“Cơm Tây?”
Khuôn mặt của Tinh Linh tràn đầy sự mờ mịt, hoàn toàn không hiểu được Vương Hạo và sáng Thế Thần đang nói cái gì.
Đồng thời, Tinh Linh Chủ Thần cũng cực kỳ tò mò, Vương Hạo nói hắn có em trai, vậy chẳng phải nhà Sáng Thế Thần có ba anh em sao?
Nếu như nhà mà có ba anh em thật, vậy chẳng phải thế giới này sẽ bị chơi hỏng luôn à?
Sáng Thế Thần cười tươi đầy ý vị thâm trường, nói.
- Không hổ danh là anh em nhà mình, rất hiểu biết chuyện chơi ở nước ngoài là chuyện đáng xấu hổ, cưỡi nước ngườii mới là đạo lý vinh quang.
Vương Hạo kiêu ngạo nói.
- Đó là chuyện đương nhiên, ta chính là người nối nghiệp trong truyền thuyết đấy, sao lại có thể bị nước ngoài dụ dỗ mất phương hướng chứ?
Sắc mặt nữ vương Lộ Lộ biến thành màu đen, mặc dù cô không nghe hiểu hai người này đang nói cái gì, nhưng giác quan thứ sáu nói cho cô biết, chắc chắn hai người bọn họ đang nói xấu cô!
Vương Hạo và Sáng Thế Thần liếc nữ vương Lộ Lộ một cái, sau đó nhìn nhau cười một tiếng, giải thích rõ cái gì là trên mặt thì cười, trong lòng thì cùng nhau nghĩ xấu.
- Xiu…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió dồn dập vang lên.
Vương Hạo vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mỹ nhân ngư xuất hiện ở bên người nữ vương Lộ Lộ.
Nữ vương Lộ Lộ hỏi.
- Sao rồi?
Mỹ nhân ngư gấp gáp nói.
- Bẩm Nữ Vương đại nhân, chúng ta tìm ra nơi xuất thế của Thiên Dung bảo thạch rồi.
Đôi mắt của Vương Hạo bỗng nhiên sáng lên, nói.
- Thiên Dung bảo thạch ở nơi nào . . .
- Ầm ầm . . .
Còn chưa dứt lời, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Vương Hạo vội vàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy ở nơi xa có một đóa mây hình nấm bộc phát.
Nó không chỉ làm cho nước biển phải tách ra, mà còn không ngừng thiêu đốt nước biển, làm cho đại dương xung quanh sôi sùng sục.
Mỹ nhân ngư vội vàng nói.
- Chính là ở chỗ đó, vừa rồi ta ở đó về, bên kia đang có năm Chủ Thần đang giằng co với Huyết Sát Kiếm, có lẽ bây giờ họ đã đánh nhau rồi.
Tinh Linh Chủ Thần nhướng đôi mày liễu, nói.
- Có lẽ đám người Vấn Thiên Chủ Thần đến rồi.
- Nếu đã bắt đầu, vậy thì ta phải đi tìm một vị trí tốt mới được!
Khóe miệng Sáng Thế Thần cong lên, trực tiếp biến mất ngay tại chỗ.
- Vậy chúng ta cũng đi!
Vương Hạo nhíu mày, lật tay lấy Vũ Trụ Tinh Đồ ra, túm Tinh Linh Chủ Thần ở bên cạnh rồi biến mất.
- Cái này…
Con ngươi của nữ vương Lộ Lộ bỗng nhiên co rụt lại, cô không hiểu được Vương Hạo và Sáng Thế Thần làm thế nào rời đi, vì sao lúc bọn họ đi mà cô không hề cảm giác được chút nào vậy?
Mỹ nhân ngư nhịn không được hỏi.
- Nữ Vương đại nhân, ngài không sao chứ?
- Ta không sao!
Nữ vương Lộ Lộ lắc đầu, trong lòng không ngừng cầu nguyện lão tổ tông phù hộ, làm cho hai người xấu kia không đến Mỹ Nhân Ngư nhất tộc nữa, nếu không cô chịu không nổi mất!
. . .
Chỗ sâu dưới đáy biển.
Một khu vực chân không.
Năm bóng người đang giằng co cùng với một thanh kiếm, đóchính là Vấn Thiên chủ thần, Sát Lục chủ thần, Già Lam chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, còn có Huyết Sát Kiếm.
Sát Lục chủ thần kêu lên.
- Huyết Sát Kiếm, viên Thiên Dung bảo thạch nhường cho bọn ta có được không?
Huyết Sát Kiếm khinh bỉ nói.
- Các ngươi tính là thứ gì, cũng dám xin xỏ Thiên Dung bảo thạch của ta?
Già Lam chủ thần giận dữ nói.
- Một thanh kiếm vớ vẩn, bọn ta cho ngươi thể diện rồi mà cũng không cần, viên Thiên Dung Bảo Thạch này chúng ta chắc chắn phải có được, bổn tọa không tin ngươi có thể ứng phó năm vị Chủ Thần cùng một lúc!
Thôn Phệ chủ thần kêu lên.
- Không sai, vì sự nghiệp của Đông Phương sư phụ, chúng ta liều mạng với ngươi!
Yêu Lệ chủ thần dùng vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Thành công sẽ không đến với người lười, hôm nay chúng ta sẽ đánh một trận vì ngày mai huy hoàng.
Vấn Thiên chủ thần hết sức chân thành nói.
- Hôm nay bổn tọa buông xuống phân chia Thần Ma, để cho chúng ta cùng nhau thổi lên tiếng kèn cách mạng!
- Giết!
