Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1138: CHƯƠNG 1137: THỦY TINH LINH

“Còn cường đại hơn so với Sáng Thế Thần?”

Hai người Nguyệt Thiên, Nguyệt Bạch kêu lên thành tiếng, thật sự không thể tin nổi trên đời này còn có nhân vật còn mạnh hơn cả Sáng Thế Thần.

Vận Mệnh thần chủ nhàn nhạt nói.

- Các ngươi không cần làm như đồ nhà quê vậy đâu, Thiên Chủ đại nhân còn mạnh hơn Sáng Thế Thần rất nhiều.

Nguyệt Bạch cau mày nói.

- Nếu Thiên Chủ đại nhân đã mạnh như vậy, vậy vì sao hắn còn cần Thiên Nhi hiệu trung cho hắn chứ?

Vận Mệnh thần chủ trả lời.

- Bởi vì Sáng Thế Thần muốn khai chiến với Thiên Chủ đại nhân, cho nên Thiên Chủ đại nhân cần vài thủ hạ để điều binh khiển tướng.

- Cái gì!

Hai người Nguyệt Bạch, Nguyệt Thiên hô lên một tiếng, thật sự không thể nào tưởng tượng được cuộc chiến của những tồn tại cấp bậc này sẽ khốc liệt đến mức nào.

Đồng thời, bọn họ cũng phát hiện ra một vấn đề, dù Sáng Thế Thần đánh không lại Thiên Chủ đại nhân, nhưng cũng sẽ không kém quá nhiều.

Nếu không Thiên Chủ đại nhân cũng sẽ không lôi kéo Nguyệt Thiên, mà là đã trực tiếp liền khai chiến rồi.

Nguyệt Bạch thở sâu, mở miệng hỏi.

- Ta có thể hỏi một chút, vì sao các ngươi lại phải chọn Thiên nhi chứ?

Nguyệt Thiên cũng tỉnh táo lại trong nháy mắt, nghĩ xem mình có ưu điểm gì để làm cho đối phương coi trọng.

Vận Mệnh thần chủ trả lời.

- Bởi vì kiếp trước Thiên Khung thần chủ bị Sinh Mệnh thần chủ giết chết, mà Sinh Mệnh thần chủ lại là đồ đệ của Sáng Thế Thần, nếu như hắn không hiệu trung với Thiên Chủ đại nhân, vậy thì dù hắn có trở lại làm Thiên Khung thần chủ đi nữa, thì hắn cũng đừng mong có cơ hội báo thù cho mình.

- Cái gì!

Trong lòng Nguyệt Thiên cực kỳ kinh hãi, cảm giác con đường báo thù của mình sẽ thật gian nan.

- Sinh Mệnh thần chủ lại là đồ đệ của Sáng Thế Thần sao?

Sắc mặt của Nguyệt Bạch chỉ còn lại sự chấn kinh, cuối cùng cũng hiểu vì sao cuộc chiến ngang sức giữa hai thần chủ, nhưng Thiên Khung thần chủ lại bị giết rồi.

Có núi dựa này lớn như vậy, kẻ đối nghịch làm sao có kết cục tốt được?

Vận Mệnh thần chủ mở miệng hỏi.

- Điều nên nói thì ta cũng đã nói rồi, bây giờ là lúc ngươi cần phải trả lời.

Nguyệt Thiên quay đầu nhìn Nguyệt Bạch một cái, hi vọng vị phụ thân này có thể cho hắn một chút nhắc nhở.

Nguyệt Bạch mỉm cười nói.

- Mặc kệ ngươi lựa chọn như thế nào, ba ba đều sẽ đứng ở bên cạnh ngươi.

Đôi mắt của Nguyệt Thiên nổi lên giọt nước mắt, lần nữa cảm nhận được tình thương cha thật vĩ đại.

Vận Mệnh thần chủ không nhịn nổi nữa, nói.

- Muốn diễn phụ tử tình thâm thì đi về nhà mà diễn, bây giờ các ngươi tranh thủ thời gian trả lời cho ta.

Nguyệt Thiên vuốt giọt nước mắt trên khóe mi, cực kỳ chân thành nói.

- Ta lựa chọn hiệu trung Thiên Chủ đại nhân, chắc chắn ta phải báo thù!

Tiếng cười to đắc ý của Vận Mệnh thần chủ vang lên.

- Ha ha . . . Sáng Thế Thần, ngươi cho rằng phái Tử Vong thần chủ đến tìm ta thì có thể bảo vệ em trai ngươi sao? Ta nói cho ngươi biết, hắn không chỉ phải đền mạng cho con gái ta, mà hắn còn bị Thiên Chủ đại nhân dùng để tế cờ . . .

. . .

Vô Tận Chi Hải.

Chỗ sâu nhất dưới đáy biển, có một tòa cung điện kim quang lóng lánh, nơi này chính là nơi cư trú của Mỹ nhân ngư nhất tộc, tên là Long Cung.

Vương Hạo và Tinh Linh chủ thần đi đến trước Long Cung, một đám nữ nhân nhanh chóng đi từ trong Long Cung đi ra, sau đó chia ra quỳ gối ở hai bên đường, giống như nghênh đón nhân vật lớn nào đó.

- Đây là mỹ nhân ngư sao?

Vương Hạo tò mò nhìn quanh bốn phía, hắn nhìn thấy phụ nữ nào cũng đều có hai chân, không thấy được đuôi cá trong truyền thuyết.

- Ô ô . . .

Đúng lúc này, một tiếng kèn vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cô gái duyên dáng sang trọng từ trong long cung đi ra, con ngươi màu xanh lam, đôi môi khẽ mím, mặt trái xoan tinh xảo, sợi tóc màu mực giống như rong biển.

