Thiên Long lãnh thổ.
Dưới một cây đại thụ.
Vương Hạo hôn mê dựa vào tàng cây, Tiểu Bạch ngồi trên bả vai Vương Hạo thở hổn hển.
- Cũng may bổn cục cưng thỏ chạy rất nhanh!
Tiểu Bạch tim đập nhanh quay đầu lại nhìn thoáng qua, chỉ thấy phía sau là một mảnh thế giới vặn vẹo, bên trong bị lực không gian phân cách thành vô số không gian độc lập.
Có không gian độc lập bị lực không gian phá hư, nhưng một giây sau đã được lực thời gian chữa trị, còn có không gian độc lập rõ ràng rất tốt, nhưng một giây sau lại gia tốc thời gian lưu động, cuối cùng đánh không lại thời gian trôi qua biến mất không thấy gì nữa.
Còn có không gian độc lập, một lần nữa bị lực không gian ngăn cản, tạo thành vô số không gian nhỏ hơn. . . làm cho người ta không phân biệt được cái gì là thật, cái gì là giả.
Đúng lúc này, một thanh âm lạnh lùng vang lên:
- Không hổ là người có thể có được thần cách, lại có thể nhốt Thiên Long chủ thần vào trong thế giới giao thoa giữa thời gian và không gian.
- Người nào!
Tiểu Bạch cảnh giác, nhanh chóng nhảy xuống từ trên bả vai Vương Hạo, bảo vệ phía sau Vương Hạo.
- Hô. . .
Một giây sau, một trận gió lạnh thổi qua, dưới bầu trời nổi lên từng bông tuyết trắng xóa, một bóng hình xinh đẹp cũng theo đó xuất hiện.
- Băng Tuyết chủ thần!
Tiểu Bạch cau mày, chỉ thấy trước mắt xuất hiện một cô gái diễm lệ vô song.
Lông mày nàng sắc nét, trong đôi mắt như đêm lạnh tản mát ra ánh sáng lạnh, khuôn mặt trắng nõn như tuyết không có một nụ cười, cả khuôn mặt nhìn qua giống như trời đông giá rét.
Cạp váy màu trắng bị gió nhẹ thổi qua, bồng bềnh bay múa, tựa như cửu thiên tiên tử không mang theo một tia phàm trần tục khí. . . Dù sao từ đầu tới cuối chỉ có thể dùng một chữ lạnh để hình dung.
Băng Tuyết chủ thần vô cùng lãnh đạm nói:
- Ngươi đã biết bổn tọa, vậy khẳng định cũng biết không ngăn được bổn tọa, cho nên tốt nhất là biết điều giao thần cách ra đây, đừng chống cự vô ích.
- Băng Tuyết tỷ tỷ xinh đẹp, ngươi hãy bỏ qua cho chúng ta được không!
Tiểu Bạch đáng thương nhìn về hướng Băng Tuyết chủ thần, trên khuôn mặt hiện lên vẻ đáng thương mà ai nhìn cũng thấy yêu thương.
Băng Tuyết chủ thần thờ ơ nói:
- Ta không thích thỏ màu vàng, cảm giác giống như một lũ tự đắc.
- Một lũ?
Sắc mặt Tiểu Bạch trong nháy mắt tối đen, trong lòng điên cuồng reo hò, nó vốn là thỏ trắng, hiện tại chẳng qua là bị Sáng Thế thần biến thành màu vàng.
Nhưng cho dù bây giờ nó màu vàng, Băng Tuyết chủ thần cũng không có thể dùng chữ một lũ để hình dung vẻ khả ái của nó, mối thù này nó nhất định phải báo, nếu không thể diện của nó còn gì nữa?
Băng Tuyết chủ thần lạnh lùng nói:
- Ta chỉ tìm Vương Hạo, không muốn chết thì cút nhanh!
- Muốn động đến Vương Hạo, ngươi không có cửa đâu`!
Tiểu Bạch tức giận hừ một tiếng, sau đó tập trung số ít bổn nguyên lực trong cơ thể ở bụng, chuẩn bị một lớp súng máy bổn nguyên, để trì hoãn một ít thời gian.
Bởi vì chỉ cần trì hoãn mười phút, như vậy nó và Vương Hạo lại có thể khôi phục nguyên dạng.
Đến lúc đó đừng bảo là Băng Tuyết chủ thần, cho dù toàn thể cửu đại chủ thần xuất hiện, bọn họ cũng không cần sợ cái gì, còn có thể vét được một khoản lớn.
Dĩ nhiên, với tình trạng tài chính hiện tại của cửu đại chủ thần, đoán chừng cũng không mò được cái gì, nhưng bọn hắn có thể đại phát từ bi cho bọn họ viết phiếu nợ.
- Nếu ngươi đã không thức thời, vậy cũng đừng trách ta không khách khí!
Hai tròng mắt Băng Tuyết chủ thần lóe ra một đạo hàn quang, một thanh băng kiếm trong suốt xuất hiện trong tay.
- Đừng xem thường thỏ!
Tiểu Bạch trợn mắt nhìn Băng Tuyết chủ thần, sau đó hít một hơi thật sâu, ưỡn cái bụng nhỏ tròn xoe.
Băng Tuyết chủ thần nhướng mày, hoàn toàn không hiểu nổi con thỏ này muốn làm gì? Chẳng lẽ là muốn khoe khoang bản thân, nếu như vậy càng giống một lũ?