Năm vị Chủ Thần quát to một tiếng, hóa thành năm luồng ánh sáng tấn công về phía Huyết Sát Kiếm.
- Muốn chết!
Huyết Sát Kiếm giận dữ, phù văn thần bí trên thân kiếm trong nháy mắt được thắp sáng, một cỗ sát khí kinh thiên tản ra, làm cho hư không nổi lên từng gợn sóng mà mắt trần có thể thấy được.
- Không tốt!
Sắc mặt của Vấn Thiên chủ thần đại biến, có loại cảm giác lúc nào cũng có thể sẽ rơi vào ma đạo.
- Thần đúng là không đáng tin cậy!
Sát Lục chủ thần khinh bỉ một câu, tốc độ của hắn vẫn không giảm, phóng về phía Huyết Sát Kiếm, tất nhiên bọn họ vốn đã nhập ma, nên không bị Huyết Sát Kiếm làm ảnh hưởng.
- Hô hô . . .
Vấn Thiên chủ thần thở sâu, vội vàng ổn định tâm thần của mình, sau đó cũng nhanh chóng xông tới.
- Kiếm thứ mười hai, diệt thế!
Huyết Sát Kiếm lạnh lùng nói một câu, sau đó nhanh chóng vung thân kiếm lên.
- Ong ong . . .
Một giây sau, một tiếng kiếm rung vang vọng đất trời, giống như tiếng nổ từ ngân hà xuyên thấu tầng mây, mang theo khí thế vô tận xông ra cả vùng trời đất.
Kiếm khí trên thân kiếm thình lình tách ra thành từng đoá từng đoá kiếm hoa, kinh diễm tuyệt luân, che kín trời đất.
- Thật mạnh!
Năm vị chủ thần thay đổi sắc mặt, nhanh chóng bạo phát nội lực ra, không dám giữ lại chút nào.
- Ầm ầm . . .
Một giây sau, một tiếng nổ lớn vang lên từ đáy biển, khí tức kinh khủng dũng mãnh lao về bốn phương tám hướng, đốt cho nước biển sôi trào.
.
. . .
Ở nơi xa.
Vương Hạo và Tinh Linh chủ thần trôi nổi trong nước biển.
Đôi mày liễu của Tinh Linh chủ thần nhăn lại, dựng lên một bong bóng nước ngăn lại những con sóng đang tấn công phía ngoài.
Tiểu Bạch nuốt ngụm nước miếng nói.
- Thanh kiếm hư kia mạnh như vậy, Vương Hạo, ngươi nói năm vị Chủ Thần này có chiến thắng được nó không?
Vương Hạo cau mày nói.
- Ta không quan tâm bọn họ có thể chiến thắng được Huyết Sát Kiếm hay không, chỉ cần bọn họ giữ chân Huyết Sát Kiếm một lúc, để cho Tinh Linh chủ thần lấy được Thiên Dung Bảo Thạch thì tốt.
- Cái gì?
Sắc mặt của Tinh Linh chủ biến thành màu đen, đáng lẽ cô phải nghĩ đến từ lâu, tên khốn này đưa cô theo chắc chắn không có ý gì tốt.
Vương Hạo mỉm cười nói.
- Cô yên tâm, ta sẽ không để cô làm không công, chỉ cần cô cướp được Thiên Dung Bảo Thạch, chờ đến lúc ta trưởng thành, chắc chắn sẽ đóng gói Tử Vong Thần Chủ đưa đến giường của cô.
- A…
Khuôn mặt của Tinh Linh chủ thần bỗng nhiên đỏ lên, duỗi bàn tay nhỏ cào Vương Hạo một cái, nhưng trong lòng thì hưng phấn khỏi phải nói.
- Ầm ầm . . .
Đúng lúc này, dưới đáy biển vang lên một tiếng nổ lớn kinh thiên nữa.
- Đây là Thiên Dung bảo thạch xuất thế!
Đôi mắt của Vương Hạo bỗng nhiên sáng lên, chỉ thấy phía trước xuất hiện một bóng hồng chói mắt, đốt sáng lên chỗ biển sâu phía dưới.
Đúng lúc này, tiếng rống giận dữ của Huyết Sát Kiếm vang lên.
- Biến mất cho ta!
- Đông Phương sư phụ, ngài có nghe thấy được không? Nhanh lên cướp Thiên Dung bảo thạch đi, ta giúp ngài cản nó lại!
Vấn Thiên chủ thần hét lớn một tiếng, một đóa hoa sen màu vàng kim khổng lồ nở ra từ đáy biển.
- Quá chuyên nghiệp!
Vương Hạo bị làm cho cảm động, quyết định lát nữa sẽ phát phiếu bé ngoan cho Vấn Thiên Chủ Thần.
- Biến mất đi!
Huyết Sát Kiếm cũng hét lớn một tiếng, chém ra một kiếm mang theo áp lực mênh mông giống như thủy triều mãnh liệt, kèm theo một tiếng kiếm rít sắc bén.
- Ầm ầm . . .
Trong phút chốc, Kim Liên và Huyết Sát Kiếm đụng vào nhau, một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa vang vọng đáy biển, áp lực kinh khủng tỏa ra bốn phía, nước biển rung chuyển, tạo thành vô số gợn sóng.
Đồng thời, đáy biển cũng xuất hiện từng vết rách dữ tợn, lan tràn đến bốn phương tám hướng/
Hai mắt Vương Hạo tỏa sáng, kêu lớn.
- Ngay lúc này, mở cửa thả chó, phi, là mở cửa thả Tinh Linh . . .
Chương 1139 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]