“Ngươi nói đại lễ chính là hôn ước này?”
Vương Hạo hơi sững sờ, ánh mắt rơi xuống người Sáng Thế thần chờ giải thích của hắn.
Sáng Thế thần gật đầu nói:
- Không sai, hôn ước này chính là đại lễ ta chuẩn bị cho ngươi, chỉ cần ngươi cưới đồ đệ bảo bối của ta, như vậy Thiên giới nàng thống lĩnh sẽ là của ngươi, phần lễ này khá lớn phải không?
- Cả Thiên giới đều là của ta!
Hai tròng mắt Vương Hạo sáng lên, cảm giác sự nghiệp của mình lại có thể tiến thêm một bước.
Về phần vị Sinh Mạng chúa tể có đồng ý hay không, Đại Ma Vương Vương Hạo hắn tỏ vẻ mình có tờ hôn ước trong tay, chuyện này không đồng ý cũng phải đồng ý, nếu không hắn còn mặt mũi gì nữa?
- Nếu ngươi thích, vậy càng tốt!
Khóe miệng Sáng Thế thần hiện lên nụ cười, trong lòng cũng cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.
Phải biết rằng, nữ đồ đệ này của hắn có một bảo bối chân chính, trời sinh có thuộc tính vận may ập xuống, tiện tay nhặt một tảng đá ở ven đường, cũng có thể là siêu cấp khoáng thạch khó lường gì đó.
Thậm chí chỉ cần đặt nàng ở trong nhà, là có thể mọi chuyện hài lòng, tài nguyên cuồn cuộn tới, đây cũng là nguyên nhân mấu chốt năm đó hắn có thể quật khởi.
Nhưng vị đồ đệ này thường xuyên chạy đến nhà hắn tìm bảo vật, làm cho của cải hắn cất giấu riêng thường xuyên biến mất không thấy, khiến cho hắn bị tổn thất rất lớn.
Cho nên hắn nhất định phải gả nha đầu này đi lấy chồng, bởi vì hắn thật sự nuôi nàng không nổi nữa, cho dù bồi thường ít tiền cũng không sao.
Vương Hạo mở miệng nói:
- Lão ca, nếu ta vượt qua kiểm tra rồi, vậy thì mau biến ta trở về đi!
- Biến trở về !
Tiểu Bạch gật đầu lia lịa, tỏ vẻ mình cũng muốn nhanh chóng trở về .
- Còn một giờ nữa các ngươi sẽ tự động khôi phục, coi như rèn luyện cảm giác liều mạng chạy trốn trong tay chủ thần như thế nào.
Sáng Thế thần khẽ mỉm cười, sau đó biến mất ngay tại chỗ.
- Này, ngươi đừng đi!
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen, trong lòng chỉ biết thầm gào lên chửi bới.
Kêu hắn rèn luyện cảm giác chạy trốn trong tay chủ thần một canh giờ, cũng giỏi cho tên lão ca Sáng Thế thần này có thể nghĩ ra.
- Ùng ùng. . .
Đúng lúc này,
Một tiếng oanh minh kinh thiên vang lên, khiến cho cả vùng đất kịch liệt đung đưa.
- Không hay rồi!
Sắc mặt Vương Hạo đại biến, chỉ thấy trên quang cầu màu đen bảo vệ bọn họ đã hiện đầy vết rách, thậm chí có nhiều chỗ đã tổn hại, ánh sáng cũng từ đó xuyên vào bên trong.
Tiếng cười điên cuồng của Thiên Long chủ thần vang lên:
- Ha ha. . . Vương Hạo, ngươi chạy không thoát đâu!
- Sợ quá!
Tiểu Bạch ngẩng đầu lên giật mình, chỉ thấy long nhãn khổng lồ của Thiên Long chủ thần, đang xuyên thấu qua chỗ tổn hại nhìn về phía bọn họ.
- Ta thấy ngươi mới chạy không thoát!
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, bổn nguyên lực trong cơ thể giống như thủy triều nhanh chóng phóng mạnh về Chúa Tể chi kiếm, bộc phát ra một đạo kiếm quang thanh thế lớn vô cùng kinh người.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Quang Trảm! !
- Cái gì!
Sắc mặt Thiên Long chủ thần biến đổi, cảm nhận được một luồng cảm giác nguy cơ trước nay chưa từng có xông lên đầu.
- Đi chết cho ta!
Thanh âm lạnh như băng của Vương Hạo vang lên, Chúa Tể chi kiếm trong tay mãnh liệt nâng lên, giống như lưu tinh từ trên trời rơi xuống, phá vỡ tất cả ngăn cản trên thế gian đâm về phía mắt của Thiên Long chủ thần.
- Không hay rồi!
Con ngươi của Thiên Long chủ thần chợt co rụt lại, muốn ngẩng đầu né tránh một kiếm này của Vương Hạo.
Nhưng khoảng cách quá gần, kiếm ý kinh thiên trong chớp mắt đã tới, trực tiếp đâm trúng con mắt của Thiên Long chủ thần.
- Phụt. . .
Một giây sau, một đạo máu tươi phun ra trong hư không.
- Ngao. . .
Thiên Long chủ thần phát ra một tiếng rồng ngâm thê thảm, trong con mắt xuất hiện một lỗ thủng, máu tươi tuôn xối xả.
