Thiên Long lãnh thổ.
Chỗ Vương Hạo sử dụng Thời không vĩnh hằng, có sáu đạo nhân ảnh lơ lửng trên không trung.
Sáu đạo nhân ảnh này chính là Sát Lục chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Già Lam chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, Kim Ô chủ thần, cùng với Vấn Thiên chủ thần.
Già Lam chủ thần ngưng trọng nói:
- Tên Vương Hạo kia đúng là kinh khủng, lại có thể kết hợp thời gian thần thông và không gian thần thông.
Kim Ô chủ thần cười nói:
- Chiêu này của Vương Hạo mặc dù lợi hại, nhưng không có nhiều thương tổn đối với chủ thần.
Thôn Phệ chủ thần cau mày nói:
- Chiêu này của Vương Hạo không có nhiều thương tổn đối với chủ thần, nhưng chỉ cần trúng chiêu rồi, không tới trăm năm cũng đừng mơ tưởng trở lại.
Kim Ô chủ thần khinh bỉ nói:
- Thiên Long chủ thần là bởi vì khinh địch, cho nên mới trúng một chiêu này, hiện tại chúng ta đều biết rồi, chẳng lẽ còn trúng chiêu sao? Các ngươi đúng là đồ nhát gan.
Sát Lục chủ thần lạnh lùng nói:
- Ngươi nói gì? Muốn đánh nhau phải không?
- Bổn tọa sợ các ngươi sao?
Kim Ô chủ thần hừ lạnh một tiếng, toàn thân bộc phát ra một đạo hỏa diễm nóng rực.
Già Lam chủ thần lãnh đạm nói:
- Kim Ô, ngươi có thể động não trước khi động thủ không, bên này chúng ta có bốn người, bên ngươi chỉ có hai người, ngươi lấy cái gì đấu với chúng ta?
- Ngươi. . .
Sắc mặt Kim Ô chủ thần khí xanh mét, nhưng không còn bốc hỏa như vừa rồi.
Vấn Thiên chủ thần liếc nhìn bốn vị ma thần, sau đó hóa thành một đạo lưu tinh cấp tốc rời đi.
- Coi như các ngươi vận khí tốt!
Kim Ô chủ thần bỏ lại một câu, cũng nhanh chóng rời khỏi nơi này, sợ bị đối phương quần đấu.
Thôn Phệ chủ thần ghét bỏ nói:
- Thần gì chứ, đều là một đám bắt nạt kẻ yếu!
Già Lam chủ thần nói:
- Không cần lo những tên đó, chúng ta đi tìm Vương Hạo quan trọng hơn.
Yêu Lệ chủ thần gật đầu nói:
- Không sai, tìm Vương Hạo đào thần cách trước, cuốn Quỳ Hoa Bảo Điển thật sự quá thâm ảo, chúng ta nghiên cứu nhiều ngày như vậy vẫn không tìm ra một đầu mối.
Sát Lục chủ thần thở dài nói:
- Đệ nhất thiên hạ thần công quả nhiên không dễ dàng luyện thành như vậy, hiện tại chỉ có thể đợi Đông Phương sư phụ xuất hiện lần nữa.
- Ài. . .
Ba vị chủ thần còn lại không nhịn được thở dài, thật sự không biết loại cuộc sống như thế lúc nào mới kết thúc!
…
Vương Hạo ôm Tiểu Bạch, đứng trước sơn động.
Tướng mạo của bọn họ vẫn chưa khôi phục như cũ, còn cần nửa canh giờ.
Sắc mặt Băng Tuyết chủ thần lạnh như băng đang đứng phía trước bọn hắn, trên thân băng kiếm trong tay lóe ra vẻ hàn khí kinh người.
Tiểu Bạch nhức đầu nói:
- Nữ nhân này tại sao lại đuổi theo nhanh như vậy?
Vương Hạo lắc đầu nói:
- Ngươi phải hiểu, nữ nhân này nhìn thấy ta anh tuấn như thế, đương nhiên là đuổi theo không tha.
Tiểu Bạch ghét bỏ nói:
- Nàng rõ ràng là vì bổn cục cưng thỏ mà đến, đợi lát nữa ngươi nhất định sẽ bị giết chết, còn bổn cục cưng thỏ sẽ sống rất tốt.
Vương Hạo ngẩng đầu hỏi:
- Mỹ nữ, ta có thể hỏi một chút, con thỏ này ngươi định làm thế nào? Là thịt kho tàu, hay là hấp đây?
Băng Tuyết chủ thần lạnh lùng nói:
- Ta sẽ phơi thây hai người các ngươi nơi hoang dã!
- Phì, ngươi cũng quá tàn nhẫn đi!
Vương Hạo khoa trương quát to một tiếng, sau đó ôm Tiểu Bạch lui về phía sau mấy bước.
Tiểu Bạch hầm hừ kêu lên:
- Hai lạng thịt của bổn cục cưng thỏ sau khi tan ra sẽ lấy được tinh hoa, vậy mà ngươi lại muốn phơi thây nơi hoang dã, điều này thật sự quá phí phạm của trời, ngươi nhất định sẽ bị sét đánh.
- Các ngươi đang trì hoãn thời gian?
Băng Tuyết chủ thần hừ lạnh một tiếng, toàn thân bộc phát ra một đạo hàn khí kinh người.
