“Hừ. . .”
Băng Tuyết chủ thần hừ lạnh một tiếng, một đạo hàn khí lạnh thấu xương trong nháy mắt tàn sát bừa bãi phía chân trời, khiến cho thiên địa trong nháy mắt tiến vào thời đại băng hà.
Hơn nữa trên bầu trời còn rơi xuống rất nhiều bông tuyết, một mảnh bông tuyết tản mát ra một luồng hàn khí làm cho lòng người rét lạnh, dấy lên rung động mắt thường có thể thấy được trong hư không.
- Không hay rồi!
Kim Ô chủ thần cau mày, nhanh chóng dừng lại.
- Mẹ ơi, lạnh quá!
Tiểu Bạch run cầm cập, nhanh chóng trốn vào lồng ngực Vương Hạo.
- Đây chính là thực lực của chủ thần?
Vương Hạo cau mày, phát hiện một luồng uy áp bàng bạc bao phủ, hư không xung quanh cũng bị những bông tuyết này giam cầm, khiến cho hắn không có cơ hội chạy trốn.
- Mau cút cho ta, nếu không đừng trách ta không khách khí!
Thanh âm lạnh như băng của Băng Tuyết chủ thần một lần nữa vang lên, băng kiếm trong tay lại càng lóe ra một đạo hàn khí làm cho lòng người rét lạnh.
- Ngươi nghĩa bổn tọa sợ ngươi sao!
Kim Ô chủ thần hừ lạnh, một thanh đại đao màu đỏ xuất hiện trong tay, sau đó hóa thành một hỏa cầu nóng rực xông về phía Băng Tuyết chủ thần.
- Muốn chết!
Hai tròng mắt Băng Tuyết chủ thần lóe ra một đạo hàn quang, băng kiếm trong tay bộc phát ra một đạo kiếm khí vô tận, lấy góc độ thẳng tắp đâm về phía Kim Ô chủ thần.
- A. . .
Kim Ô chủ thần hét lớn một tiếng, thần lực trong cơ thể giống như như thủy triều mãnh liệt, quanh quẩn trên đại đao màu đỏ trong tay, tạo thành một cây đao khổng lồ.
- Đang…
Đao kiếm chạm vào nhau, có tiếng kim thiết giống như vạn lôi cùng kêu vang dội thiên địa, rung động kinh khủng lập tức tứ tán ra xung quanh.
- Mả mẹ nó!
Vương Hạo bạo thanh nói tục, vội vàng ôm Tiểu Bạch nhích lại gần phía sau Kim Ô chủ thần.
- Tên khốn kiếp này lại lấy bổn tọa ra làm bia đỡ đạn!
Sắc mặt Kim Ô chủ thần biến thành màu đen, chỉ hận không được một tát quất chết Vương Hạo.
- Ùng ùng. . .
Một giây sau, trong thiên địa vang lên một tiếng oanh minh kinh thiên.
Vương Hạo quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy phong bạo cực đại thổi quét ra, trong thiên địa dấy lên rung động ngập trời, nơi nào nó đi qua hết thảy đều bị thổi bay ra ngoài.
Nếu như không phải hắn nhích lại gần phía sau Kim Ô chủ thần, nói không chừng cũng trực tiếp bị thổi bay đi rồi.
Tiểu Bạch cắn cà rốt hỏi:
- Vương Hạo, ngươi nói hai người này người nào sẽ thắng?
Vương Hạo lắc đầu nói:
- Ta cũng không biết, nhưng xung khắc như nước với lửa, tin tưởng bọn họ nhất định sẽ bày biện ra một cuộc chiến đấu oanh liệt cho chúng ta.
- Ngươi nói không sai!
Tiểu Bạch đồng ý gật đầu, sau đó vui thích tiếp tục ăn cà rốt.
Sắc mặt Kim Ô chủ thần, Băng Tuyết chủ thần hoàn toàn tối đen, hết sức muốn hỏi Vương Hạo một câu, ngươi có thể có chút giác ngộ sắp bị giết hay khôn ? Điều này khiến cho bọn họ rất lúng túng!
Băng Tuyết chủ thần lạnh lùng nói:
- Tiểu tử này rất giảo hoạt, ta thấy chi bằng chúng ta cứ giết hắn trước, sau đó dựa vào bản lãnh quyết định thần cách thuộc về người nào?
Vương Hạo lập tức mất hứng, hắn chỉ là muốn làm một quần chúng ăn dưa, tại sao phải tước đoạt quyền lợi xem cuộc vui của hắn ?
- Mẹ ơi, làm sao còn muốn giết thỏ!
Tiểu Bạch không biết nói gì, cảm giác những chủ thần này thật sự quá hung tàn.
Đúng lúc này, một thanh âm trầm thấp vang lên:
- Băng Tuyết chủ thần nói không sai, trước hết cứ giết chết tiểu tử này mới được.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Vấn Thiên chủ thần từ từ hạ xuống, theo đó còn có Yêu Lệ chủ thần, Già Lam chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Sát Lục chủ thần cũng lần lượt rơi xuống.
Già Lam chủ thần lạnh lùng nói:
- Thiên phú của tiểu tử này thật sự quá yêu nghiệt, nếu như không thể vĩnh tuyệt hậu hoạn, vậy tương lai xui xẻo chính là chúng ta.