Nhất là lỗ máu này còn có ánh sáng xuyên qua, nhìn qua hết sức máu tanh.
- Mẹ ơi!
Tiểu Bạch trợn mắt há hốc mồm, cảm giác mình cần yên lặng một chút.
Một Hạ cấp Thần Vương lại dùng một kiếm đâm xuyên qua con mắt của chủ thần, chuyện này xác thực không phải nói đùa đấy chứ?
- Chết đi cho bổn tọa!
Thiên Long chủ thần nổi giận gầm lên một tiếng, há cái miệng to như chậu máu ngưng tụ ra một đạo năng lượng càng thêm cuồng bạo.
- Mạnh thật!
Sắc mặt Vương Hạo vô cùng ngưng trọng, nếu như bị một kích kia của Thiên Long chủ thần đánh trúng, vậy hắn tuyệt đối sẽ hồn bay phách tán.
Tiểu Bạch gấp giọng kêu lên:
- Vương Hạo, chúng ta nên làm gì đây?
- Không có cách nào nữa, chỉ có thể dùng chiêu đó thôi!
Vương Hạo hít sâu một hơi, sau đó khởi động nhẫn phong ấn trên ngón tay.
Trong phút chốc, tu vi của Vương Hạo từ Hạ cấp Thần Vương tăng lên tới Thượng cấp Thần Vương, từng đạo rung động mắt thường có thể nhìn thấy dấy lên trong khu vực này.
Đồng thời, phía sau Vương Hạo lại xuất hiện một đạo hư ảnh Huyền Vũ vô cùng khổng lồ, ba động lực lượng đáng sợ từ trên người Huyền Vũ điên cuồng khuếch tán ra.
Tiểu Bạch không nhịn được hỏi:
- Vương Hạo, ngươi còn đại chiêu nào chưa sử dụng sao? Kiếm thứ bảy không phải là một kiếm mạnh nhất của ngươi sao?
- Kiếm thứ bảy không phải chiêu cường đại của ta!
Hai tròng mắt Vương Hạo chợt bộc phát ra một đạo kim quang, sau đó nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức điểm về phía hư không.
Trong phút chốc, một đạo khí tức quỷ dị bao phủ diện tích xung quanh hơn 10 dặm, khiến cho thời gian của khu vực này dừng lại.
Nhưng còn có một luồng không gian chi lực khó có thể tưởng tượng, không ngừng bắt đầu khởi động trong hư không.
- Đây là không gian và thời gian?
Tiểu Bạch biến sắc, nó có thể rõ ràng cảm ứng được, nếu như bị một chiêu này của Vương Hạo đánh trúng, như vậy không chỉ đánh mất thứ nguyên không gian, còn có thể rơi vào con sông thời gian.
Mà muốn thoát ra khỏi thế giới giao thế giữa không gian và thời gian, cho dù là chủ thần chỉ sợ cũng cần tốn thời gian rất dài mới được.
- Ngao. . .
Thiên Long chủ thần bất an quát to một tiếng, hiển nhiên cũng phát hiện một chiêu này của Vương Hạo kinh khủng như thế nào.
- Thời không vĩnh hằng, nổ cho ta!
Hai tròng mắt Vương Hạo lại mở ra, hai tay nhanh chóng tạo thành chữ thập.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, tiếng oanh minh kinh thiên vang dội thiên địa, khiến cho cả vùng đất kịch liệt đung đưa, một cực động màu đen nhanh chóng xuất hiện, cắn nuốt sạch hết thảy mọi thứ.
- Vù vù. . .
Vương Hạo thở hổn hển, ý thức càng ngày càng mơ hồ.
Tiểu Bạch gấp giọng kêu lên:
- Vương Hạo, ngươi làm sao vậy?
- Nhanh rời đi thôi. . .
Vương Hạo suy yếu nói, sau đó rơi vào trong hôn mê.
- Vương Hạo!
Tiểu Bạch kinh hãi kêu lên, không dám do dự nhanh chóng hóa lớn bảo vệ Vương Hạo, sau đó liều mạng sử dụng không gian thần thông mang theo Vương Hạo rời đi.
- Ngao. . .
Thiên Long chủ thần sợ hãi quát to một tiếng, liều mạng bay ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn bị hắc động vô tình cắn nuốt.
. . .
Trên bầu trời.
Huyết Sát kiếm cả kinh kêu lên:
- Tiểu tử này lại có thể đồng thời sử dụng Thời gian thần thông và Không gian thần thông?
Sáng Thế thần cười nói:
- Hài tử lớn lên dưới hồng kỳ chỉ có chuyện ngươi không nghĩ tới, chứ không có chuyện bọn họ không làm được.
- Vù. . .
Còn chưa dứt lời, một đạo âm thanh xé gió vang lên, sau đó một đạo bóng hình xinh đẹp màu trắng nhanh chóng đuổi theo hướng Tiểu Bạch.
Huyết Sát kiếm nói:
- Hình như là Băng Tuyết chủ thần!
Sáng Thế thần lắc đầu thở dài nói:
- Xã hội trọng sắc, nữ nhân bây giờ ngay cả một đứa trẻ cũng không buông tha, sau này ta một mình ra ngoài, nhất định phải học bảo vệ mình mới được!
Huyết Sát kiếm nghe thấy mà buồn ói, trời ạ, ngươi giả bộ cái gì. . .
Chương 1124 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]