Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1137: CHƯƠNG 1136: ĐẠI BOSS CHUNG CỰC

Trên đảo nhỏ.

Phù văn màu vàng xung quanh người Vương Hạo càng ngày càng lớn.

Hải dương bốn phía như đang bị lực lượng thần bí nào đó dẫn dắt, làm cho từng đợt sóng mạnh va chạm ầm ầm trên nham thạch, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Tiểu Bạch thoải mái nằm trên đùi Vương Hạo, yên lặng cảm nhận những phù văn thần bí màu vàng kia.

- Tên này cũng quá biến thái đi!

Tinh Linh chủ thần trợn mắt hốc mồm, cô phát hiện mình sắp phát điên mất rồi.

Phải biết rằng những người khác muốn lĩnh ngộ thần thông cấp sáu, đều cần bế quan vạn năm mới tiến hóa được.

Nhưng Vương Hạo vẫn chưa dùng hết một tiếng đồng hồ, đã sắp lĩnh ngộ toàn bộ thần thông lên cấp sáu rồi, chuyện này có đáng sợ không chứ?

Hơn nữa, cô còn biết rõ, Vương Hạo không hề sử dụng thần thông Thời Gian để gia tốc, mà vẫn tu luyện theo thời gian bình thường đấy.

- Ầm ầm …

Đúng lúc này, một tiếng sấm vang lên từ trong cơ thể Vương Hạo.

Bỗng nhiên Tinh Linh chủ thần lấy lại tinh thần, phát hiện phù văn màu vàng quanh người Vương Hạo đã diễn biến thành công, sau đó chậm rãi tan vào trong cơ thể hắn, làm cho khí tức của hắn trở nên càng thần bí khó lường hơn.

- Cuối cùng cũng kết thúc!

Vương Hạo chậm rãi mở to mắt, sau đó thoải mái duỗi lưng một cái.

- Vậy là được rồi sao?

Tinh Linh chủ thần ngơ ngác nhìn về phía Vương Hạo, cô vẫn là không thể nào tin tưởng được có người có thể có được bốn môn thần thông, mà bốn thần thông này lại có thể tăng cấp được một lúc, nhất là cái tốc độ lĩnh ngộ nhanh đến kinh người kia.

- Tính mạng của ta lại bị lãng phí!

Vương Hạo bất đắc dĩ thở dài, sau đó đưa tay sờ sờ Tiểu Bạch vẫn còn đang ngủ say trên đùi hắn.

Khóe mắt Tinh Linh chủ thần giật giật một cái, cô phát hiện tên khốn Vương Hạo này đúng là thích trang bức.

Nếu như dựa theo lời của hắn, tu luyện chưa đến một tiếng đã là lãng phí sinh mệnh, vậy thì những người khổ sở bế quan mấy vạn năm kia thì sao? Nhất là những người không đột phá được thì làm sao mà chịu nổi?

- Không thể tiếp tục lãng phí sinh mệnh nữa, ta phải tìm chuyện gì đó để làm mới được!

Vương Hạo đứng dậy hoạt động một chút cái cơ thể đang cứng ngắc của mình, sau đó túm con Tiểu Bạch đang ngủ say nhét vào trong túi áo, chỉ để lộ ra cái đầu thỏ rủ xuống.

Tinh Linh chủ thần cho Tiểu Bạch một ánh mắt đồng tình, cũng không biết đời trước con thỏ này đã tạo nghiệt gì, nên đời này mới đi theo loại chủ nhân vô tâm như Vương Hạo.

Vương Hạo nhìn quanh một vòng rồi nói.

- Mấy người Vấn Thiên chủ thần còn chưa đến sao? Vậy thì chúng ta xuống Long Cung trước!

- Ngươi cứ tự nhiên!

Tinh Linh chủ thần nhún vai, tỏ vẻ bản thân không có ý kiến.

Đương nhiên, cho dù cô có ý kiến cũng sẽ không nói ra, bởi vì cái tên đại ma vương Vương Hạo sẽ không nghe theo ý kiến của cô, chi bằng cô cứ thành thật nghe theo lời hắn còn hơn.

Nếu không lỡ không may chọc phải cái tên nhỏ mọn này, không biết sau này hắn sẽ dùng cách gì để trừng trị cô đâu.

- A…

Bỗng nhiên Vương Hạo dừng bước, quay đầu nhìn về phía mặt biển đối diện.

Tinh Linh chủ thần tò mò hỏi.

- Ngươi nhìn gì vậy?

Vương Hạo cau mày nói.

- Ta cảm ứng được ở phương hướng kia, hình như có chuyện gì đó sắp xảy ra, nhưng đẳng cấp của đối phương cao quá, ta dùng Lục Nhâm thần thuật cũng không tính ra được!

Tinh Linh chủ thần suy nghĩ một chút nói.

- Hướng kia chính là Thiên Long chủ thành, cũng chính là nơi ở của Thiên Long chủ thần.

- Thiên Long chủ thành?

Vương Hạo cau mày, thật sự không thể hiểu nổi chỗ ở của một chủ thần thì có thể xảy ra chuyện lớn gì được?

Tinh Linh chủ thần mở miệng nói.

- Có lẽ có người vây khốn được Thiên Long thần chủ, còn giết chết nhiều cao thủ Thần Đế của Thiên Long Vực, nên mới làm cho chủ thành đại loạn.

- Thật sự như vậy sao?

Vương Hạo gãi gãi cái cằm, tự hỏi có muốn tăng cấp Lục Nhâm thần thuật hay không, tính toán một chút xem Thiên Long chủ thành đang có chuyện gì.

