“Là Vương Hạo!”
Sắc mặt mọi người trong nháy mắt ngưng trọng, phát hiện khí tức của Vương Hạo trở nên hết sức cổ quái.
Rõ ràng chỉ có tu vi Hạ cấp Thần Vương, nhưng lại làm cho bọn họ cảm nhận được một luồng uy hiếp trí mạng.
Nhất là trên người Vương Hạo phát ra tầng quang mang kim sắc, càng làm cho mọi người có loại vọng động cúng bái.
- Người tới đúng là nhiều?
Vương Hạo nhìn quanh một vòng, phát hiện lần này người tới không sai biệt lắm với lần trước, cũng có vài chục vạn người, nhưng chất lượng hoàn toàn khác nhau.
Lần trước người tới đào thần cách của hắn có tám phần là Thần Vương, có lẽ đều là cao thủ gần đây.
Còn lần này người tới đào thần cách của hắn có tám phần là Thần Đế, đoán chừng tất cả Thần Đế của Thiên Long lãnh thổ đều nghĩ cách chạy tới đây, cho nên chất lượng rõ ràng tăng lên.
- Đúng là rất nhiều!
Sắc mặt Tiểu Bạch ngưng trọng, phất tay lấy ra tất cả Thiên Thanh trúc, Kim Nguyệt luân, sợi tơ Tiên Vũ, chuẩn bị một cuộc đại chiến.
- Ầm. . .
Đúng lúc này, một luồng sát khí lạnh thấu xương giống như hồng thủy đánh tới.
Vương Hạo liếc nhìn, phát hiện một gã đại hán khôi ngô tu vi đạt tới Trung cấp Thần Đế, thân hình giống như quỷ mị dữ dội lướt đến trước mặt hắn, trong tay còn có một cây cự chùy màu đen tạo hình cực kỳ dữ tợn.
Hơn nữa phía trên cự chùy màu đen này còn hiện đầy gai sắt sắc bén, lóe ra vẻ sáng bóng lạnh lẽo.
- Tiểu tử, thần cách của ngươi để ta nhận!
Đại hán khôi ngô nhếch miệng cười, cự chùy màu đen trong tay mang theo lực lượng cực đoan hùng hồn, nhanh chóng đập về phía Vương Hạo, dấy lên từng đạo rung động có thể nhìn thấy được trong hư không.
- Muốn lấy thần cách thì không có, nhưng mạng của ngươi thì ta nhận!
Sắc mặt Vương Hạo không chút thay đổi, Chúa Tể chi kiếm trong tay nhanh chóng nghênh đón.
- Đang. . .
Hai người chạm vào nhau, tiếng vang chói tai vang dội thiên địa.
Đồng thời, một luồng năng lượng ba động đáng sợ từ hai người điên cuồng thổi quét, khiến cho hư không xung quanh nổi lên từng đạo rung động mắt thường có thể thấy được.
- Làm sao có thể!
Đại hán trợn tròn hai mắt, chỉ cảm giác mình không phải đụng vào kiếm của Vương Hạo, mà là một tòa núi cao nguy nga khó có thể rung chuyển.
- Không có gì là không thể!
Vương Hạo đứng hiên ngang, một luồng kiếm khí vô cùng bén nhọn từ trên Chúa Tể chi kiếm tiết ra, mang theo kiếm khí vô tận xé nát thiên địa đâm tới đại hán.
- Cái gì?
Con ngươi đại hán chợt co rụt lại, người còn chưa kịp phản ứng đã cảm giác được từ bụng truyền đến một trận đau nhức, sau đó vĩnh viễn mất đi ý thức.
Nhìn thấy màn này, tất cả toàn trường vang lên một trận xôn xao.
- Hắn chính là Vương Hạo? Nhưng hắn cũng quá biến thái đi?
- Một đối một đã tiêu diệt một Trung cấp Thần Đế, chuyện này thật sự không phải chuyện đùa chứ.
- Mấu chốt là tu vi của hắn mới là Hạ cấp Thần Vương, đây là vượt qua một đại cảnh giới, còn hơn một cấp!
- Nếu như người này toàn lực xuất thủ, sợ rằng Thượng cấp Thần Đế cũng lành ít dữ nhiều.
- Đây thật sự là Vương Hạo sao? Thực lực của hắn mạnh như vậy sao?
- Hai mươi ngày trước, mặc dù Vương Hạo có thể sống lại, nhưng tuyệt đối không có thực lực mạnh như vậy.
- Chẳng lẽ là do những thủy châu màu vàng kia?
- Bất kể hắn là cái khỉ gió gì, tiêu diệt Vương Hạo trước rồi hãy nói.
- Vạn nhất hắn còn có thể sống lại vậy phải làm sao?
- Trước hết cứ giết hắn đã, nếu như hắn còn có thể sống lại, vậy lão tử không thể tiếp tục chơi với yêu nghiệt này nữa.
- Đúng, cứ giết hắn trước đã rồi tính. . .
- . . .
Trong phút chốc, vô số đạo công kích kinh khủng đập tới hướng Vương Hạo, giống như thiên la địa võng giăng khắp nơi, không có chỗ nào có thể trốn.
- Chỉ có thể dùng chiêu này thôi!
