“Hô hô . . .”
Nữ vương Lộ Lộ hít sâu mấy hơi, lật tay lấy ra một chiếc khăn quàng cổ lông chồn, sau đó quàng lên, che chắn hung khí của mình lại.
- Cô làm gì vậy?
Vương Hạo lập tức mất hứng, hắn đang muốn tìm vú em cho Tiểu Vương, nhưng cô nàng này lại không cho hắn kiểm hàng, đúng là quá ghê tởm.
Sắc mặt của nữ vương Lộ Lộ biến thành màu đen, thật sự có kích động chạy lên đánh Vương Hạo một trận tơi bời.
- Nhịn một chút là được!
Tinh Linh chủ thần thở dài, đưa tay vỗ vỗ bả vai nữ vương Lộ Lộ.
Nữ vương Lộ Lộ hơi sững sờ, có chút không hiểu rõ Tinh Linh chủ thần nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ Tinh Linh chủ thần muốn cô mở khăn quàng cổ ra, để Vương Hạo tiếp tục xem bóng? Nhưng mà như vậy quá thiệt cho mình!
- Ào ào . . .
Đúng lúc này, từng cơn sóng gợn đột nhiên khuấy động trong nước biển.
- Đây là?
Đôi mày liễu của nữ vương Lộ Lộ nhướn lên một cái, theo bản năng cúi đầu nhìn về phía túi áo của Vương Hạo, chỉ thấy một cái đầu thỏ đang rũ xuống ngoài mép túi giáp, mà từng cơn gợn sóng đang phát ra từ người con thỏ này.
- Con thỏ muốn tỉnh rồi sao?
Vương Hạo cau mày, túm lấy lỗ tai thỏ lôi Tiểu Bạch từ trong túi áo ra, phát hiện trong người Tiểu Bạch đang phát ra một cỗ khí tức chấn động của không gian, hơn nữa đã đạt đến cấp sáu.
- Ô ô, bản bảo bảo thỏ ngủ thật thoải mái!
Tiểu Bạch duỗi một cái lưng nhỏ bị mỏi, trên trán còn hiện ra một chữ 'Thiên' màu vàng kim.
- Con thỏ này thế mà cũng lĩnh ngộ thần thông Không Gian cấp sáu!
Tinh Linh chủ thần kinh hãi ngẩn người tại chỗ, cảm giác mình thật sự không hiểu nổi thế giới này nữa, chẳng lẽ đầu năm nay lĩnh ngộ thần thông cấp sáu đều nhanh như vậy sao?
Vương Hạo không kinh ngạc chút nào, cảm thấy tất cả những thứ này đều rất bình thường.
Phải biết rằng, lúc trước hắn đã tiêu một số tiền rất lớn giúp Tiểu Bạch tái tạo lại thân thế, nếu như không được hiệu quả như vậy, hắn mới cảm thấy không bình thường đấy.
- Đây là . . .
Con ngươi của nữ vương Lộ Lộ bỗng nhiên co rụt lại, trong nháy mắt nhớ đến truyền thuyết tam hại truyền khắp Cực Lạc Tịnh Thổ, chẳng lẽ con thỏ này chính là một trong tam hại?
Nếu như nó thật sự là một trong tam hại, vậy thì cô phải nhẫn nhịn một chút, nếu không Vương Hạo sẽ mang đến nguy hiểm cho Nhân Ngư nhất tộc, nữ vương là cô đây cũng mất chức luôn.
Nhưng cô thật sự không thể nào hiểu được, tên Vương Hạo này dựa vào con thỏ mà làm xằng bậy, hay là dựa vào Sáng Thế Thần đây?
- Vậy mà lãng phí nhiều thời gian như thế?
Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bạch viết hoa hai chữ mất hứng, sau đó nhảy lên bờ vai Vương Hạo, lấy cà rốt để ăn, nó quyết định phải ăn nhiều cà rốt để bù lại.
- Đúng là có chủ nhân biến thái nên nuôi con thỏ cũng biến thái như vậy.
Tinh Linh chủ thần rơi nước mắt đầy mặt, cô phát hiện hôm nay mình thật sự là điềm xui đến nhà, không chỉ không hẹn hò được với Tử Vong Chủ Thần, còn bị một người một thỏ đả kích đến mức nghi ngờ cuộc sống.
Nhất là lúc một người một thỏ lúc tỉnh lại còn kêu tu luyện lãng phí thời gian, điều này làm cho một kẻ phải bế quan mấy vạn năm như cô làm sao chịu nổi chứ?
- Vù vù . . .
Đúng lúc này, một tiếng xé gió dồn dập vang lên.
Đám người Vương Hạo ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một trường kiếm đỏ lòm như máu khắc trên mình phù văn thần bí xuất hiện trước mặt bọn họ, nhất là trên thân kiếm tản ra kiếm khí mạnh mẽ, làm cho mọi người cảm thấy làn da đau đớn mãnh liệt.
- Là thần khí cấp chín, Huyết Sát Kiếm.
Nữ vương Lộ Lộ kinh hô một tiếng, sau đó vội vàng cảnh giác nhìn thanh kiếm.
Huyết Sát Kiếm cười to nói.
- Thằng nhóc nhà ngươi mà cũng dám đến, vậy thì ta sẽ cho ngươi tận mắt thấy Thiên Dung Bảo Thạch vỡ vụn luôn.
Vương Hạo nhếch miệng nói.
- Nói thì hay lắm, đợi đến lúc đó không làm được là bị vả mặt đấy.
- Vậy thì chúng ta cứ chờ xem!
