Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1127: CHƯƠNG 1126: XUẤT THẾ

“Ách. . . Đầu đau quá!”

Vương Hạo vuốt vuốt mi tâm, cảm giác toàn thân mình bủn rủn vô lực, giống như vừa trải qua một cuộc chiến đấu kích liệt không cách nào dùng lời nói hình dung.

- Vương Hạo, ngươi rốt cục đã tỉnh lại rồi, nhanh cười một cái đi!

Tiểu Bạch vui mừng hét to, sau đó vội vàng vươn móng vuốt kéo khóe miệng Vương Hạo.

- Cười một cái?

Vẻ mặt Vương Hạo như phát mộng, hoàn toàn không hiểu con thỏ này tự nhiên bị bệnh thần kinh gì không.

- Tất cả im miệng cho ta!

Sắc mặt Băng Tuyết chủ thần hoàn toàn tối đen, phát hiện uy nghiêm chủ thần của mình đã bị con thỏ này vô tình dầy xéo.

- Bổn cục cưng thỏ rất biết điều!

Tiểu Bạch bị hù giơ hai tay lên, vẻ mặt có vẻ rất vô tội.

Chỉ có điều, Tiểu Bạch cũng không để Thiên Thanh trúc xuống, hiển nhiên là chờ Vương Hạo sử dụng ra loại nụ cười côn trùng, sau đó sẽ đi gõ Băng Tuyết chủ thần một côn.

- Ngươi là Băng Tuyết chủ thần!

Vương Hạo cau mày, rốt cục phát hiện Băng Tuyết chủ thần đang đứng trước người hắn, băng kiếm trong tay lại chỉ vào chóp mũi Tiểu Bạch, còn hai tròng mắt nhưng lạnh như băng nhìn thẳng về phía hắn.

Đồng thời, Vương Hạo cũng hiểu, tại sao Tiểu Bạch muốn hắn cười một cái rồi, đây là nó muốn tái diễn lại phối hợp kinh điển nhất giữa bọn họ!

Băng Tuyết chủ thần lạnh lùng nói:

- Ta không muốn nhiều lời nói nhảm, thần cách của ngươi thuộc về ta, nếu như sau này ta còn có thể gặp được chuyển thế của ngươi, vậy ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi cả đời phú quý.

- Ài, ngươi đã nhiều lời rồi, chẳng lẽ ngươi không biết làm người xấu là không thể nhiều lời nói nhảm?

Vương Hạo lắc đầu thở dài nói.

- Ngươi có ý gì?

Băng Tuyết chủ thần nhíu mày, trong lòng không biết vì sao có loại dự cảm bất tường.

Nhưng vừa nghĩ tới Vương Hạo toàn thân không có khí lực, nàng cảm thấy bản thân lo lắng hơi nhiều, hiện tại Vương Hạo chính là con cá nằm trên thới, để mặc nàng vuốt ve.

- Ý của ta chính là, người xấu chết bởi nói nhiều, mà ta là người tốt!

Vương Hạo chính khí ngẩng đầu nhìn Băng Tuyết chủ thần, khóe miệng cũng nổi lên loại nụ cười hèn mọn.

- Đây là nụ cười gì vậy?

Hai mắt Băng Tuyết chủ thần trợn tròn, cả người trong nháy mắt thất thần, thân thể cũng không tự chủ lui về phía sau hai bước, trong đầu chỉ có một ý niệm, thật là nụ cười tà ác!

- Cơ hội tốt!

Hai tròng mắt Tiểu Bạch chợt sáng ngời, nắm chặt Thiên Thanh trúc trong tay, sau đó sử dụng không gian thần thông biến mất ngay tại chỗ.

- Không hay rồi!

Băng Tuyết chủ thần biến sắc, lập tức cảm ứng được Tiểu Bạch xuất hiện phía sau nàng.

Nhưng nàng muốn xoay người phòng ngự, hiển nhiên đã quá muộn.

- Nghênh đón lửa giận của ta đi!

Tiểu Bạch quát to một tiếng, giơ cao Thiên Thanh trúc trong tay, sau đó nặng nề đập vào đầu Băng Tuyết chủ thần.

- Ngươi. . .

Thân thể Băng Tuyết chủ thần liền cứng đờ, sau đó trợn mắt hôn mê bất tỉnh.

- Thật lợi hại!

Tiểu Bạch vui mừng nhìn Thiên Thanh trúc trong tay, phát hiện Thiên Thanh trúc còn mạnh hơn ngày trước rất nhiều.

Trước kia nó cần liên tục gõ, mới có thể làm cho người ta mê muội, nhưng bị Thiên Thanh trúc gõ trúng, cho dù là tu vi chủ thần cũng đừng nghĩ chỉ mấy phút là có thể tỉnh lại.

- Thỏ, chúng ta mau rời khỏi đây thôi!

Vương Hạo chống cây khô phía sau, miễn cưỡng đứng dậy.

Tiểu Bạch tò mò hỏi:

- Tại sao?

Sắc mặt Vương Hạo ngưng trọng nói:

- Thiên Long chủ thần, Băng Tuyết chủ thần đã tới, ta nghĩ mấy đại chủ thần khác cũng sắp tới rồi, cho nên chúng ta cần tìm một chỗ trốn trước.

- Được!