- Xem súng máy bổn nguyên của cục cưng thỏ đây.
Ánh mắt Tiểu Bạch khóa chặt Băng Tuyết chủ thần, sau đó cong miệng phun về phía Băng Tuyết chủ thần.
- Đột đột đột. . .
Một giây sau, vô số viên đạn màu vàng do bổn nguyên lực ngưng tụ mà thành từ trong miệng Tiểu Bạch phun ra, dùng tốc độ cực nhanh vọt tới hướng Băng Tuyết chủ thần.
Những nơi viên đạn màu vàng đi qua, lực xé rách đáng sợ khiến cho hư không chung quanh đều có loại cảm giác vặn vẹo.
- Bổn nguyên lực!
Con ngươi Băng Tuyết chủ thần chợt co rụt, nhanh chóng giơ băng kiếm trong tay lên ngăn cản.
- Đang! Đang! Đang. . .
Một giây sau, từng tiếng oanh minh giống như kim thiết tương giao vang lên.
- Bổn nguyên lực này thật là khủng khiếp!
Sắc mặt Băng Tuyết chủ thần ngưng trọng, phát hiện những viên đạn màu vàng do Tiểu Bạch bắn ra đều ẩn chứa lực lượng cực kì khủng bố.
Băng kiếm trong tay nàng sau mấy lần ngăn cản, lại xuất hiện vết rách, đoán chừng thêm mấy lần nữa sẽ hoàn toàn báo hỏng.
- Cơ hội tốt!
Hai tròng mắt Tiểu Bạch chợt sáng ngời, nắm chặt Thiên Thanh trúc trong tay, sau đó sử dụng không gian thần thông biến mất ngay tại chỗ.
- Không gian thần thông!
Lông mày Băng Tuyết chủ thần dựng lên, lập tức cảm ứng được Tiểu Bạch xuất hiện phía sau nàng.
Tiểu Bạch tức giận nói:
- Dám nói bổn cục cưng thỏ giống như một lũ, hôm nay bổn cục cưng thỏ đánh cho ngươi thành một lũ.
Thanh âm của Băng Tuyết chủ thần lãnh đạm vang lên:
- Chẳng lẽ không ai nói cho ngươi biết, dùng không gian thần thông đánh lén chủ thần là một loại hành động rất ngu ngốc sao?
- Cái gì?
Tiểu Bạch biến sắc, chỉ thấy Băng Tuyết chủ thần một xoay người, giơ băng kiếm trong tay lên nhanh chóng đâm về hướng nó.
Không còn kịp do dự, Tiểu Bạch nhanh chóng giơ Thiên Thanh trúc đón nhận băng kiếm.
- Đang. . .
Hai binh khí va chạm vào nhau, tiếng oanh minh đinh tai nhức óc nhộn nhạo trong thiên địa, hỏa tinh bắn ra tung tóe.
- Phụt. . .
Tiểu Bạch phun ra một ngụm tiên huyết, trực tiếp bị Băng Tuyết chủ thần đánh bay.
- Phiền toái được giải quyết rồi!
Băng Tuyết chủ thần không thay đổi sắc mặt, xoay người đi tới hướng Vương Hạo đang hôn mê, băng kiếm trong tay lại càng lóe ra một đạo hàn quang lạnh như băng.
- Đây là ngươi ép bổn cục cưng thỏ ra tuyệt chiêu đấy!
Tiểu Bạch tức giận quát to một tiếng, sau đó một không gian di động xuất hiện trên đầu Vương Hạo.
- Ngươi cũng có tuyệt chiêu?
Băng Tuyết chủ thần nhướng mày, trong lòng lập tức đề phòng.
Nàng phát hiện thiên phú của con thỏ này thật sự rất mạnh, mặc dù không biến thái như Vương Hạo, nhưng tuyệt đối không thể coi thường, nếu không sẽ dễ dàng lật thuyền trong mương.
- Ngươi đã chọc giận ta rồi, kế tiếp ngươi có cảm nhận được lửa giận đến từ thỏ!
Khóe miệng Tiểu Bạch hiện lên nụ cười của tiểu ác ma, sau đó vươn hai móng đặt hai bên khóe miệng Vương Hạo, kéo ra một nụ cười.
Khóe mắt Băng Tuyết chủ thần chợt co rụt, cảm giác một con quạ đen bay qua đỉnh đầu.
Đây là tuyệt chiêu của con thỏ đó, chính là kéo khóe miệng Vương Hạo, sau đó lộ ra nụ cười? Đây xác định không phải đang trêu chọc nàng chứ?
- Làm sao lại vô dụng?
Tiểu Bạch gãi gãi đầu, nó nhớ nụ cười giống như côn trùng của Vương Hạo chính là như vậy.
- Kết thúc trò đùa nhàm chán đó đi, đi chết đi!
Băng Tuyết chủ thần hừ lạnh một tiếng, băng kiếm trong tay chỉ vào chóp mũi Tiểu Bạch.
- Có thể cho ta thêm một cơ hội nữa không!
Tiểu Bạch đáng thương nhìn Băng Tuyết chủ thần, còn muốn đưa tay đi kéo khóe miệng Vương Hạo.
- Ách. . .
Đúng lúc này, Vương Hạo khẽ lắc lư, từ từ tỉnh lại. . .
Chương 1125 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]