Lục chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Già Lam chủ thần, khiến cho bốn vị chủ thần bị thương nặng, đạt được 2 tỉ Thần Ma điểm.
Hai tròng mắt Vương Hạo chợt sáng ngời, quả nhiên không người nào có thể ngăn cản sức hấp dẫn của đệ nhất thiên hạ.
Dĩ nhiên, có thể khiến cho bọn họ cam tâm tình nguyện vung đao, còn phải cảm tạ quyền uy của Sáng Thế thần.
Bởi vì nếu không có Sáng Thế thần nói ra câu đệ nhất thiên hạ thần công kia, đoán chừng cho dù hắn phí nhiều nước miếng hơn nữa, cũng khó mà khiến các vị chủ thần đi vung đao.
Nghĩ tới đây, trong lòng Vương Hạo lập tức cảm thấy khinh bỉ vị lão ca Sáng Thế thần này, người khác xem hắn là quyền uy, nhưng hắn lại làm ra chuyện ti tiện như vậy, thật sự là quá thất đức.
Về phần cuốn Quỳ Hoa Bảo Điển là ai lấy ra trước, sau đó chết cũng không hối cải tiếp tục lừa dối, Đại Ma Vương Vương Hạo trực tiếp lựa chọn quên lãng mãi mãi.
- Ài. . .
Hệ Thống thở dài, không nhịn được mặc niệm ba phút cho thế giới này.
Trước kia chỉ có một mình Sáng Thế thần, cho nên thế giới này còn có thể miễn cưỡng sống.
Nhưng hôm nay Đại Ma Vương Vương Hạo tới đây, uy lực kết hợp của đôi tiện nhân này đã bước đầu bày ra, chuyện năm vị chủ thần vung đao tuyệt đối không phải là kết thúc, mà mới chỉ là bắt đầu.
- Ùng ùng. . .
Đúng lúc này, trong cơ thể Vương Hạo truyền ra một tiếng oanh minh.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Sắc mặt Vương Hạo đại biến, không dám khinh thường, vội vàng xem xét chuyện gì xảy ra trong cơ thể.
Rất nhanh, Vương Hạo phát hiện nguyên thần trong đan điền, lại bay vào trong đầu của hắn, cuối cùng tan ra làm một thể với thần cách của hắn, biến thành một quả trứng màu vàng nhỏ.
- Đây là cái gì?
Vương Hạo khẽ nhíu mày, chỉ cảm thấy trong quả trứng này hình như đang nuôi dưỡng sinh mạng nào đó.
Thanh âm của Hệ Thống vang lên:
- Bổn nguyên thần thể của Kí Chủ đã vượt ra ngoài phạm vi nhận thức của Hệ Thống, cho nên đây rốt cuộc là cái gì, Hệ Thống cũng không biết.
- Không biết thì thôi, ta sẽ tự tìm đáp án!
Vương Hạo thở dài, sau đó vận chuyển Thiên Tôn thần công tiếp tục tu luyện .
Thời gian chậm rãi trôi qua, trong quang cầu màu đen khôi phục yên tĩnh.
Nhưng Vương Hạo lại trải qua sự lột xác kinh người, một luồng khí tức hết sức kinh khủng từ trong cơ thể hắn tràn ra, bóp áp đá vụn xung quanh thành bụi phấn.
Đồng thời, toàn bộ thần lực trong cơ thể Vương Hạo đã bị chuyển hóa thành bổn nguyên lực, khiến cho hắn càng trở nên càng cường đại hơn.
Trái với sự yên tĩnh trong quang cầu màu đen, thế giới bên ngoài lại hết sức náo nhiệt.
Nơi này một lần nữa hội tụ vô số cao thủ, bọn họ đang nghĩ hết biện pháp mở quang cầu màu đen ra, tóm lấy cái bánh ngọt Vương Hạo ăn hết.
Nhưng bọn hắn không biết, Vương Hạo đã không còn là một cái bánh ngọt mỹ vị, mà là một con đại Boss đang từng bước thành thục hóa, hay là đại Boss hệ hắc ám. . .
Chương 1120 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]