- Ầm ầm …

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lọng đất trời.

Vương Hạo nhíu lông mày lại, hắn phát hiện đảo nhỏ nơi bọn họ đang đứng bị lắc lư kịch liệt, nước biển đang không ngừng dâng lên.

Nhưng chỉ một giây đồng hồ sau, mặt biển lại khôi phục lại sự bình tĩnh.

- Đây là dấu hiệu Thiên Dung bảo thạch xuất thế!

Tinh Linh chủ thần nhanh chóng ngồi xổm người xuống, đưa tay ấn xuống đất, tinh tế cảm ứng nơi Thiên Dung Bảo Thạch xuất thế.

- Thế nào?

Vương Hạo hỏi.

- Thời gian quá ngắn, hoàn toàn không cảm ứng được!

Tinh Linh chủ thần lắc đầu, thu tay lại đứng dậy.

- Vậy thì chúng ta đi Long Cung tìm người giúp đỡ!

Vương Hạo không quan tâm Thiên Long chủ thành xảy ra chuyện gì, hắn trực tiếp nhảy vào trong Vô Tận Chi Hải.

Tinh Linh chủ thần cũng không do dự chút nào, nhào vào theo sau.

.. . . . .

Thiên Long chủ thành.

Nguyệt Bạch và hai cha con Nguyệt Thiên đã tìm hơn một tháng, trải qua trăm cay nghìn đắng mới đến được nơi này.

Nguyệt Bạch cười to nói.

- Đúng là ông trời giúp chúng ta mà!

Nguyệt Thiên kích động gật đầu nói.

- Bây giờ Thiên Long chủ thần bị nhốt, mà nhiều Thần Đế như vậy cũng bị Vương Hạo giết, Thiên Long chủ thành hoàn toàn không đáng ngại nữa, nếu chúng ta muốn cướp lại mảnh vỡ thần cách cũng dễ như trở bàn tay thôi..

Bỗng nhiên sắc mặt của Nguyệt Bạch trở nên ngưng trọng.

- Mảnh vỡ thần cách này đã là vật trong túi chúng ta rồi, nên bây giờ chúng ta phải tính toán thật kỹ càng, làm thế nào để lấy được mảnh vỡ cuối cùng trong tay Vấn Thiên Chủ Thần mới được.

Nguyệt Thiên lập tức cảm thấy nhức đầu, muốn cướp mảnh vỡ thần cách từ tay của chủ thần mạnh nhất, đúng là một chuyện không thể nào làm được!

Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn vang lên.

- Ta có thể giúp ngươi cướp mảnh vỡ thần cách, giúp ngươi leo lên đứng vị trí chúa tể lần nữa.

- Ai?

Sắc mặt của Nguyệt Bạch, Nguyệt Thiên đại biến, vội vàng đề phòng khắp nơi, nhưng bốn phía không hề có một bóng người.

- Giọng nói khàn khàn kia vang lên.

- Ta chính là Vận Mệnh thần chủ!

- Vận Mệnh Thần Chủ!

Con ngươi của Nguyệt Thiên bỗng nhiên co rụt lại, bị thân phận của đối phương dọa sợ.

Nguyệt Bạch cau mày nói.

- Ngươi nói ngươi là Vận Mệnh thần chủ, vậy vì sao ngươi không hiện thân gặp mặt?

Vận Mệnh thần chủ thở dài nói.

- Không phải ta không muốn hiện thân, mà bây giờ ta đang bị Tử Vong thần chủ quấn lấy, hoàn toàn không có cách thoát thân.

- Tử Vong thần chủ!

Nguyệt Bạch cau mày, cảm giác có chuyện lớn sắp xảy ra, nếu không thì vì sao hai Đại Chúa Tể sẽ đánh nhau đây, mà Vận Mệnh thần chủ cũng sẽ không tìm bọn họ đến giúp đỡ.

Nguyệt Thiên gấp gáp kêu lên.

- Ngươi thật sự có thể giúp ta leo lên vị trí chúa tể lần nữa sao?

Vận Mệnh thần chủ trả lời.

- Nếu muốn lấy được mảnh vỡ thần cách từ tay Vấn Thiên chủ thần, chỉ cần một câu nói của ta là sẽ giải quyết xong.

- Tốt quá rồi!

Sắc mặt Nguyệt Thiên vô cùng kích động, giống như nhìn thần được hình ảnh mình quân lâm thiên hạ một lần nữa.

Nguyệt Bạch vội vàng đè Nguyệt Thiên lại, cảnh giác nói.

- Vận Mệnh thần chủ, ta không tin tưởng trên đời này có bánh từ trên trời rớt xuống, ngươi muốn gì thì nói thẳng đi!

Nguyệt Thiên bình tĩnh lại trong nháy mắt, hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện Vận Mệnh thần chủ không thể nào vô duyên vô cớ giúp bọn họ.

Vận Mệnh thần chủ cười to nói.

- Quả đúng là Nguyệt Lão Nhị thấy qua việc đời, vậy thì ta nói thẳng, ta muốn sau khi Thiên Khung thần chủ khôi phục lại, sẽ phát thệ hiệu trung cho Thiên Chủ đại nhân.

- Thiên Chủ đại nhân?

Nguyệt Bạch, Nguyệt Thiên nhìn nhau một cái, hiển nhiên chưa từng nghe đến tên người này.

Vận Mệnh thần chủ vô cùng nghiêm túc nói.

- Nhớ kỹ, Thiên Chủ đại nhân là tồn tại chí cao vô thượng, so với Sáng Thế Thần còn cường đại hơn …

Chương 1136 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!