Thời gian như nước chảy.
Thời gian hai mươi lăm ngày vội vã trôi qua.
Trong hai mươi lăm ngày này, cao thủ Thiên Long lãnh thổ nghĩ hết biện pháp cuối cùng chạy tới chỗ Vương Hạo, hơn nữa đã phát động công kích cực kỳ tàn ác một ngày hai mươi bốn giờ thay phiên oanh tạc với quang cầu màu đen.
Nhưng rất đáng tiếc, quang cầu màu đen này vẫn không nhúc nhích, hoàn toàn không có ý tứ mở ra.
Điều này làm cho vô số cao thủ càng ngày càng gấp gáp, chẳng lẽ thật sự phải trơ mắt nhìn chủ thần đến đây, sau đó đào thần cách của Vương Hạo đi sao?
Sáng Thế thần, Huyết Sát kiếm lơ lửng trên không trung.
Huyết Sát kiếm đột nhiên cười nói:
- Bây giờ ngươi có phải rất hối hận không, lấy ra một đại lễ làm phần thưởng, kết quả chỉ nhìn thấy tiểu tử này bế quan như thế nào.
Sáng Thế thần cười nói:
- Tại sao ta phải hối hận? Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy tuồng vui này càng ngày càng hấp dẫn sao?
Huyết Sát kiếm tò mò hỏi:
- Ngươi muốn ám chỉ cái gì?
Sáng Thế thần hỏi ngược lại:
- Nữ tử hồng y bị Vương Hạo giết chết lúc trước, ngươi biết nàng ta là ai không?
Huyết Sát kiếm hồi đáp:
- Ta không biết, nhưng xem nàng ta có thể lấy ra phong ấn trận bàn lợi hại như thế, nàng ta khẳng định có quan hệ với tam đại Thần chúa tể.
Sáng Thế thần gật đầu nói:
- Ngươi đoán không sai, thật sự nàng ta có quan hệ với Thần chúa tể, hơn nữa địa vị cũng không hề thấp.
- Nàng ta là ai?
Huyết Sát kiếm tò mò hỏi.
Sáng Thế thần hồi đáp:
- Nàng là tiểu nữ nhi của Vận Mệnh chúa tể, lần này đặc biệt ra ngoài rèn luyện.
- Vận Mệnh chúa tể?
Huyết Sát kiếm không nhịn được hỏi:
- Chính là tên lưu manh ngay cả ngươi cũng không nể mặt?
Sáng Thế thần nheo mắt nói:
- Không sai, chính là tên lưu manh đấy, năm đó Đậu Đậu và Linh Lung đụng vào đồ sứ của hắn, không chỉ bị đánh cho một trận, còn thiếu chút nữa bị hấp cách thủy rồi, nếu không phải ta tới kịp, hai tiểu tử này đã sớm xong đời.
Huyết Sát kiếm tò mò hỏi:
- Ta nhớ Vận Mệnh chúa tể đột nhiên xuất hiện, hắn rốt cuộc có địa vị như thế nào mà lại không nể mặt ngươi như thế, còn ngươi cũng có thể nhẫn nhịn hắn?
Sáng Thế thần lạnh lùng nói:
- Ta không phải nhẫn nhịn hắn, mà là người phía sau hắn.
- Người phía sau? Chẳng lẽ hắn là thủ hạ của người kia?
Huyết Sát kiếm kinh hãi kêu lên, trong đầu hiện ra một hình ảnh khó quên.
Đó là một thân ảnh cao lớn đứng thẳng trong thiên địa, giống như loại cự nhân khai thiên tích địa, còn Sáng Thế thần thì toàn thân chật vật nằm trên mặt đất, về phần trên thân Huyết Sát kiếm đã sớm hiện đầy vết rách.
Cuối cùng nếu không phải bọn họ chạy rất nhanh, nói không chừng đã sớm bị giết chết.
Hai mắt Sáng Thế thần lóe ra một đạo hàn quang nói:
- Ngươi đoán không sai, Vận Mệnh chúa tể chính là thủ hạ của tên đó.
Huyết Sát kiếm muốn nói lại thôi:
- Ngươi đã biết Vận Mệnh chúa tể là thủ hạ của người đó, vậy tại sao ngươi còn muốn Vương Hạo đối nghịch với bọn họ, đây không phải là để cho Vương Hạo rơi vào trong nguy hiểm sao?
Sáng Thế thần lạnh lùng nói:
- Bởi vì Thập Ngũ kiếm của ta đã sắp hoàn thành, đến lúc đó ta căn bản không cần sợ tên kia nữa, cho nên vị tiểu lão đệ của ta căn bản sẽ không có nguy hiểm, Vận Mệnh chúa tể chẳng qua là một khối đá đặt chân của hắn mà thôi, đồng thời đây cũng chiến thư tuyên chiến của ta với tên đó!
Huyết Sát kiếm đột nhiên cười to nói:
- Thập Ngũ kiếm rốt cục sắp hoàn thành rồi, ta đợi ngày này đã quá lâu rồi, lần này ta nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời.
- Muốn đòi lại cả vốn lẫn lời, còn phải xem vị tiểu lão đệ này có thể nhanh chóng trưởng thành hay không!