Tiểu Bạch gật đầu, sau đó lại nặng nề gõ Thiên Thanh trúc lên đầu Băng Tuyết chủ thần mấy cái, lúc này mới vui vẻ mang theo Vương Hạo sử dụng không gian thần thông rời đi.

Sau khi Tiểu Bạch và Vương Hạo rời đi, Sáng Thế thần và Huyết Sát kiếm mới xuất hiện ở nơi này.

Huyết Sát kiếm ngưng trọng nói:

- Ta thu hồi lời nói trước kia của ta…, ngươi tuyệt đối không phải là đệ nhất thiên hạ hèn mọn, đệ đệ của ngươi mới là đệ nhất thiên hạ hèn mọn, nụ cười kia thật sự quá kinh khủng!

- Đệ đệ của ta là người tốt, chẳng qua là nụ cười hèn mọn một chút, chân chính hèn mọn chính là con thỏ kia.

Sáng Thế thần tiếc hận nhìn Băng Tuyết chủ thần đang hôn mê bất tỉnh, chỉ thấy trên khuôn mặt xinh đẹp của Băng Tuyết chủ thần tràn đầy vết côn.

Huyết Sát kiếm tràn đầy nghi ngờ, thật sự không hiểu nổi con thỏ kia có chỗ nào hèn mọn? Rõ ràng là rất ti tiện!

Sáng Thế thần ngẩng đầu nhìn lên trời, lẩm bẩm nói:

- Thiên Dung bảo thạch, có lẽ sắp xuất thế rồi!

- Sắp xuất thế sao!

Huyết Sát kiếm đột nhiên nghiêm túc, trên thân kiếm tản mát ra một luồng sát khí kinh người, sau đó biến mất ngay tại chỗ.

- Vương Hạo tiểu đệ, lần này ca ca có thể không giúp được ngươi, ngươi có bản lãnh thì mau sử dụng đi.

Sáng Thế thần mỉm cười, sau đó biến mất ngay tại chỗ, chuẩn bị tìm vị trí tốt, xem Vương Hạo có thể đoạt lấy Thiên Dung bảo thạch từ trong tay Huyết Sát kiếm hay không.

Không lâu sau, thanh âm tức giận của Băng Tuyết chủ thần vang dội thiên địa:

- Vương Hạo chết tiệt, ta nhất định phải bầm thây ngươi thành vạn đoạn! !

. . .

Trong một sơn động.

Vương Hạo tựa vào thạch bích trong sơn động, từng đạo thần lực nhanh chóng dung nhập vào tinh giới trên ngón tay, giúp hắn khôi phục tiêu hao lúc trước.

- Bổn cục cưng thỏ mệt mỏi quá!

Tiểu Bạch gục trên đùi Vương Hạo, bộ dạng hữu khí vô lực.

Đây không phải là Tiểu Bạch giả bộ đáng thương, mà thật sự tiêu hao.

Lúc trước nó vì đối phó với Băng Tuyết chủ thần, đã sử dụng tất cả bổn nguyên lực ít ỏi trong cơ thể.

Sau đó lại bị Băng Tuyết chủ thần đánh một cái, thân thể vì vậy cũng bị thương, ngay sau đó lại dẫn Vương Hạo chạy trối chết, lần này cho dù là thần thỏ cũng không trụ được!

- Cực khổ cho ngươi rồi!

Vương Hạo mỉm cười, đưa thay sờ sờ đầu Tiểu Bạch, phát hiện con thỏ nhà mình nuôi là giỏi nhất.

Dĩ nhiên, nếu con thỏ này không có tật xấu giấu đồ riêng, vậy thì càng tốt hơn.

- Ùng ùng. . .

Đúng lúc này, một tiếng oanh minh kinh thiên vang dội thiên địa.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Tiểu Bạch bỗng nhiên nhảy lên, chỉ thấy cả vùng đất bắt đầu kịch liệt rung động, trên sơn động đá vụn đang không ngừng rơi xuống.

Vương Hạo bấm tay tính toán nói:

- Là Thiên Dung bảo thạch sắp xuất thế!

Tiểu Bạch lại nằm xuống, vẻ mặt không vui nói:

- Tảng đá vứt đi đó xuất thế thì có gì ghê gớm? Chẳng lẽ chúng ta còn có thể là đối thủ của thanh kiếm mẻ đó?

Vương Hạo cau mày nói:

- Ngươi nói không sai, cho dù Huyết Sát kiếm không có Sáng Thế thần lão ca khống chế, cũng không phải là tồn tại ta và ngươi có thể đối phó, chúng ta phải nghĩ cách khác mới được.

Tiểu Bạch tò mò hỏi:

- Cách gì?

Vương Hạo suy nghĩ một lát nói:

- Chúng ta nên tìm một số đối thủ khác cho nó, như vậy chúng ta có thể làm ngư ông đắc lợi, bỏ Thiên Dung bảo thạch vào trong túi.

Tiểu Bạch trợn mắt nói:

- Ta thấy ngươi đang nằm mơ còn chưa tỉnh? Trên đời này làm gì có người nào ngu ngốc dám đối nghịch với vũ khí của Sáng Thế thần?

- Ngu ngốc? Thật ra có mấy người!

Vương Hạo gãi gãi cằm, trong đầu trong nháy mắt hiện ra năm thân ảnh.

Tiểu Bạch thoáng sững sờ, cảm giác lại có người sắp bị Đại Ma Vương Vương Hạo lừa gạt. . .

Chương 1126 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!