Cả vùng đất.
Bụi bặm đầy trời bao phủ tầm mắt, năng lượng cuồng bạo tràn ngập bên trong.
Không lâu sau, bụi bặm tràn ngập cả vùng đất lại bắt đầu tiêu tán, đập vào mắt chính là một cái hố to rộng hơn vạn dặm, thấp hơn đường chân trời lúc đầu ba bốn ngàn thước.
Nhất là trong hố sâu cực đại lại có rất nhiều thân ảnh lung lay, toàn thân bọn họ là máu tươi ướt đẫm, khí tức hết sức yếu ớt, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ mạng.
- Quá hù dọa!
Tiểu Bạch nhanh chóng gặm cà rốt, cảm giác trái tim của mình sắp rơi ra khỏi lồng ngực.
Ai có thể tưởng tượng được, một Hạ cấp Thần Vương bạo phát, lại một mình đấu với mấy chục vạn Thần Đế.
Mặc dù không tiêu diệt toàn bộ bọn họ, nhưng cũng khiến cho bọn họ mất đi lực chiến đấu, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai dám tin tưởng chuyện này có thể xảy ra?
- Vù vù. . .
Vương Hạo thở hổn hển, từ trên không trung từ từ hạ xuống, hiển nhiên là một kiếm vừa rồi, khiến cho hắn tiêu hao quá độ.
Tiểu Bạch quan tâm nói:
- Ngươi không sao chứ?
- Ta không sao!
Vương Hạo lắc đầu, sau đó lấy ra thần khí cấp bảy Thanh Thanh cho hắn, tinh giới đeo trên tay.
Trong phút chốc, thần lực trong thiên địa nhanh chóng tràn vào trong tinh giới, sau đó lại chuyển hóa thần lực của Vương Hạo thành bổn nguyên lực, từ từ khôi phục tiêu hao vừa rồi.
Đúng lúc này, thanh âm của Hệ Thống vang lên:
- Leng keng, chúc mừng Kí Chủ đại khai sát giới, thu hoạch vô số tính mạng, đạt được 2 nghìn 2 trăm vạn Thần Ma chút.
- Mới 2 nghìn 2 trăm vạn?
Vương Hạo cau mày, bắt đầu ngắm nhìn xung quanh.
Phát hiện đối diện tối thiểu có tám phần còn sống, chẳng qua người bị thương nặng khí tức yếu ớt, là loại nửa chân đạp đến Quỷ Môn quan.
- Ngao. . .
Đúng lúc này, một tiếng rồng ngâm chấn động thiên địa truyền đến.
- Là người nào đến vậy?
Vương Hạo cau mày quay đầu nhìn lại,
Chỉ thấy một kim long ngũ trảo che khuất bầu trời từ xa cấp tốc bay đến, toàn thân phát ra khí tức kinh khủng, khiến cho trong hư không nổi lên từng đạo rung động mắt thường có thể nhìn thấy.
Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:
- Là Thiên Long chủ thần!
- Thiên Long chủ thần không hổ là chiếm cứ ưu thế chủ tràng, nhanh như vậy đã vội vàng trở về.
Vương Hạo cau mày, tự hỏi có nên gọi Sáng Thế thần lão ca tới đây hay không, dù sao với lực chiến đấu hiện tại của hắn, muốn đối nghịch với chủ thần hiển nhiên không có hi vọng.
Nhưng nếu hiện tại gọi lão ca Sáng Thế thần đến đây, vậy thời gian một tháng hắn chơi xấu còn chưa tới, đại lễ của mình không phải sẽ ngâm nước nóng sao?
Thiên Long chủ thần hưng phấn kêu lên:
- Ha ha, thật là trời giúp bổn tọa, Vương Hạo mau giao thần cách ra đây!
- Vương Hạo, chúng ta nên làm gì đây?
Vẻ mặt Tiểu Bạch cảnh giác, lấy tất cả Thiên Thanh trúc, Kim Nguyệt luân và sợi tơ Tiên Vũ ra ngoài.
Vương Hạo cau mày nói:
- Đầu tiên chúng ta bế quan ba ngày, sau đó lại chiến đấu một ngày một đêm, ngay sau đó lại bế quan hai mươi lăm ngày, bây giờ cách thời hạn một tháng chỉ còn lại mấy giờ, hiện tại cứ trốn vào trong phong ấn trước, hy vọng có thể kéo dài thời gian!
- Được!
Tiểu Bạch gật đầu, sau đó lấy ra bát quái màu vàng, đưa vào bên trong một tia thần lực.
Trong phút chốc, một quang cầu màu đen xuất hiện, trực tiếp bao phủ Vương Hạo và Tiểu Bạch.
- Phong ấn trận bàn!
Thiên Long chủ thần cau mày, không biết Vương Hạo và Thần chúa tể có quan hệ gì.
Nhưng bất kể bọn họ có quan hệ gì, chỉ cần hắn có thể nhận được thần cách của Vương Hạo, vậy căn bản không cần sợ Thần chúa tể tới tìm phiền toái.
Nghĩ tới đây, Thiên Long chủ thần không chút lựa chọn mở cái miệng to như chậu máu, phun ra một cầu năng lượng kinh khủng về phía quang cầu màu đen.
- Ùng ùng. . .