Huyết Sát Kiếm lạnh lùng nhả ra một câu, sau đó hóa thành một luồng ánh sáng đỏ biến mất ngay tại chỗ, tất nhiên là đi tìm nơi Thiên Dung Bảo Thạch xuất thế.
Đôi chân mày liễu của Nữ Vương Lộ Lộ nhăn lại, cảm thấy chỗ dựa của Vương Hạo chính là Sáng Thế Thần, mà không phải con thỏ kia, nếu không thì hắn đã không dám dùng loại giọng nói kia nói với Huyết Sát Kiếm.
Hơn nữa Huyết Sát Kiếm cũng không phải là loại tốt lành gì, lại ở chỗ này thảo luận chuyện Vương Hạo có cướp được Thiên Dung Bảo Thạch không.
Tinh Linh chủ thần mở miệng nói.
- Huyết Sát Kiếm có cảm ứng cực kỳ mãnh liệt với Thiên Dung Bảo Thạch, nếu ngươi không ngăn nó trước, chắc chắn Thiên Dung Bảo Thạch kia sẽ bị phá hủy.
- Cho dù nó phá hủy Thiên Dung Bảo Thạch, cũng không ngăn được Kiếm Chúa Tể của ta trở thành thần khí cấp chín.
Khóe miệng Vương Hạo cong lên tạo thành một nụ cười tự tin, nhưng trong lòng lại nhịn không được thở dài, hắn vốn muốn tiết kiệm một chút chi tiêu hàng ngày, nhưng nếu Thiên Dung Bảo Thạch thật sự bị Huyết Sát Kiếm phá hủy, thì hắn chỉ có thể đổi từ hệ thống.
Tinh Linh Chủ Thần hơi sững sờ, nghĩ thầm, chẳng lẽ Vương Hạo muốn tìm Sáng Thế Thần
Giúp đỡ?
- Ta có thể hỏi một chút được không? Nhân Ngư nhất tộc chúng ta không phải đi cướp Thiên Dung Bảo Thạch đúng không?
Nữ vương Lộ Lộ cực kỳ khẩn trương nhìn về phía Vương Hạo, nếu để cho các cô đi tìm Thiên Dung Bảo Thạch thì còn được, nhưng nếu bắt các cô cướp Thiên Dung Bảo Thạch từ tay Huyết Sát Kiếm, thì dù cô có mười lá gan cũng không dám!
Vương Hạo nhíu mày nói.
- Cái này phải xem biểu hiện của cô!
- Hô hô…
Nữ vương Lộ Lộ hít sâu một hơi, sau đó dùng vẻ mặt bi tráng lột khăn quàng cổ ra khỏi người, quyết định hi sinh thân mình để bảo vệ tộc nhân.
- Ngươi đừng có quá đáng!
Tinh Linh chủ thần tức giận trừng Vương Hạo một cái, cảnh cáo tên bại hoại này có chừng có mực.
Vương Hạo dùng vẻ mặt vô tội nói.
- Ta quá đáng sao? Là chính cô ấy hiểu sai có được không!
Đúng lúc này, một tiếng cười vang lên.
- Không quá đáng, không quá đảng, chỉ cần có bóng thì không quá đáng chút nào.
- Ai?
Tất cả mọi người đều kinh hãi, chỉ thấy một thiếu niên mười tám mười chín tuổi bỗng nhiên xuất hiện, ngũ quan xinh đẹp của hắn mang theo một tia anh tuấn, khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười như ánh mặt trời, làm cho người ta cảm thấy hắn là một đứa bé tươi mát như ánh thái dương.
Nhưng khi mọi người nhìn theo ánh mắt của hắn, lập tức biết được thiếu niên này là một mặt hàng với Vương Hạo.
- Đại ca?
Vương Hạo hơi sững sờ, phát hiện thiếu niên này chính là Sáng Thế Thần, nhưng mà Sáng Thế Thần lại ngụy trang, biến thành dáng vẻ lần đầu tiên gặp hắn.
- Đại ca?
Con ngươi của Tinh Linh chủ thần bỗng nhiên co rụt lại, đại ca của Vương Hạo chẳng phải là Sáng Thế Thần sao? Khó trách lúc thiếu niên này xuất hiện thì cô không cảm ứng được chút nào, hơn nữa cô còn có cảm giác vừa gặp đã quen.
- Không sai, không sai, trận bóng này không chỉ có tính chất bóng loáng, còn không thấy chút nếp uốn nào, chứng minh chủ nhân luôn dùng tâm để bảo vệ nó.
Sáng Thế Thần làm ra dáng vẻ chuyên gia giám bảo, một lúc thì nhìn bên trái, một lúc thì nhìn bên phải.
- Đúng là có anh thế nào chắc chắn có em như vậy!
Tinh Linh chủ thần xạm mặt lại, thật sự không thể tin được Sáng Thế Thần lại là loại người này.
Sáng Thế Thần thở dài nói.
- Đáng tiếc, đó là bóng ngoại quốc, làm cho ta không hứng thú nổi.
- Bóng ngoại quốc?
Tinh Linh chủ thần hơi sững sờ, thật sự không hiểu Sáng Thế Thần đang nói cái gì.
Sáng Thế Thần quay đầu hỏi.
- Lão đệ, ngươi hứng thú với bóng nước ngoài sao?
Vương Hạo lắc đầu nói.
- Hình như ta là người rất truyền thống, chưa bao giờ sính ngoại, nhưng tiếc nuối lớn nhất của đời ta chính là chưa bao giờ đưa em trai đi ăn cơm Tây, ngươi hiểu đấy…
Chương 1138 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]