Vương Hạo cau mày, lấy ra món thần khí cấp tám ban đầu bỏ ra ‘món tiền khổng lồ’ mua được trong tay Nguyệt Sắc, nhẫn phong ấn.
Sau khi Vương Hạo đưa bổn nguyên lực vào khởi động nhẫn phong ấn, một luồng khí tức giống như như thủy triều trong nháy mắt từ trong cơ thể Vương Hạo mãnh liệt lao ra, thanh thế lớn kinh người.
Thậm chí từng đạo rung động âm thầm dấc lên, quấy đảo lớp lớp tầng mây trên bầu trời.
- Thật lợi hại!
Tiểu Bạch kinh hãi kêu lên, cảm nhận được một luồng năng lượng kinh khủng đang từ trong nhẫn phong ấn truyền vào trong cơ thể Vương Hạo.
Khiến cho tu vi của Vương Hạo trong nháy mắt tăng lên hai cấp, từ Hạ cấp Thần Vương tăng lên tới Thượng cấp Thần Vương.
- Rống. . .
Vương Hạo ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, khí tức vô cùng hùng hậu vờn quanh người hắn.
Đồng thời, phía sau Vương Hạo lại xuất hiện một đạo hư ảnh khổng lồ, đây là một Huyền Vũ đạp chân mà đứng, ba động lực lượng đáng sợ từ trên người Huyền Vũ điên cuồng khuếch tán ra.
- Bổn cục cưng thỏ giống như lại hạ tốp rồi.
Tiểu Bạch thở dài, thu món ba vật bảo bối của mình lại, cảm giác mình muốn từ loại thú nuôi trong nhà chuyển hóa thành thú chiến đấu, còn cần rất nhiều cố gắng!
- Ong ong. . .
Đúng lúc này, một tiếng kiếm giống như vạn lôi cùng kêu vang dội thiên địa.
- Cái gì!
Sắc mặt mọi người biến đổi, chỉ thấy phía trên Chúa Tể chi kiếm trong tay Vương Hạo bộc phát ra một luồng kiếm ý kinh thiên, nhộn nhạo giữa thiên địa..
- Lần này ta sẽ không sống lại, ta chỉ ra một kiếm!
Thanh âm của Vương Hạo vô cùng lạnh nhạt, Chúa Tể chi kiếm trong tay mãnh liệt nâng lên, giống như lưu tinh trực tiếp từ trên trời rơi xuống, phá vỡ tất cả mọi chướng ngại, chém về phía đại địa.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Quang Trảm!
- Chỉ điểm một kiếm?
Sắc mặt mọi người biến thành màu đen, cảm giác mình bị công khai coi rẻ.
Một Hạ cấp Thần Vương đối mặt với vài chục vạn người bọn họ, lại còn nói chỉ điểm một kiếm, chuyện này kêu bọn họ biết để mặt vào đâu?
Không chút do dự, lực công kích của mọi người lại một lần nữa phóng ra, loại công kích vốn thiên la địa võng, biến thành một cầu năng lượng siêu cấp như muốn thiêu cháy cả vòm trời.
- Ùng ùng. . .
Hai đòn công kích chạm vào nhau, tiếng oanh minh kinh thiên vẫn còn như gió bão thổi quét, dấy lên từng đợt rung động ngập trời trong thiên địa.
- Tất cả đi chết đi!
Vương Hạo hét lớn một tiếng, bổn nguyên lực trong cơ thể như đê vỡ phun trào ra, ngưng tụ ra một thanh bóng kiếm tuyệt thế vô cùng khổng lồ trong hư không.
Phía trên không chỉ mang theo kiếm khí vô tận, còn dùng loại khí thế mạnh mẽ xé rách thương khung chém vào cầu năng lượng siêu cấp giống như lửa cháy khắp trời.
- Cái gì!
Sắc mặt mọi người đại biến, một luồng nguy cơ trước nay chưa từng có xông lên đầu.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, bóng kiếm rơi xuống mặt đất, bao phủ toàn bộ bóng ảnh của vô số người.
- Vù vù. . .
Cùng lúc đó, một luồng phong bạo cực đại kinh động thiên địa nhanh chóng tạo thành, cuốn đi tất cả mọi thứ trên mặt đất.
. . .
Trên bầu trời.
Huyết Sát kiếm bạo thanh nói tục:
- Mả mẹ nó, tiểu tử này là yêu quái gì vậy? Hơn hai mươi ngày trước bị giết thành chó, hiện tại một chiêu khuấy đảo, chênh lệch này cũng quá lớn đi?
Sáng Thế thần lẩm bẩm nói:
- Dưới chủ thần đã không còn ai là đối thủ của hắn, có lẽ nên trao đại lễ cho hắn rồi.
Huyết Sát kiếm tò mò hỏi:
- Ngươi muốn cho hắn đại lễ gì?
- Ta nghĩ phần đại lễ này nhất định sẽ làm cho hắn cả đời khó quên!
Sáng Thế thần đột nhiên che miệng cười trộm, giống như chồn trộm được trứng gà.
Huyết Sát kiếm hơi sững sờ, cảm giác mình cần cho Vương Hạo ba phút mặc niệm, bởi vì nó đã rất lâu rồi không thấy Sáng Thế thần cười hèn mọn như thế. . .
Chương 1122 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]