Mấy vị chủ thần đồng ý gật đầu, cũng cảm thấy thiên phú của Vương Hạo thật sự quá yêu nghiệt, nhất là tốc độ phát triển quả thực hù chết người.
Phải biết rằng, Vương Hạo tới Cực Nhạc Tịnh Thổ còn chưa tới nửa năm, nhưng trong thời gian nửa năm này, hắn đã liên tục đột phá hai đại cảnh giới, đạt đến Hạ cấp Thần Vương.
Trong lịch sử của Cực Nhạc Tịnh Thổ, đó là chuyện chưa bao giờ có, thậm chí chưa bao giờ dám suy nghĩ.
Cho nên để tránh cho Vương Hạo thừa dịp hỗn loạn chạy trốn, tương lai đi tìm bọn họ gây phiền phức, bọn họ phải giết Vương Hạo cắt đứt hậu hoạn mãi mãi mới được.
- Vù. . .
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
Vương Hạo hơi sững sờ, chỉ cảm thấy một người rơi xuống phía sau hắn.
- Tinh Linh chủ thần!
Bảy vị chủ thần cau mày, vẻ mặt lập tức đề phòng, bởi vì Tinh Linh chủ thần cách Vương Hạo thật sự quá gần.
- Tinh Linh chủ thần?
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một mỹ nữ tú nhã xuất hiện phía sau hắn, trên người có một luồng linh khí nhè nhẹ, da thịt mềm mại, má đào mỉm cười.
- Các ngươi cứ tiếp tục hàn huyên, bảo bối này ta mang đi trước!
Tinh Linh chủ thần cười ngọt ngào, một tay túm lấy Vương Hạo, sau đó hóa thành một đường quang mang bạch sắc lao thẳng lên trời.
- Muốn chạy, không có cửa đâu!
Mấy vị chủ thần hừ lạnh một tiếng, rối rít hóa thành lưu tinh đuổi theo.
Trong phút chốc, trên bầu trời có tám lưu tinh truy đuổi, ngươi đuổi theo ta đuổi theo ngươi, vô cùng náo nhiệt.
Vương Hạo thở dài nói:
- Người đẹp trai thật là xui xẻo, mới vừa cự tuyệt một Băng Tuyết chủ thần, bây giờ lại xuất hiện một Tinh Linh chủ thần.
Tinh Linh chủ thần cười khanh khách nói:
- Tiểu tử, ngươi quá tự luyến rồi, ta chính xác nói cho ngươi biết, ngươi không khẩu vị của ta.
Vương Hạo gãi gãi cằm nói:
- Không phải? Chẳng lẽ ngươi là bê đê?
Sắc mặt Tinh Linh chủ thần trong nháy mắt tối đen, phát hiện trình độ tự luyến của tiểu tử này đã hết thuốc chữa.
Thích hắn thì là bình thường, không thích hắn chính là bê đê, chẳng lẽ nữ nhân khắp thiên hạ đều thích hắn mới có thể coi là bình thường?
Đúng lúc này, thanh âm của Vấn Thiên chủ thần vang lên:
- Mọi người tự do phát động công kích, cái chúng ta muốn là thần cách, sống chết của Vương Hạo không cần quan tâm.
- Vù vù. . .
Vừa dứt lời, mấy đạo âm thanh xé gió vang lên.
- Mả mẹ nó, lão tử thích bắn, không thích bị bắn!
Vương Hạo quay đầu lại bạo thanh nói tục, chỉ thấy từng đạo công kích năng lượng kinh khủng không ngừng bắn tới phía hắn.
- Câm miệng cho ta!
Tinh Linh chủ thần khiển trách một tiếng, sau đó nhanh chóng né tránh.
Vương Hạo thầm nói:
- Vừa nghe đã hiểu, giả bộ tinh khiết gì chứ!
- Ngươi nói gì?
Tinh Linh chủ thần trong nháy mắt lạnh mặt, rất có ý tứ vứt bỏ Vương Hạo.
- Không có gì, không có gì. . .
Tiểu Bạch vội vàng chặn miệng Vương Hạo, phòng ngừa hắn chọc giận Tinh Linh chủ thần, đến lúc đó nguy cơ bị tiêu diệt sẽ càng đến gần.
Sát Lục chủ thần lạnh lùng nói:
- Tinh Linh chủ thần nhanh chóng để Vương Hạo lại, ngươi tuyệt đối không thể chạy trốn khỏi bảy vị chủ thần.
- Nắm chắc, ta phải gia tốc!
Tinh Linh chủ thần liếc nhìn bảy vị chủ thần phía sau, sau đó trong thân thể bộc phát ra một luồng khí tức kinh khủng, tốc độ trong nháy mắt tăng lên mấy trăm lần.
Vương Hạo cả kinh kêu lên:
- Khốn khiếp, ngay cả cấm thuật ngươi cũng dùng, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?
Tinh Linh chủ thần hồi đáp:
- Dẫn ngươi đi gặp một người, muốn thu ngươi làm đồ đệ.
- Thu ta làm đồ đệ?
Vương Hạo trong nháy mắt như phát mộng, vô cùng muốn biết ai không biết tốt xấu như thế, muốn bị hắn làm cho mất mặt. . .
Chương 1128 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]