- Không có, không có. . .
Vương Hạo và Tiểu Bạch liên tục lắc đầu, tỏ vẻ mình thật sự không trì hoãn thời gian.
- Nếu không có, vậy thì đi chết đi!
Băng Tuyết chủ thần nhíu mày, một đạo hàn khí trong nháy mắt từ trong cơ thể phóng ra, những nơi nó đi qua cả vùng đất lập tức kết băng, hơn nữa không ngừng lan tràn về phía Vương Hạo.
- Vương Hạo, ngươi mau cười đi!
Tiểu Bạch quát to một tiếng, vươn móng vuốt ra định kéo khóe miệng Vương Hạo.
- Ta cười cũng vô dụng!
Vương Hạo cười khổ, phát hiện Băng Tuyết chủ thần lần này đã có kinh nghiệm, kể từ khi tìm được bọn họ, cũng chưa từng liếc mắt nhìn hắn, cho nên hắn có cười cũng không nhìn thấy, thậm chí Băng Tuyết chủ thần cũng không tới gần bọn họ, chỉ ở phía xa dùng công kích từ xa đánh bọn họ.
- Đi chết đi!
Băng Tuyết chủ thần hừ lạnh, tốc độ kết băng của cả vùng đất một lần nữa tăng nhanh.
Vương Hạo vội vàng kêu dừng lại:
- Đợi một chút, làm một nam nhân có văn hóa, trước khi chết không thể không có di ngôn lưu lại.
- Vậy thì nói nhanh lên!
Băng Tuyết chủ thần nhíu mày, tốc độ kết băng cũng dừng lại, hiển nhiên nguyện ý cho Vương Hạo lưu câu di ngôn.
- Vù vù. . .
Tiểu Bạch thở phào nhẹ nhõm, rốt cục bọn họ cũng trì hoãn được một chút thời gian.
Vương Hạo chậm rãi nói:
- Phong cảnh duy nhất của nơi này chính là mỹ nữ ngươi, vậy ta sẽ vì ngươi làm một bài thơ, thể hiện tài hoa cuối cùng của ta!
- Cái gì?
Băng Tuyết chủ thần hơi sững sờ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy có người trước khi chết lại làm thơ cho người chuẩn bị giết mình, chẳng lẽ tiểu tử này thật sự cho rằng ca ngợi nàng một chút, nàng sẽ bỏ qua cho hắn hay sao?
Đáp án này hiển nhiên là không thể, bởi vì sức hấp dẫn của thần cách thật sự quá lớn, không có vị chủ thần nào có thể ngăn cản được mị lực thần cách phát ra.
Nhưng, nghe một chút ca ngợi của Vương Hạo trước khi chết đối với nàng, cảm giác này cũng không tệ.
Vương Hạo khí thế sục sôi kêu lớn:
- Lúc đứng hoa đào nhắm mắt, khi ngồi mẫu đơn nở rộ, cho dù không phải là biển rộng, nhưng luôn có sóng triều.
- Đây là câu thơ gì vậy?
Băng Tuyết chủ thần sững sờ, hoàn toàn không hiểu nổi hoa đào, mẫu đơn, biển rộng gì đó rút cuộc có quan hệ gì đến nàng.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Nếu mỹ nữ không hiểu, vậy ta sẽ giải thích cho ngươi, mời nhìn xuống!
- Nhìn xuống?
Băng Tuyết chủ thần theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, trong nháy mắt hiểu được tên khốn Vương Hạo muốn nói cái gì.
- Cứu mạng! Mưu sát phụ nam nhà lành!
Vương Hạo hét to, ôm lấy Tiểu Bạch nhanh chân bỏ chạy.
- Đồ vô sỉ!
Băng Tuyết chủ thần đỏ mặt, nàng vốn tưởng rằng tên khốn này thật sự có tài hoa gì đó, có thể viết ra thiên cổ tuyệt cú, nhưng ai ngờ lại viết loại thơ ca hạ lưu này.
Hơn nữa còn thừa dịp lúc nàng cúi đầu chạy trốn, chẳng lẽ hắn thật lúc cho rằng làm như vậy là có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay chủ thần sao?
Tiểu Bạch gấp giọng kêu lên:
- Vương Hạo, nhanh chạy đi! Nàng ta đuổi tới rồi!
- Đi chết đi!
Băng Tuyết chủ thần hừ lạnh một tiếng, một đạo khí tức càng thêm rét lạnh thổi quét thiên địa, khiến cho toàn bộ hoa cỏ cây cối xung quanh biến thành tượng đá.
Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:
- Vương Hạo, chúng ta gọi đi! Nữ nhân này điên mất rồi!
Vương Hạo cau mày nói:
-Cứ đợi đã, ta nghĩ có người sắp đến!
- Vù. . .
Vừa dứt lời, một âm thanh xé gió vang lên.
Băng Tuyết chủ thần nhíu mày, thân thể theo bản năng né tránh, khóe mắt vô cùng nhanh chóng quét qua giữa không trung, chỉ thấy Kim Ô chủ thần hóa thành một đạo hỏa quang nhanh chóng đánh tới.
- Vù vù. . .
Vương Hạo và Tiểu Bạch thở phào nhẹ nhõm, sau đó mỗi tên lấy ra cà rốt và bắp ranh cảu mình chuẩn bị xem cuộc vui. . .
Chương 1127 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]