Sáng Thế thần lẩm bẩm tự nói, cúi đầu nhìn về phía quang cầu màu đen.
Huyết Sát kiếm thoáng sững sờ, không hiểu Sáng Thế thần nói như vậy có ý gì, Vương Hạo thật sự quan trọng như vậy hay sao?
. . .
Trong quang cầu màu đen.
Vương Hạo ngồi khoanh chân ngồi xếp bằng dưới đất, toàn thân lóe ra một đạo kim quang.
Tiểu Bạch đã kết thúc tu luyện, tu vi cũng thành công đột phá Trung cấp Thần Vương, hiện tại đang gục trên đùi Vương Hạo chơi một cái bát quái màu vàng, đây chính là phong ấn trận bàn của nữ tử hồng y kia.
- Ùng ùng. . .
Đúng lúc này, một đạo âm thanh trầm muộn có lực từ trong cơ thể Vương Hạo truyền ra.
- Vù vù. . .
Vương Hạo thở ra một hơi, hai tròng mắt chậm rãi mở ra, ánh sáng sáng chói giống như thiên tinh đầy trời lóe lên.
- Rốt cục được rồi!
Tiểu Bạch vui mừng hét to một tiếng, sau đó nhanh chóng đứng dậy.
- Đây chính là bổn nguyên lực sao?
Vương Hạo nắm chặt tay, cảm giác toàn thân mình tràn đầy lực lượng, phải mạnh hơn trước lúc bế quan ngàn lần, hiện tại cho dù đối mặt với Thượng cấp Thần Đế, hắn cũng có sức đánh một trận.
Dĩ nhiên nếu dùng những thủ đoạn khác, như vậy dưới chủ thần hắn tuyệt đối có thể xưng vương.
Hơn nữa lần này bế quan tu luyện, hắn không chỉ chuyển hóa thần lực trong cơ thể thành bổn nguyên lực, còn muốn tu vi đột phá đến Hạ cấp Thần Vương.
- Ngao. . .
Đúng lúc này, một tiếng rồng ngâm vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy toàn thân Chúa Tể chi kiếm lóe ra một đạo hàn quang, trên thân kiếm long văn càng ngày càng rõ ràng, hơn nữa sau khi hấp thu bổn nguyên lực, Chúa Tể chi kiếm thành công thăng cấp làm thần khí cấp năm.
- Ngao. . .
Chúa Tể chi kiếm phát ra một tiếng rồng ngâm, sau đó vững vàng rơi vào trong tay Vương Hạo.
- Không tệ, không tệ, lại trở nên mạnh mẽ rồi!
Vương Hạo hài lòng gật đầu, sau đó đưa tay múa Chúa Tể chi kiếm.
Trong phút chốc, một đạo hàn quang phá vỡ hư không, lưu lại một vết kiếm trong hư không, giống như bị Chúa Tể chi kiếm cắt đứt.
- Ùng ùng. . .
Đúng lúc này, từng tiếng oanh minh vang lên.
Vương Hạo cau mày, chỉ thấy từng đạo công kích kinh khủng đang không ngừng đánh lên phía quang cầu màu đen.
- Những tên kia lại bắt đầu rồi!
Tiểu Bạch tức giận bịt kín lỗ tai, thật sự không chịu được những tạp âm này.
- Nếu bọn họ bắt đầu, vậy chúng ta cũng bắt đầu thôi!
Vương Hạo đứng dậy, hoạt động thân thể cứng ngắc, trong tay Chúa Tể chi kiếm chợt lóe lên vẻ hàn quang.
- Được, vậy chúng ta bắt đầu!
Tiểu Bạch gật đầu, sau đó nhảy lên bả vai Vương Hạo, lấy ra bát quái màu vàng bấm ra một đạo chỉ quyết.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, một tiếng oanh minh đột nhiên vang lên, cả vùng đất lại bắt đầu kịch liệt chấn động.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Phía ngoài mọi người kinh hãi, chỉ thấy quang cầu màu đen đột nhiên sáng lên, từng đạo vết rách dữ tợn lấy quang cầu màu đen làm trung tâm không ngừng lan tràn ra.
Nhìn thấy màn này, tất cả mọi người kinh hãi hô lên.
- Chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng lẽ tiểu tử kia muốn ra ngoài?
- Nhất định là tiểu tử kia biết không còn đường thối lui, cho nên ra ngoài tìm cái chết rồi.
- Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần tiểu tử kia ra ngoài, trực tiếp giết chết!
- Thần cách thuộc về ta, ai dám đoạt, lão tử diệt người đó!
- . . .
Trong nháy mắt Sáng Thế thần, Huyết Sát kiếm tỉnh táo tinh thần, đợi Vương Hạo hơn hai mươi ngày rốt cục hắn cũng phải đi ra.
- Ùng ùng. . .
Đúng lúc này, lại là một tiếng oanh minh vang dội thiên địa.
Toàn trường ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy quang cầu màu đen đột nhiên bạo liệt mở ra, một đạo thân ảnh kim sắc từ bên trong từ từ đi ra, mỗi một bước bước ra giống như tiếng chuông tử thần vang lên. . .
Chương 1121 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]