Hai công kích chạm vào nhau, tiếng oanh minh kinh thiên vang dội thiên địa, còn tạo thành một phong bạo năng lượng cực đại trong thiên địa, phát động ra thương tổn lần thứ hai đối với những Thần Đế đang hấp hối trên mặt đất.
Một giây sau, từng tiếng kêu thê thảm vang lên.
- Thiên Long đại nhân, tha mạng!
- Thiên Long đại nhân, cứu mạng!
- Thiên Long đại nhân, chúng ta là thủ hạ của ngươi!
- Thiên Long đại nhân, đừng phát động công kích nữa!
- . . .
Thiên Long chủ thần lạnh lùng liếc nhìn những Thần Đế đang cầu khẩn, hiện tại đừng bảo là những Thần Đế này, cho dù là nhi tử ruột của hắn, hắn cũng sẽ không để ý.
Bởi vì chỉ cần hắn có thể nhận được thần cách của Vương Hạo, vậy hắn có thể trở thành Thần chúa tể dưới một người, trên vạn người.
Hơn nữa, những Thần Đế này âm thầm một mình đi cướp đoạt thần cách, hiển nhiên là không đặt hắn ở trong mắt, nếu hắn buông tha bọn họ, vậy sau này làm thế nào còn tạo ra hình tượng uy nghiêm của chủ thần?
Nghĩ tới đây, Thiên Long chủ thần không chút lựa chọn một lần nữa há cái miệng to như chậu máu, phát động ra công kích cuồng bạo về phía quang cầu màu đen.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, lại là một tiếng oanh minh kinh thiên vang dội thiên địa, khiến cho cả vùng đất xảy ra chấn động kịch liệt.
- Kẽo kẹt. . .
Đồng thời, từng tiếng tan vỡ thanh thúy cũng theo đó vang lên, trên quang cầu màu đen xuất hiện từng đạo vết rách.
- Ngao. . .
Thiên Long chủ thần hưng phấn ngửa đầu phát ra tiếng rồng ngâm, sau đó một lần nữa há mồm, phát động ra công kích kinh khủng liên miên không dứt về phía quang cầu màu đen.
. . .
Trên bầu trời.
Sáng Thế thần cả kinh kêu lên:
- Con rệp này không có việc gì tự nhiên tới đây gây náo loạn? Không được, ta phải nhanh chóng xuống đó báo cho Vương Hạo tiểu đệ đã vượt qua kiểm tra trước thời hạn mới được.
- Vượt qua kiểm tra trước thời hạn?
Huyết Sát kiếm hoàn toàn sợ ngây người, cảm giác Sáng Thế thần nói khảo nghiệm chỉ là một ngụy trang, mục đích thực sự của hắn chỉ là muốn đưa phần đại lễ kia cho Vương Hạo.
Về phần đại lễ này là cái gì, nó thật sự không biết, nhưng nhất định là một hãm hại lớn!
Một giây sau, Sáng Thế thần biến mất ngay tại chỗ.
. . .
Trong quang cầu màu đen.
Sắc mặt Vương Hạo ngưng trọng, cảm giác phong ấn trận bàn này nhiều nhất có thể chống đỡ được mấy phút nữa, muốn sống qua mấy giờ hiển nhiên là chuyện không thể.
Cho nên hắn phải nghĩ cách rời đi mới được, nếu không thật sự đợi đến lúc Thiên Long chủ thần phá khai phong ấn, vậy thì đã muộn.
Đúng lúc này, Sáng Thế thần đột nhiên xuất hiện bên cạnh Vương Hạo, hơn nữa trên mặt còn hiện ra loại nụ cười giống như dương quang.
- Sáng Thế thần!
Hai tròng mắt Tiểu Bạch chợt sáng ngời, cảm giác mình không cần lo lắng hai lạng thịt này sẽ bị Thiên Long chủ thần cầm đi nhét kẽ răng rồi.
Sáng Thế thần lại cười nói:
- Đệ đệ thân yêu, chúc mừng ngươi trước vượt qua kiểm tra trước thời hạn!
- Vượt qua kiểm tra trước thời hạn?
Vương Hạo hơi sửng sờ, luôn cảm giác trong chuyện này có cái gì không đúng.
Sáng Thế thần nghiêm túc nói:
- Hiện tại ngươi đã là người số một dưới chủ thần, mà trong ước định của chúng ta, cũng không kêu ngươi đi đối phó chủ thần, cho nên nói ngươi vượt qua kiểm tra trước thời hạn rất hợp lý.
- Sáng Thế thần anh minh!
Tiểu Bạch hoan hô, tỏ vẻ Sáng Thế thần nói rất đúng.
- Đại ca nói lời giữ lời, đây chính là đại lễ chuẩn bị cho ngươi!
Sáng Thế thần trịnh trọng khác thường đi tới bên cạnh Vương Hạo, sau đó đưa một tờ giấy cho Vương Hạo.
- Đây là cái gì?
Vương Hạo tò mò nhận lấy tờ giấy vừa nhìn, chỉ thấy trên đó viết hai chữ hôn ước, mà trên hôn ước nhà trai chính là hắn, về phần nhà gái chính là đồ đệ của Sáng Thế thần, Sinh Mạng chúa tể.
Trong lòng Sáng Thế thần tràn đầy cảm khái, hắn rốt cuộc tìm được người tiếp nhận món hàng bồi thường này rồi. . .
Chương 1123 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]