Cô mặc trên người quần dài màu đỏ, trên cái cổ trắng nõn đeo một chuỗi trân châu màu trắng, phía dưới chính khe sâu V không che chắn chút nào, để lộ hung khí ra bên ngoài, hắn nhìn ra cái đó đạt đến E cấp.

Tinh Linh chủ thần giới thiệu.

- Đây chính là tộc trưởng Mỹ nhân ngư nhất tộc, nữ vương Lộ Lộ!

- Đúng là rất lộ!

Vương Hạo gật đầu một cái, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nơi đó của nữ vương Lộ Lộ.

- Đầu ta đau quá!

Tinh Linh chủ thần bưng lấy cái trán, cảm giác mình ở cùng một chỗ với loại lưu manh này, đúng là mắc cỡ chết người.

Nữ vương Lộ Lộ đi đến trước mặt Tinh Linh chủ thần, quỳ lạy nói.

- Lộ Lộ không tiếp đón từ xa, mong rằng Tinh Linh chủ thần tha tội.

Vương Hạo nghiêm túc nói.

- Nếu biết có tội, vậy thì sao còn chưa tự nhốt mình vào nhà tù, sau đó đưa roi da, ngọn nến lên?

- Nhà tù, roi da, ngọn nến?

Tinh Linh chủ thần hơi sững sờ, lập tức nghĩ đến cá tính của tên khốn này, lập tức biết được hắn muốn làm gì.

Nghĩ tới đây, sắc mặt của Tinh Linh chủ thần lập tức đen, cô phát hiện tên khốn Vương Hạo này đúng là không cần chút mặt mũi nào! Vậy mà dám nói chuyện không biết xấu hổ ở nơi công cộng.

- Tinh Linh chủ thần tha tội!

Lộ Lộ nữ vương bị dọa nằm rạp trên mặt đất, cả người không ngừng run rẩy.

Tinh Linh chủ thần cho nữ vương Lộ Lộ một ánh mắt đồng tình, cầu xin cô có tác dụng chó gì chứ? Ít nhất cũng phải cầu xin tên khốn Vương Hạo không biết xấu hổ kia kìa!

- Ầm ầm . . .

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang vọng đất trời.

Tất cả mọi người đều thất kinh, Long Cung phía sau bọn họ đã bắt đầu kịch liệt đung đưa, mặt đất dưới đáy đại dương cũng nứt ra từng vết.

·Là Thiên Dung bảo thạch!

Tinh Linh chủ thần nhanh chóng ngồi xổm người xuống, đưa tay ấn xuống mặt đất, tinh tế cảm ứng.

Chỉ chốc lát sau, tất cả mọi thứ lại khôi phục bình tĩnh.

Vương Hạo vội vàng hỏi.

- Thế nào?

Tinh Linh chủ thần lắc đầu nói.

- Ta chỉ cảm ứng được Thiên Dung bảo thạch ở phía đông, còn phần chỗ cụ thể mà nó xuất thể thì không biết được.

Vương Hạo gật đầu nói.

- Nữ vương Lộ Lộ, làm phiền cô phái người đi phía đông nhìn một chút.

- Ta hiểu được!

Lộ Lộ nữ vương liên tục gật đầu, không dám chậm trễ chút nào, phân phó thuộc hạ nhanh chóng tìm kiếm ở phía đông, xem có chỗ nào khác thường không.

- Vù vù . . .

Không lâu sau, nhiều tiếng xé gió vang lên.

Vương Hạo ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trong Long Cung có vô số bóng người xông ra, hai chân của bọn họ nhanh chóng biến thành đuôi cá của mĩ nhân ngư trong truyền thuyết, sau đó nhẹ vỗ lên nước biển, người đã biến mất ngay tại chỗ.

Tinh Linh chủ thần giới thiệu.

- Mỹ nhân ngư là tinh linh của biển cả, chỉ cần các cô ấy ở trong hải dương, vậy thì dù chủ thần đến cũng đừng hòng bắt được họ.

Lộ Lộ nữ vương vội vàng cung kính nói.

- Tinh Linh chủ thần quá khen, mặc dù Mỹ nhân ngư chúng ta là tinh linh biển cả, nhưng nếu bị bắt ra khỏi nước, vậy thì chỉ có thể bó tay chịu trói.

- Tinh linh biển cả? đúng là nhiều nước thật!

Vương Hạo gãi gãi cái cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hung khí của nữ vương Lộ Lộ.

Hắn cảm thấy sau này mà tìm vú em cho con mình, chắc chắn sẽ nghĩ đến Mỹ nhân ngư nhất tộc ngay, bọn họ không chỉ có thể cho con hắn ăn no, mà hắn cũng có thể thay đổi khẩu vị.

Khuôn mặt của nữ vương Lộ Lộ bỗng nhiên đỏ lên, bị ánh mắt của Vương Hạo nhìn chằm chằm, cô có cảm giác cả người không được tự nhiên.

Nếu như tên lưu manh này không được Tinh Linh chủ thần dẫn đến, chắc chắn cô sẽ không do dự chút nào cho hắn một bạt tai.

- Ngươi đừng ồn ào nữa!

Cuối cùng thì Tinh Linh chủ thần cũng không nhìn nổi, đưa tay lôi Vương Hạo, ra hiệu cho hắn đừng nhìn bậy bạ.

Vương Hạo mất hứng nói.

- Nơi công cộng đừng nói lớn tiếng, chẳng lẽ cô chưa từng nghe đến văn minh xem bóng, xin đừng quấy rầy được không?

Sắc mặt của Tinh Linh chủ thần biến thành màu đen, cực kỳ muốn hỏi tên hỗn đản này một câu, ngươi thật sự biết rõ cái gì là nơi công cộng sao . . .

Chương 1137 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!